watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Chậc, không biết cái đứa nào (tao đây) mà lại vô văn hóa thế nhỉ? mặt đất sạch sẽ thế này mà dám bày bẩn ra, láo thật đấy…hê hê.

- Ở đây có hệ thống camera đấy_ hắn nhẹ nhàng nói, tôi nghe mà tưởng sấm đánh bùm bùm bên tai, mặt tái mét lại, tim đập thình thịch không dám nói gì

- Sao vậy? á khẩu rồi à?_ hắn nhếch mép mỉa mai, rồi lạnh lùng nói_xem ra tội của cô nặng rồi đây, đã xả rác bừa bãi lại thêm cái tội nói dối nữa, tôi có thể xử cô đi quét sân trường đấy.

- Cậu…cậu là ai mà có quyền phạt tôi?_ tôi vừa sợ vừ tức gắt gỏng nói

- Ha, cô không biết hả? Mọi vampire vi phạm kỉ luật trong học viện đều do Volt xử lý, mà cô cũng đừng quên tôi là người của Volt, thế nào? Tôi có đủ quyền để xử phạt cô không?_ hắn nhướn mày hỏi

- Cậu..._ tôi căm phẫn nhìn hắn, tức giận nói_ cậu là đồ ở dơ, lấy việc công trả thù tư…

- Hừ, có lấy việc công trả thù tư hay không là vc của tôi. À, mà cô yên tâm đi, nếu xử phạt cô, tôi sẽ không bắt cô đi quét sân trường đâu_ hắn khẽ nói

- Thật sao?_ mắt tôi sáng lên, vội vàng chạy đến bên hắn toe toét cười_ hớ hớ, thật không ngờ cậu lại tốt như vậy đấy, Kai. Đạ tạ, đa tạ.

- Cô sẽ không phải quét sân trường, nhưng bù lại sẽ phải quét nóc nhà, yên tâm ở trên đấy có đủ lá và rác cho cô…_ hắn lạnh lùng nói rồi chỉ tay lên cái nóc nhà cao chót vót, khuôn mặt vẫn vô cảm nhưng trong đôi mắt màu tím lại khẽ ánh lên tia nhìn thích thú.

Tôi nhìn theo bàn tay hắn chỉ, mặt tái mét ấm ức nói:

- Đồ độc ác, bắt một cô gái liễu yếu đào tơ như tôi lên nóc dọn dẹp mà xem được à? Cậu độc ác nó vừa vừa thôi chứ. Tôi dọn cái đống này đi là được chứ gì?

- Tốt, dọn mau lên, đừng có gây tiếng dộng đấy_ hắn nheo mắt nói rồi ngả lưng xuống ghế ngủ thẳng cẳng.


Chương 19:


" Đồ chảnh ngựa" tôi lẩm bẩm nói rồi lườm hắn một cái suýt rách mắt nghiến răng nghiến lợi cúi xuống thu dọn mấy thứ linh tinh. Nhưng vừa chạm tay đến một mảnh giấy vụn tôi chợt đứng khựng lại. Thôi chết…lọ sao băng giá, sao tôi lại có thể đứng đây cãi nhau lằng nhằng với hắn mà quên mất một việc quan trọng như vậy nhỉ?

Làm sao bây giờ, liệu khi tôi đưa cho hắn lọ sao, hắn có tức giận mà ném nó đi không nhỉ?

Tôi lo lắng nghĩ thầm rồi nhẹ nhàng đi đến bên gốc cây, cầm lọ sao lên nhỏ nhẹ gọi:

- Này….

Nghe tiếng tôi, hắn khẽ cựa mình ngồi dậy, nhíu mày nói:

- Lại cái gì nữa, sao cô còn chưa đi?

- Ờ ừm…_ tôi lóng ngóng một hồi lâu không nói lên lời khiến hắn bực mình gắt:

- Có gì thì nói đi chứ, tôi buồn ngủ lắm.

- Tôi.. tôi…._ tôi hơi ấp úng rồi hít một hơi dài lấy hết dũng khí, đưa lọ sao ra trước mặt hắn nhắm tịt mắt lại hét lên:

- Xin cậu hãy nhận lấy thứ này….

Kai hết nhìn lọ sao rồi lại nhìn tôi, khuôn mặt khẽ ánh lên vẻ ngạc nhiên. một lúc sau như đã hiểu ra chuyện gì đó, đôi mắt hắn hơi sáng lên rồi nhếch mép nói:

- Một màn tỏ tình cũ rích, cô không còn thứ gì hay hơn sao?

Tôi hơi ngớ người ra một lúc, rồi ôm bụng cười sặc sụa nói:

- Tỏ tình á? Haha…buồn cười chết mất, cậu đang xơi dưa bở đấy à haha..

Nhìn cái bộ dạng cười ra nước mắt của tôi, hắn hơi gằn giọng lạnh lùng nói:

- Hừ…cô thích cười như thế hả? Nếu không phải là bảy tỏ tình cảm thì tự dưng đi tặng cái thứ này cho tôi làm gì?

- À…_ tôi giật mình vội nín cười, tay vân vê lọ sao ấp úng nói_Cái này..Cậu..cậu..có thể cho tôi ngồi cùng bàn được không? Dù sao thì bàn đó cũng chỉ có mình cậu ngồi thôi mà, giờ thành hai mình cũng đâu có chật hihi….

