Minh lấy hết kiên nhẫ, trần tình rằng tất cả những điều ông nói đều đã có trên kịch bản. Có lẽ vì ông chưa quen đọc kịch bản kiểu này, nên không để ý. Nhưng câu nói của Minh chưa dứt lời, khuôn mặt Huỳnh Thái đã tối sầm lại. Ông ta vỗ mạnh tay xuống bàn, bảo là khi ông làm nghề này, cả cái đám này vẫn còn ở truồng đấy. Mấy đứa trẻ trâu làm nghề được mấy ngày mà dám nói ông không biết đọc kịch bản. Mấy cái kịch bản vớ vẩn này thì có là gì…
Huỳnh Thái vẫn đang phỉ báng một lô xích xông, nói đến sùi cả bọt mép thì Nguyên bước vào. Anh ngỡ ngàng khi thấy Tú, Minh, Sang mặt đỏ bừng tức giận, ông Thái kia thì quay phắt sang phía anh, hùng hổ.
“Tôi tưởng người của cậu thế nào. Làm ăn thế này, vứt đi hết. Vô lễ, ngạo mạn. Mới trẻ ranh mà không biết khiêm tốn là gì!”
Vẻ như nín nhịn quá lâu, Minh bật lại, nhưng vẫn cố lễ phép.
“Thưa chú, đã là khiêm tốn thì không phải phân biệt trẻ già đâu.
Nguyên vẫn chưa rõ sự tình, nhưng thấy Minh phản ứng thế thì can thiệp ngay lập tức.
“Minh, em xin lỗi anh Thái mau.”
Nguyên quát, trừng mắt nhìn Minh. Minh mím chặt môi, mắt đỏ lên, không nói gì. Huỳnh Thái quay phắt sang phía Nguyên, điên tiết, “Cậu còn sử dụng mấy cái loại nhân viên vô phép thế này, thì không bao giờ có cửa trong những dự án của tôi đâu”.
Nói xong, ông ta lao thẳng ra khỏi phòng. Hai trợ lý ngán ngẩm te te chạy theo sau. Nguyên nghiêm mặt nhìn cả đám, rồi vội vã bước theo Huỳnh Thái, cố vuốt cho cơn giận của ông ta chìm xuống. Nhưng Huỳnh Thái và người của ông ta đã nhanh chóng lên taxi. Nhìn cánh cửa xe đóng sầm lại, Nguyên có cảm giác như cơ hội lần này của mình cũng đã đóng chặt luôn rồi.
Sau khi nghe cả nhóm trình bày lại tình hình, Nguyên vuốt mặt. Anh đã biết tính cách của Huỳnh Thái nhưng không ngờ ông ta lại khó chiều thế này. Tú và Sang là những người khá cứng tay, về chuyên môn anh rất yên tâm, bản tính kiềm chế khá tốt, chỉ có Phương Minh non nớt, chắc tự dưng bị dạy dỗ một hồi nên mới không chịu được mà bật lại. Anh đành ngồi xuống “chỉnh” cho Minh một lượt về chuyện đối nhân xử thế. Cô nàng xị mặt ra, từ đầu đến cuối chỉ bảo, em chẳng làm gì sai hết. Cô còn nói Nguyên đã nghe mọi chuyện, cũng thấy thái độ của Huỳnh Thái, vậy mà còn “lên lớp” cô là không công bằng. Xong, cô đi thẳng ra chỗ mình, ngồi thu lu trên ghế, vẻ rất tự kỉ. Nguyên cũng đang bực nên kệ xác, trong đầu anh đang mãi nghĩ đến vài phương án xem có thể xoa dịu tình hình không.
Buổi tối, Nguyên quyết định đến nhà Huỳnh Thái, mang theo chai rượu Ô Trình nổi tiếng của Trung Quốc với hy vọng hoà hoãn phần nào. Huỳnh Thái mặt vẫn sầm sì, nhưng thấy Nguyên nhũn nhặn thì cũng tiếp chuyện, còn nói bọn trẻ bây giờ không được giáo dục tử tế, không biết trên biết dưới, rằng ông ta quá sức thất vọng thế này thế nọ. Nguyên chỉ rót rượu, nói nhân viên sai, nên tới nhận lỗi, mong ông bỏ qua. Song Huỳnh Thái chỉ lửng lơ, không nói điều gì rõ ràng. Cái hợp đồng này, để có được chữ kí của ông ta, xem chừng còn vất vả chán.
Ra khỏi nhà Huỳnh Thái, Nguyên phải mở cổ áo mới thấy người đỡ bức bối. Anh cũng chẳng vui vẻ gì khi nghe ông ta thuyết giáo, nhưng tình thế như vậy, chỉ còn cách nhẫn nhịn mà thôi. Anh ngồi lên xe, phóng nhanh, định về nhà ngủ sớm, nhưng khi đi qua công ty, thấy đèn vẫn sáng, lại nhớ lúc chiều có người vẫn đang xị mặt giận dỗi lắm, anh ngần ngừ rồi quyết định dừng lại.
