watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Được chứ sao không, he he tôi đã phải làm suốt cả buổi tối đấy_ tôi vui vẻ nói rồi tiện tay đưa cho Mika lọ sao của mình.

Mika nhẹ nhàng đón lấy nó rồi săm soi trên tay của mình tư lự hỏi:

- Sao cậu lại tặng cái này cho Kai vậy?

- À, tặng tiếc gì đâu, chỉ là tôi muốn nịnh nọt hắn chút xíu để hắn thông cảm mủi lòng mà chừa cho tôi một chỗ ngồi thôi mà_Tôi cười trừ nói

- Vậy à._ Mika khẽ nhếch môi nói rồi xoay xoay lọ sao trên tay, đôi mắt chợt lóe lên một tia sáng.

_ CHOANG..._ lọ sao trên tay Mika đột nhiên rơi xuống vỡ tan tành những ngôi sao, bông tuyết giả và cả cây đàn violon trong lọ văng ra bắn tung tóe, tôi giật mình đờ người nhìn đứa con của mình mà lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa, đến nỗi không thốt lên lời.

Mika cũng như tôi sững sờ nhìn lọ sao vỡ tan dưới đất rồi ngay lập tức kêu á lên, bật khóc luôn miệng xin lỗi tôi:

- Yume ơi, huhuhu…tôi xin lỗi, huhu tôi không cố ý đâu, chỉ tại tôi trượt tay, tôi xin lỗi, lọ sao đẹp như vậy mà tôi lại vô ý làm rơi, tôi ngu ngốc, tôi đáng chết…hức.

Tôi đờ người nhìn khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Mika cười méo mó nói:

- Không sao đâu…hơ hơ, chỉ là một lọ sao thôi mà, lỡ rồi thì thôi, tôi không trách cậu đâu, dù sao thì cái quan trọng nhất là cây đàn violon thu nhỏ vẫn chưa bị vỡ.

Nghe tôi nói, Mika liền ngưng khóc, ngước khuôn mặt tèm nhem nước mắt lên nhìn tôi cảm kích nói:

- Thật sao? Cậu tốt quá Yume híc híc, tôi xin lỗi, cậu đứng đó thui để tôi dọn lại cho cậu.

- Không cần đâu._ tôi kêu lên định đi đến cùng dọn với Mika thì chợt..

_ RỐP…_ một âm thanh giòn tan vang lên, tôi và Mika một lần nữa lại rơi vào tình trạng chết lâm sàn tập hai. Dưới bàn chân nhỏ nhắn, xinh xắn mang trọng lượng gần nửa tạ của Mika, cây đàn violon thu nhỏ mà tôi đã è lưng ra tỉ mẩn ghè, đẽo, đục, căng dây và sơn suốt hơn hai tiếng đồng hồ giờ đã vỡ tan tành.

Tôi há hốc mồm nhìn đưa con mini dễ thương của mình nay đã trở thành phế thải đau đớn chỉ chực đâm đầu vào tường chết quách đi cho rảnh, ở bên cạnh Mika một lần nữa lại bật khóc ngon lành.

Sau khi đã hết lời an ủi và động viên Mika, tôi ôm những gì còn sót lại của lọ sao cùng những vật liệu mới đem xuống vườn hoa sau trường ngồi trên cái ghế gỗ dưới gốc cây hoa anh đào và cẩn thận sửa lại lọ sao.

Không biết bao lâu sau đó, khi tôi đã sửa xong lọ sao thì trời cũng đã hơi ửng sáng, quá mệt mỏi do phải thức lâu lại vừa mới lành vết thương, tôi mặc kệ cơn gió đang lùa vào cơ thể mình lạnh buốt, duỗi chân ngủ thẳng cẳng.


Chương 18:


Tôi mơ màng lăn qua lăn lại trên chiếc ghế gỗ, trong giấc ngủ chập chờn tôi thấy gương mặt hiền từ của ba hiện về cùng với hình ảnh của một khẩu súng bạc, nòng súng ma quái đó đang chĩa hẳn về phía tôi.

_ BÙM…_ một âm thanh dữ dội vang lên, viên đạn màu bạc xé không khí nhắm thẳng vào trái tim tôi Không gian ngập tàn...máu…nước mắt…tiếng khóc…tiếng rên rỉ…

Màu đỏ của máu che phủ tầm mắt của tôi, tiếng khóc dữ dội và thương tâm khiến hai lỗ tai của tôi như bị ù đặc, tâm trí rối bời một cái gì đó thật đau thương, thật đáng sợ vừa diễn ra

_ Bộp_tôi đập tay xuống ghế, vùng mình thức dậy, trên trán còn lấm tấm mồ hôi.Tôi thở dốc, lấy tay vuốt những mồ giọt hôi còn đọng lại trên trán rồi dụi mắt nhìn, tim súyt vọt ra ngoài vì sợ.

Kai đang ngồi ngay bên cạnh tôi, tay khoanh trước ngực, hai hàng mi khép hờ, cả người toát ra vẻ lạnh lùng băng giá, mái tóc màu bạc đầy ma mị khẽ bay lòa xòa trong gió. Khuôn mặt đẹp nhưng lạnh lẽo của hắn đập vào mắt khiến tôi giật mình kêu thét lên rồi không chú ý ôm lọ sao ngã lộn tùng phèo xuống ghế, bàn tọa tiếp đất, đau đến ứa nước mắt.

Hắn vẫn ngồi đó, không nhìn tôi, mi mắt khép hờ, nhưng môi lại khẽ nhếch lên một đường cong hoàn hảo chả rõ là châm chọc hay khinh bỉ nữa.

