“Đó chính là sự ấu trĩ của em. Em tưởng anh không muốn mình có quyền chọn lựa à? Nhưng khi em phải mạnh, phải có thế lực, em mới được thiết lập luật chơi. Còn bây giờ em là một tay mơ, thì em có quyền lựa chọn sao??? Kén cá chọn canh à? Thế thì lương mọi người ở đâu ra??? Bộ máy này vận hành bằng nước lã à???
Em biết vì sao chị Vinh gửi em tới đây không? Bởi chị ấy muốn cho em thấy, đôi khi, em không thể lựa chọn, không được quyền bày tỏ thái độ. Có những thứ em buộc phải thoả hiệp.”
Minh nhìn anh đến thất thần, cuối cùng mím chặt môi.
“Vậy thì chắc chị Vinh nhầm, cả anh cũng nhầm. Bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, em luôn được lựa chọn, luôn được bày tỏ thái độ. Nếu nơi này không hoan nghênh thái độ của em thì em đi!”
Tú cuống lên khi thấy Minh đi tới, ôm cái ba lô to tướng của mình lên, xuỳ xuỳ mấy tiếng như dỗ dành. Nhưng Minh vẫn nhét đồ đạc của cô bé vào đó.
Nguyên khoanh tay, nhìn dáng điệu cương quyết của Minh, bỡn cợt.
“Nếu em khư khư giữ tự ái của em, nguyên tắc của em, thì em muôn đời là người bỏ cuộc, là người tự loại mình khỏi cuộc chơi! Em hãy thử đếm xem bao nhiêu nơi em đến rồi đi. Bao nhiêu nơi, bởi vì cái tôi to tổ vật của em, mà em không nhân nhượng rồi cứ tự mình bỏ chạy. Em tưởng đó là kiêu hãnh à? Đó chính là hèn nhát!”
Bất ngờ, Minh quay lại nhìn anh, cười cợt.
“Người hèn nhát là người không dám sống đúng như điều mình nghĩ, hành động không đúng với điều mình muốn. Có thật anh muốn nghe lão Thái Giám ấy lên mặt dạy đời, mở miệng ra là toàn những thứ cũ rích không??? Hay anh làm việc với ông ta, chỉ bởi ông ta cho anh một cánh cửa để đi nhanh hơn trong cái ngành này? Nếu dũng cảm kiểu đó thì em khinh!”
Tú kéo xệch lôi Minh đi nhưng cô bé vùng vẫy rồi đứng thẳng lại. Cô nhìn Nguyên, anh vẫn điềm tĩnh và đanh lạnh đứng đó, không vẻ gì là suy chuyển vì câu nói vô lễ của mình. Đôi mắt Minh dần hoe đỏ, song vẫn kiên định đến sắt đá.
“Anh Tú, anh bỏ ra. Chấm dứt một công việc, chấm dứt một mối quan hệ, em cũng phải làm cho đường hoàng. Anh Nguyên, tất cả công việc em sẽ bàn giao lại. Tháng này, em làm nửa tháng, anh thanh toán tiền công thế nào cũng được. Vì em chưa kí hợp đồng, không phải có nghĩa vụ báo trước một tháng rồi mới nghỉ, đúng không???”
Tú giằng chiếc ba lô của Minh ra, gắt lên.
“Lắm lời. Về nhà ngủ đi. Mai nói tiếp. Anh Nguyên, anh nghỉ đi. Hôm nay Minh nó đang kích động… Anh đừng để ý.”
Cả Nguyên lẫn Minh vẫn lạnh lùng nhìn nhau, mặc kệ nỗ lực xoa dịu và lôi kéo của Tú. Cuối cùng, Minh mỉm cười khô khốc.
“Cảm ơn anh. Tạm biệt!”
Sau đó, cô nhóc cầm lại chiếc ba lô, xốc lên vai đi thẳng. Tú khổ sở nhìn Nguyên, rồi vội vàng đuổi theo Minh.
Còn lại mình Nguyên giữa công ty trống vắng. Đến tận lúc này, anh mới nhận ra, trên máy tính vẫn là mà vừa đấm vừa cười tung toé của Châu Tinh Trì. Mới đây thôi, có một cô nàng vẫn còn cười nấc lên vì mấy chiêu nhảm nhí này Nhưng giờ thì cô nàng đó đã đi rồi. Có khi vừa đi vừa khóc.
Ngày hôm sau, vì đã hẹn trước nên Nguyên không tới công ty, mà đến quán trà gặp Phương Vinh. Cô đã gần kề ngày sinh, muốn gặp anh, cũng là để trao đổi thêm về chuyện chuyển nhượng lại quán trà này. Hôm qua cô gọi điện cho anh cũng vì thế!
Chồng của Phương Vinh là một thợ gốm, thích sống lặng lẽ, nên họ đã thống nhất khi nào sinh em bé sẽ chuyển vào Hội An sinh sống, trong một khu vực cách phố cổ gần mười kilomet. Nguyên thoáng nghĩ, một người phụ nữ giỏi giang như Phương Vinh, lui về một nơi như Hội An, cũng có chút lãng phí, nhưng dường như Phương Vinh đang rất hạnh phúc với dự định đó.
Hiện tại Nguyên chưa đủ tài chính để lấy lại quán ngay, nhưng Vinh nói hoàn toàn có thể trả góp. Cô muốn để lại quán cho anh vì tin anh sẽ giữ lại được tinh thần của quán trà này. Hai người trò chuyện hồi lâu, Nguyên có chút phân vân nhưng rồi vẫn nói với Phương Vinh chuyện giữa Minh và Huỳnh Thái. Nghe xong, Phương Vinh đột nhiên suy tư, cuối cùng thở dài.