Song, vừa đẩy cửa ra, Nguyên đã nghe tiếng Minh và Tú cười ầm ĩ. Tâm trạng anh đang bí bách, tiếng cười của hai người không khác gì chọc vào tai. Trong khi anh đi lạy lục xin lỗi, thì hai người này dường như đang hăng say vui vẻ, quên trời quên đất. Nguyên vào đến giữa phòng thì thấy hai người vừa ăn mỳ vùa xem phim của Châu Tinh Trì. Cười nhiều quá, Tú bị sặc, mỳ chui hẳn ra đằng mũi khiến Minh vừa ngoác miệng cười, vừa đấm lưng cho cậu ta.
“Vui vẻ nhỉ?”
Nghe giọng nói, cả hai giật mình quay ra. Thấy anh,Tú còn sặc ghê hơn. Ho một tràng dài. Trong khi Minh toe toét, như quên phắt cả chuyện giận hờn lúc chiều.
“Xem phim của Châu Tinh Trì anh ơi, cười rung cả rốn.”
Thấy mặt Nguyên không vẻ gì là muốn cười, Tú ấp úng.
“Tình hình sao rồi sếp?”
Nguyên im lìm không trả lời, anh về chỗ ngồi, nhắm mắt một lúc như tĩnh dưỡng. Nhưng không để anh yên tĩnh một lúc, Minh đã đi đến, ấm ức.
“Không phải em khó chịu đâu, mà là cái lão Thái Giám ấy không chấp nhận được. Chẳng biết trồng ở đâu ra, người trong ngành gì mà có cái kịch bản cũng chẳng biết đọc, thông tin to bằng con gà mái ấy mà nhìn không ra. Anh nữa. Hôm nay anh còn bắt em xin lỗi. Cái người, đã sai đã dốt thì nhận đi, lại còn…”
Nguyên cau mặt, không muốn đáp, nhưng Minh lại ngồi xuống bên cạnh, nói một tràng.
“Thật, lâu lắm em mới gặp một người tính cách xấu xí như vậy. Làm em tức điên lên, phải xem phim của Châu Tinh Trì cho đỡ tức. Cứ làm như mình to lắm ấy…”
“Ngày mai, mấy đứa sang đấy xin lỗi!”
Nguyên nói ngắn gọn, kiên quyết. Anh không mở mắt, nên không nhìn thấy nét mặt của Minh. Song sự im lặng bất thường khiến Nguyên ngờ ngợ, bèn chậm chạp nhìn lên, và bắt gặp vẻ mặt sững sờ của cô bé, cơ hồ như mấy câu lan man của cô đã chết đứng khi nghe quyết định của Nguyên. Khuôn mặt ấy như không tin nổi những gì anh vừa nói.
“Đặc biệt là Minh, em làm Huỳnh Thái tức nhất, em phải có lời xin lỗi cụ thể. Ba đứa làm thế nào thì làm, anh muốn sang tuần, hai bên sẽ bình thường hoá trở lại và hợp đồng sẽ được ký kết.”
Vẻ mặt Minh tái nhợt.
“Lời xin lỗi của em tương đối quý giá. Em không xin lỗi khi mình không sai.”
Cả người Minh thẳng đứ, nhìn anh, ánh mắt mang một chút tổn thương pha lẫn thất vọng, nhưng nhất quyết không quay đi. Tú bước đến, quàng vai, xoa xoa đầu Minh.
“Rồi, rồi. Để mai anh đến xin lỗi cho. Ngồi ngoan ở nhà đi…”
Minh vùng ra.
“Không ai phải xin lỗi cả. Tại sao phải xin lỗi khi người ngu dốt, khiếm nhã không phải là chúng ta?”
Nguyên đập tay cái rầm xuống bàn, khiến bàn tay cũng rát bỏng lên.
“Em tưởng em đúng lắm à? Em tưởng như thế là hay ho à? Em biết anh phải mất bao lâu mới tiếp cận được ông ta, mất bao lâu ông ta mới đồng ý cho bên mình làm TVC này. Đúng, ông ta khiếm nhã, ông ta ngu dốt đấy. Không phải chỉ có mình em thấy. Nhưng cái anh cần ở bọn em không phải là bọn em chỉ ra rằng ông ta ngu dốt, hợm hĩnh, mà anh cần bọn em làm ông ta hài lòng, gật đầu. Hiểu không?”
Minh đang định lên tiếng, Tú đã vội vã bịt miệng cô lại. Minh vùng vẫy đấm đá loạn xạ, càng khiến Nguyên điên tiết.
“Tú, thả Minh ra. Đã nói gì thì nói luôn!”
Minh được thả ra, hung hăng nhìn anh.
“Hoá ra anh là như vậy. Tức là biết rõ bản chất người ta không ra gì, anh vẫn hợp tác, miễn sao được việc cho anh chứ gì? Em không như vậy. Em chọn bạn mà chơi, chọn người để hợp tác. Em cũng chẳng cần đi đường tắt.”...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








