watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

- Chậc, chắc là cậu ta phải đau khổ lắm nhỉ?_ tôi tặc lưỡi nói

- Chứ còn gì nữa, bắt đầu từ đấy cậu ấy trở lên lạnh lùng và tàn nhẫn, không chỉ mất đi người mẹ mà cậu ấy còn phải chịu nhiều áp lực từ phía tộc Akatsuki nữa

- Là sao?

- Sau khi mẹ Kai bỏ đi, người trong gia tộc đã nổi giận đùng đùng và quyết định trục xuất bà ấy ra khỏi gia tộc và không thừa nhận bà ấy là một vampire, vì thế mà Kai - người mang trong mình một nửa dòng máu của bà ấy cũng bị ảnh hưởng, người trong gia tộc đã chia ra làm hai phe, một phe thì bảo vệ cậu ấy, một phe thì chống lại cậu ấy, họ đã lập ra một cuộc họp để quyết định xem Kai có bị giáng cấp không…

- Vô lí quá, sao họ có thể làm như vậy, mẹ sai lại đổ hết lên đầu con là sao?_ tôi cau có nói

- Đúng vậy, nói là họ hàng nhưng thực chất bọn họ luôn ganh ghét và tìm cách triệt phá nhau, hai phe ấy thế lực gần như ngang bằng không bên nào chịu thua bên nào cả

- Nhưng sao Kai vẫn bị giáng cấp?

- Bởi vì…ba cậu ấy_ Toru ngập ngừng nói

- Cái gì? Ba cậu ta sao?_ tôi trợn mắt ngạc nhiên

- Ừm…lúc ấy nếu ông ta đứng ra bảo vệ Kai thì có lẽ bây giờ cậu ấy vẫn còn học trong lớp A, nhưng không hiểu sao khi đó, ông ta không những không giúp mà còn khiến Kai bị giáng thêm một cấp nữa trở thành một vam thường…

- Phức tạp quá, à mà sao cậu lại biết chuyện này?_ Tôi nhíu mày hỏi

- Là Mika kể cho tôi biết đấy

- Mika ư?

- Ừ, bố cậu ấy là cận vệ trung thành của nhà Akatsuki, vì thế từ nhỏ Mika đã sống trong đó, vô tình nên biết được chuyện này.

- Vậy là hai người họ sống bên nhau từ nhỏ à?

- Hình như là thế, nhưng có vẻ như Kai không biết Mika thì phải. Á nhắc đến Mika mới nhớ, nó dặn tôi là phải dọn phòng, thôi tôi về kí túc đây, trưa tôi sẽ mang cơm cho cậu

Toru nói xong liền chạy biến đi để lại tôi với những suy nghĩ hỗn độn trong đầu, thì ra vỏ bọc lạnh lùng bên ngoài chỉ là thứ để hắn che dấu cảm xúc bên trong của mình


Chương 15:


Hôm nay là ngày tôi xuất viện, đến tôi cũng không thể ngờ được khả năng hồi phục của mình lại nhanh như vậy, hóa ra làm vampire cũng có cái hay của nó hè hè.

- Yume còn đứng ngẩn ra đó làm gì, nhanh thu dọn rồi về kí túc xá thôi, mau lên_ tiếng nói lanh lảnh của Toru vang lên khiến tôi giật mình, vội ngẩng mặt lên cười trừ, rồi nhanh tay cho nốt cái áo vào túi .

- Xong hết chưa?_ Mika từ ngoài bước vào đứng ở cửa khoanh tay nhìn tôi hỏi.

- Ừm, gần xong rồi, cậu lấy hộ tôi quyển sách để trên bàn được không?_ Tôi nói với Mika rồi chỉ tay về phía cuốn sách, tiện tay kéo mạnh cái khóa ba lô lại.

- Ừm…_ Mika khẽ nói rồi nhanh chóng đi đến chỗ cái bàn cầm cuốn sách lên xong quay người bỏ đi thẳng. Nhìn theo bóng cô nàng, trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác bất an, không hiểu sao từ dạo tôi bị thương Mika lại tỏ ra rất lạnh nhạt với tôi, đã có chuyện gì xảy ra vậy nhỉ?

- Cái con nhỏ Mika này, không nói gì đã bỏ đi là sao?_ Toru cầm cốc nước bước vào phòng càu nhàu rồi quay ra nhìn tôi nói:

- Hôm nay đừng đi học vội nhé, tôi xin phép hộ cậu rồi, cứ tạm nghỉ ngơi trong kí túc xá đã.

- Ừ, à mà Toru này, cậu có biết Kai thích cái gì không?_ tôi ngập ngừng hỏi.

- Kai ư? Sao tự dưng cậu lại hỏi vậy? Không lẽ….không lẽ cậu thích Kai sao?_ Toru kêu ầm lên.

- Bậy bạ nào, cậu đừng có ăn nói linh tinh, người ta nghe thấy thì chết._ tôi nhăn mặt nói.

- Thế thì tại sao cậu lại đi hỏi sở thích của Kai?

- Ừm, chẳng là mấy hôm trước tôi có nói vài câu hơi nặng lời với hắn định làm một cái gì đó để xin lỗi, mới lại cũng phải bày tỏ chút lòng thành để hắn đồng ý cho tôi ngồi chung nữa chứ, không phải lớp mình đã hết chỗ rồi sao?_ Tôi vội xua xua tay nói.