- À…thì ra là vậy, hóa ra đây là đồ đút lót_ hắn hơi nhếch môi gật gù mỉa mai nói, tia sáng trong mắt chợt vụt tắt thay vào đó là một màn sương dày đặc như che phủ cả quầng mắt.

- Ấy..ấy…sao cậu dùng từ thô thiển thế, phải gọi nó là đồ biếu, đồ biếu chứ…_ tôi vội vã phân bua, nhấn mạnh từ đồ biếu

- Hừm thôi được…đưa đây_ hắn khẽ thở dài rồi chìa tay trước mặt tôi.

- Đưa cái gì cơ?_ tôi hơi ngớ người ra hỏi

- Chứ không phải cô định tặng thứ đó cho tôi sao?_ hắn gắt lên, tay chỉ vào lọ sao

- À, ừ quên hêhê…đây.. đây…_ tôi bật kêu lên, rồi cười toe toét đưa lọ sao cho hắn, hắn nhẹ nhàng đón lấy nó rồi nheo mắt săm soi trên bàn tay của mình, môi khẽ nhếch lên. Thấy khuôn mặt đểu giả của hắn, không hiểu sao tôi lại thấy lo lắng, vội giơ hai bàn tay ra hứng phía dưới lọ sao.

Bắt gặp hành động kì cục của tôi, hắn khẽ nhíu mày, ngạc nhiên hỏi:

- Cô đang làm cái trò gì thế?

- Có gì đâu, tôi chỉ là đang đề phòng trước thôi.

- Đề phòng? Nhưng mà đề phòng cái gì cơ?

- Thì phải giơ tay ra hứng trước thế này, đề phòng lúc cậu lên cơn, vất cái lọ của tôi xuống đất chứ sao nữa_ tôi cáu.

_Phìiii…._ Kai nhìn bộ dạng ngu ngốc của tôi khẽ phì cười, dưới đôi môi mỏng đẹp tựa như cánh hoa anh đào của hắn, một hàm răng trắng đều lộ ra, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai, đôi mắt tím đẹp nhưng vô hồn khẽ cong lên, bên má trái xuất hiện một lúm đồng tiền duyên không chịu được.

Thật không ngờ khi cười hắn lại đẹp đến mê hồn như vậy, nụ cười này có thể biến hắn từ một ác ma trở thành thiên sứ. Tôi khẽ thu bàn tay lại ngớ ngẩn đứng nhìn nụ cười tỏa sáng của hắn, mọi bực bội trong lòng đều tan biến.

Thấy khuôn mặt ngu ngơ của tôi, hắn vội thu lại nụ cười của mình, khẽ ho nhẹ rồi lắc lắc lọ sao trước mặt tôi nói:

- Khụ..khụ…Lọ sao ư?

Tôi hơi giật mình, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của hắn, vội tĩnh tâm lại, cười nhẹ nói:

- Ừ, tôi đặt tên cho nó là lọ sao băng giá. À…mấy cái bông tuyết giả trong lọ ý, nó hơi bị bẩn, bởi vì trước đó tôi đã làm vỡ lọ một lần, nhưng vẫn đẹp đúng không?

- Chậc…Cô nghĩ gì mà đi mua tặng tôi mấy cái thứ đồ dành cho con gái này?

Nghe hắn nói, tôi tức giận nhíu mày nói:

- Hừ…cậu đừng có mà nói thế, cái này tôi tự tay làm đấy, tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều trước khi quyết định tặng cho cậu thứ này, vì tôi nghĩ nó rất hợp với cậu.

- Rất hợp với tôi?

- Ừm…Bởi tôi tin rằng khi nhìn thấy nó, cậu sẽ trở lên vui vẻ hơn…._ nói đến đây, tôi dừng lại, nhìn chăm chú vào lọ sao trên tay Kai rồi khẽ mỉm cười nói tiếp:

- Cậu cũng thấy lọ sao này được bao phủ bơi tuyết chứ? Thoạt nhìn, nó tạo cho ta cảm giác lạnh lẽo, cây đàn violon ở giữa chính là tượng trưng cho cậu, lạnh lùng và cô độc trong không gian ngập tràn sự băng giá. Nhưng…cậu có thấy những ngôi sao này không?_ tôi nói rồi chỉ vào những ngôi sao nhỏ lấp lánh đủ sắc màu_ những ngôi sao này chính là tượng trưng cho những người yêu quý cậu, tôi tin rằng, trong học viện này, sẽ có không ít người thật lòng quan tâm đến cậu, luôn ở bên cậu cho dù cậu có trở lên lạnh lùng, hay cô độc như thế nào. một ngày nào đó, những ngôi sao này sẽ khiến nhưng bông tuyết trong lọ sao tan ra, cũng như những băng giá trong lòng cậu….

- Trong những ngôi sao ở đây có cô không?_ một lúc lâu sau Kai đột nhiên lên tiếng hỏi. Đôi mắt màu tím của hắn như được bao phủ bởi một màn sương dày đặc, khiến nó trở lên huyền ảo hơn...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bạch mã hoàng tử - Hồng Sakura
» Bắt được rồi, Vợ ngốc - Pum
» Bên nhau trọn đời - Cố Mạn
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Cao thủ học đường (hai lớp học đối đầu) - Chibin
1234...678»