“Con bé nó vẫn vậy. Một chuyện giản đơn như thế nó cũng không chấp nhận được. Trước đây nó nhiều lần như vậy rồi…”
Nguyên có chút áy náy, “Em sẽ thử nói chuyện lại với Minh. Hôm qua em cũng hơi nóng nảy”.
“Không cần đâu. Hồi trước chị nghĩ nó cần thay đổi, sợ là bước ra ngoài nó sẽ chịu thiệt thòi. Nhưng bản thân nó thì nghĩ, nó chỉ thiệt thòi khi không được sống theo ý mình. Thế nên kệ nó…”
Nguyên bỗng lặng đi vì suy nghĩ của Vinh. Điều đó khiến lòng anh mơ hồ dấy lên một nỗi bất an. Anh cảm nhận như mình đã chạm phải đúng điểm mốc nguyên tắc của Minh, và cô bé cự tuyệt quyết liệt. Như để xác thực nỗi bất an trong Nguyên, Phương Vinh cười ái ngại.
“Chị nghĩ giờ này nó chẳng ở Hà Nội nữa rồi.”
Suy nghĩ của Phương Vinh khiến Nguyên đờ ra thoáng chốc. Thực tâm, anh vẫn nghĩ, hai người cãi nhau, anh sẽ để kệ Minh tức tối một hai hôm, rồi mới đến vỗ đầu bảo cô bé đi làm trở lại. Nhưng hình như mọi việc không như anh dự tính.
Nguyên trở lại công ty lúc gần trưa, Tú đang bò trên bàn ngủ gục. Anh đạp mấy cái, Tú mới lờ đờ mở mắt ra.
“Sao thế? Thiếu ngủ à?”
Tú vò đầu một hồi, rồi tặc lưỡi, “Tối qua em chơi game với Minh đến tận đêm. Sáng nay đưa con bé ra bến xe. Vậy nên…”.
“Ra bến xe, đi đâu???”
Tú thở hắt ra, “Em có biết đâu. Ra đến bến xe, Minh lượn đi mất, lúc sau mới nhắn tin cho em bảo là lên xe rồi. Có gì liên lạc sau”.
Nguyên chửi thề một tiếng. Anh đoán thậm chí lúc ra bến xe cô nhóc vẫn chưa biết mình định đi đâu, cứ trèo đại lên một cái xe, xe đi đâu thì đi đó. Anh vẫn nhớ đoạn đối thoại mà lần đầu Phương Minh đến công ty, khi cô ôm trong tay chiếc ba lô to tướng. Anh đã hỏi cô mang theo cái túi ba gang đó để làm gì.
“Là thói quen ạ. Ba lô của em là vật bất ly thân, chỉ cần có nó, bất cứ lúc nào em cũng có thể lên đường…”
“Lên đường đi đâu?”
“Dạ, tuỳ ạ.”
“Tuỳ cái gì???”
Minh cười vui vẻ, “Dạ, thì tuỳ hứng ạ, hì hì”.
Không biết lần này sự tuỳ hứng sẽ đưa cô đi đâu? Và không biết đến lúc nào, sự tuỳ hứng mới lại đưa Minh trở về?
Một hai ngày đầu, nhân viên trong công ty có thắc mắc vì sự vắng mặt của Minh. Chắc Tú đã giải thích sao đó, nên ai cũng nghĩ, Minh lại giống như mọi lần, xách ba lô đi đâu đó với những hội, những nhóm của cô bé. Nhưng nửa tháng, rồi đến tận một tháng trôi qua, Minh vẫn bặt vô âm tín. Đến Khanh còn phải quay sang hỏi Nguyên
“Ơ, Minh nó nghỉ hẳn rồi hả anh?”
Nhìn ra ngoài cửa sổ, Nguyên thành thật, “Anh không biết, có lẽ vậy”.
Khanh lẩm nhẩm một câu, “Kể ra không có cô bé, chỗ này vắng thật đấy. Yên tĩnh đến ngạc nhiên”.
Nguyên cười lặng lẽ, không đáp. Cũng như sáng nay, nhìn Tú và Sang, hai thằng thanh niên to tướng, tự dưng ôm đống chén cốc đi rửa, khôi phục lại bàn cà phê, hí hoáy pha pha chế chế, anh chỉ khẽ mỉm cười. Mọi người nói, Minh biến mất, đâm ra cái công ty này buồn quá đi mất, thèm vị đậm đặc của những giọt cà phê quá đi mất. Kiếm cái mà vui đi chứ. Nên cả đám lại phân công nhau, lại bắt đầu pha pha chế chế, rồi bọn thanh niên lại túm tụm, bày ra mấy trò hát karaoke trên máy tính mỗi trưa, hay kiếm cái bàn chơi bi lắc lúc tan tầm. Không khí dần vui vẻ lại. Nhưng, với riêng Nguyên thì không hắn thế. Cà phê bọn con trai này pha chẳng được đậm, chẳng được thơm, dáng đứa nào đứa ấy huỳnh huỵch, chứ không mảnh mai như cô nhóc đó, và ở cái công ty này, không còn ai nhảy tưng tưng, hú hét ầm ĩ mỗi khi nghe anh nói bao ăn trưa, không còn ai chơi đàn ru mọi người ngủ, không còn ai tối ngày chạy loạn, hỏi về đủ các loại phim 18+ mà vẻ mặt như hỏi về phim hoạt hình thiếu nhi. Thậm chí, cũng không còn ai văng tục bằng những thứ tiếng khù khoằm mà Nguyên luôn tự hỏi không biết Minh moi ra từ xó nào....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