- À, ra thế. Cái này thì tôi cũng không biết, sở thích của cậu ấy chắc chỉ có mình cậu ấy biết thôi, mà cậu cũng phải cẩn thận, Kai là người của hành động vì thế cậu ấy sẽ không dễ dàng bị thỏa hiệp đâu.

- Thế thì phải làm sao đây? Chẳng lẽ tôi lại phải ngồi đất à? Hừ… bực quá, thằng cha này đúng thật là…người gì đâu mà ki bo kẹt xỉn thấy ớn, ngồi một mình thì hết được cả cái bàn chắc, cũng phải chia cho người ta một tí chứ_ tôi bực mình nói.

- Ơ hơ hơ, không phải cậu vừa mới nói là cảm thấy có lỗi với Kai sao?

- Ừ thì…có lỗi là một chuyện nhưng cái sai của hắn thì vẫn phải chỉ ra chứ_ tôi chép miệng nói.

- Hê hê, thôi thì vì tương lai con em chúng ta cậu hãy cố gắng lên, thành tâm làm một cái gì đó biết đâu lại khiến Kai vừa lòng mà chiếu cố để cho cậu ngồi cùng bàn.

- Ừ thì đành nhún nhường vậy thôi, cũng chả đóng vai nữ anh hùng thời đại mãi được, có ngày chết như chơi_ tôi lè lưỡi nói.

- Phải phải…nhưng mà cậu cũng phải chú ý nhé, đã có nhiều cô gái tặng bánh kem cho cậu ấy rồi và kết kục thảm khốc là về phòng gội đầu ba lần chưa sạch, nên tốt nhất là đừng tặng thứ gì ăn được_ Toru tỏ vẻ hiểu biết nói

- Haiz..rắc rối quá, thôi kệ để từ từ nghĩ đã_ tôi thở dài nói.

- Ừ hihi…à mà này, cậu đã hỏi rõ mẹ cậu xem bà ấy là vam quí tộc hay vam thuần chủng chưa?

- Chưa, mấy hôm rồi tôi bị bệnh có gọi điện về nhà được đâu, nhưng mà sao cậu lại quan tâm đến việc đó như vậy? mẹ tôi là vam quí tộc hay vam thuần thì có gì quan trọng đâu?

- Sao lại không? Tôi vì lo lắng cho cậu nên mới hỏi cặn kẽ vậy thôi, việc mẹ cậu là vam quí tộc hay vam thuần chủng sẽ quyết định cuộc sống sau này của cậu đấy_ Toru cau mày nói.

- Là sao?

- Nghe này, đối với các vampire lai, nếu dòng máu vam trong họ là loại vam thường hoặc vam quí tộc thì sẽ chẳng có việc gì để nói cả, nhưng nếu dòng máu trong người họ là vam thuần chủng thì sẽ là cả một vấn đề lớn đấy.

- Là sao?

- Thế này nhé, giả dụ, mẹ cậu là một vampire thuần chủng nhưng lại kết hôn với bố cậu một con người bình thường, thì đứa con của họ chính là cậu sẽ bị coi như một điểm xui xẻo của cả gia tộc thuần chủng đó, và họ sẽ tìm mọi cách để tiêu diệt cậu.

- Kinh dị vậy sao?_ tôi nuốt nước bọt ừng ực hỏi Toru

- Chứ còn gì nữa, đối với một gia tộc thuần chủng mà nói, việc có một thành viên trong gia đình kết hôn với con người là nỗi ô nhục cực kì lớn. Bởi trong mắt họ con người chỉ là lũ vô dụng và hèn nhát không bao giờ có thể xứng với dòng thuần chủng cao quý được.

- Hừ…suy nghĩ quá thiển cận, cái gì mà không xứng chứ, nếu con người mà hèn nhát vô dụng thì họ đã chẳng tồn tại được đến tận bây giờ._ tôi tức giận nói.

- Suỵt…nói bé thôi, cậu nên nhớ đây là thế giới của vampire đấy_ Toru vội đưa ngón trỏ lên trước miệng nạt tôi rồi khẽ chậc lưỡi nói_ … mà thôi tôi cũng chỉ nói thế để cậu cẩn thận về hỏi rõ lại mẹ cậu tránh gặp phải những rắc rối sau này.

- Ừ…_ tôi gật đầu qua quýt, Trong lòng bỗng cảm thấy sợ hãi. Tuy chỉ qua lời kể nhưng tôi có thể thấy những gia tộc vampire thuần chủng này quả thực rất đáng sợ…


Chương 16:


- Cô ơi, dãy sách nghệ thuật ở đâu ạ?

- Em lên tầng hai, rẽ trái, góc trong cùng ấy.

- Dạ cảm ơn cô ạ_ Tôi mỉm cười gật đầu nói với cô thủ thư rồi nhanh chân bước vào thư viện chung của học viện. Đáng ra hôm nay tôi phải đi học nhưng vì mới xuất viện nên được đặc cách nghỉ ngơi một bữa, vì vậy tôi quyết định thực thi kế hoạch “dụ dỗ” Kai.

Sau một hồi chọn lựa kĩ càng, cuối cùng tôi cũng lôi ra được một cuốn sách dạy làm đồ handmade đơn giản lại đẹp mắt, tôi mỉm cười nhìn cuốn sách rồi gật đầu hài lòng nhanh chóng đi ra ngoài....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bạch mã hoàng tử - Hồng Sakura
» Biệt thự hoàng tử - Chirikamo
» Chết! Sập bẫy rồi - King Kong Barbie
» Chiếc ôm từ vệt gió quỉ - Lynk Boo
» Hoàng Tử Online - Kawi
123»