Tôi nhìn thái độ mỉa mai của hắn, tức đến phọt máu mũi, vội đặt lọ sao sang một bên, lồm cồm bò dậy, bực mình quát:

- Sao cậu cứ xuất hiện như ma thế? Định giết người không cần chuôi dao, à quên lưỡi dao đấy à?

Nghe giọng nói "oanh vàng thỏ thẻ, chim sẻ chạy đàn" của tôi vang lên, hắn khẽ cựa mình, nheo mắt nhìn tôi chăm chú, đôi môi mỏng như cánh hoa anh đào lại nhếch lên tỏ vẻ giễu cợt không thèm nói gì, tôi nhìn thái độ của hắn mà tức đến nghẹn lời, nếu bây giờ mà có cái kéo ở đây, nhất định tôi sẽ không ngần ngại mà xông đến cắt xọet đôi môi mỏng của hắn, để xem còn nhếch môi cười giễu tôi được nữa không? HỪ.

- Sao không nói gì? Cậu bị ai cắt lưỡi đấy à? Mà nếu thật thì cái người cắt lưỡi của cậu cũng thật kém thông minh, cần gì phải cắt lưỡi cậu cho nhọc công bởi vốn dĩ cậu có lưỡi đâu…hehe._ Tôi cười gian giảo nói

- Cô lắm mồm thật đấy._ Hắn lạnh lùng nói rồi thở khì một cái ngả lưng xuống cái ghế gỗ nằm phởn phơ.

- Này, cậu bất lịch sự nó vừa vừa thôi nhé, người ta đang nói chuyện với cậu
đấy không hiểu suốt 16 năm qua cậu đã học được cái quái gì nữa_ tôi tức giận gắt um lên.

Hắn khẽ chép miệng, ngồi dậy vặn vẹo cái cổ nhíu mày nhìn tôi nói:

- Người ta đã không muốn nói chuyện, mình lại cứ bắt nói, người như vậy phải chăng là có lịch sự?

- Ai bảo thế? Làm cứ như tôi muốn nói chuyện với cậu lắm không bằng, nếu không muốn nói chuyện với tôi cậu có thể nói rằng: "Xin lỗi, tớ đang mệt, không muốn nói chuyện,cậu có thể quay lại khi khác không?"đấy thế có phải lịch sự hơn không?_ tôi gân cổ lên cãi.

- Hừ, hình như cô đã quên một điều quan trọng thì phải?_ hắn nhếch mép nói

- Điều gì?

- Nếu tôi mà nói những lời vừa rồi thì tôi đã không phải là KAI AKATSUKI Còn nữa, tốt nhất là từ lần sau cô đừng có ngủ trên cái ghế này nữa

- Tại sao?_ tôi phùng mồm hỏi

- Vì cái ghế này là của tôi_ hắn lạnh lùng nói

- Của cậu?_ tôi ngạc nhiên hỏi lại rồi chạy đến gần cái ghế ngó nghiêng, lần sờ khắp cả sau đó kêu lên_ Ủa, đâu? Tên cậu đâu? Có chỗ nào ghi cái ghế này là của cậu à? Chỉ tôi xem coi.

- Hừ, cái này gọi là nhân sinh định mệnh_ hắn nhếch mép nhìn tôi nói

- Là sao?_ tôi hỏi lại, mặt trông đến là đần

- Đồ ngốc, có nghĩa là từ khi chiếc ghế này xuất hiện, định mệnh đã xác định nó thuộc về tôi.

- Ơ._ tôi hơi ngớ người ra một lúc rồi ôm bụng cười khằng khặc nói_ Haha, Ôi tía má ơi…haha buồn cười chết mất. Kai -kun tôi thật không ngờ cậu lại là một tín đồ trung thành của dòng phim tình cảm lãng mạn đấy. Cứu cứu, đau bụng quá…haha, tôi thật không ngờ cậu lại hâm hấp như thế đấy Kai ạ haha._ tôi cười sặc sụa, nước mắt, nước mũi chảy cả ra.

- Cười xong chưa? _ hắn lạnh lùng hỏi, nheo mắt nhìn tôi, đôi mắt màu tím khẽ lóe lên tia lửa.

Tôi nghe hắn hỏi, cảm nhận được bầu không khí lạnh đến trên dưới - một00 độ C, vội vàng nín khe, đứng thẳng dậy, vuốt ngực ho khẽ nói:

- Khục, khục ờ...ừm, hình như xong rồi.

- Tốt, cô thấy khung cảnh xung quanh thế nào?_ hắn nheo mắt nhìn tôi hỏi

- Hở?_ tôi ngớ người trước câu hỏi lạc điệu của hắn, vội ngó nghiêng xung quanh chớp mắt ngây thơ nói_ Trời xanh, mây trắng, nắng đu đua, hoa đua nở, chim véo von, suối róc rách…có gì lạ đâu?

- Ý tôi là phía dưới đất_ hắn nhếch mép nói rồi chỉ tay xuống dưới đất, thấy vậy tôi bèn nhìn theo hướng chỉ của hắn, giật mình suýt ngã lộn nhào, trên mặt đất sạch sẽ, những mẩu giấy vụn, mảnh gỗ thừa, sơn lọ văng tùm lum, mà người bày chúng ra không ai khác chính là tôi, tôi khịt khịt mũi, méo cả mặt nhìn hắn cười hề hề rồi chặt lưỡi nói:...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Mắt biếc - Nguyễn Nhật Ánh [Full]
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Đợi anh ở Toronto - Nguyễn Thu Hoài
» Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô - Nguyễn Thu Thủy
123456»