Vết thương của Winner không sâu, cũng không nguy hiểm. Chỉ vì cô cắn lắc nên máu chảy nhiều và khó đông.
Đăng tỉ mỉ sát trùng và băng bó lại cho cô. Nó không quá sâu đến mức phải khâu.
Dưới ánh sáng vàng vọt của những ngọn nến, nước da xanh xao nhợt nhạt vốn có của Winner giờ mang một màu vàng ngọt ngào như mật ong. Sự mệt mỏi trong nét mặt không còn hiện rõ ràng như ban ngày, nó mang một nỗi buồn đầy kiêu hãnh.
Cô là một người ngạo mạn với những tổn thương của mình. Là sự bướng bỉnh kiên cường không chấp nhận bị quật ngã nhưng cũng rất chơi vơi. Ở trong đôi mắt sáng rực ánh nến của cô, Đăng có thể thấy được điều đó.
Chính ánh mắt ấy đã làm anh yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên. Một sự xem thường mọi thứ đầy ngạo mạn nhưng cũng thật yếu đuối. Cô như cánh chim chưa vững đã mất tổ, phải bay lên bầu trời xanh. Nhưng một khi đã bay, phải sải cánh cho hết, cho kiêu hãnh. Dù có lao đao trong bão táp phong ba, cô vẫn sẽ tiếp tục bay.
“Anh là xã hội đen à?” – Tiếng Winner nhè nhẹ vang lên.
Đăng cũng không quá bất ngờ với câu hỏi này. Trên những bức tường gỗ của anh treo toàn là súng. Lần đầu tiên anh dẫn Ngọc về đây, thằng bạn anh đã vật anh xuống sàn, khóa tay anh vừa vặn trong cái còng số tám và nói “không ngờ một công an như tao lại có thằng bạn buôn vũ khí.”
“Đó chỉ là súng giả thôi.” – Đăng vẫn ngồi trên ghế, mắt nhàn rỗi nhìn theo Winner đi vòng quanh các bức tường để ngắm từng khẩu súng.
“À! Em có nghe về loại súng này. Là súng airsoft đúng không?” – Winner gật gù, đưa tay chạm lên cây súng ngắn gần nhất.
“Em biết về môn chơi này sao?” – Đăng có vẻ khá ngạc nhiên. Đam mê thú chơi này cũng không còn quá mới mẻ ở Việt Nam, nhưng những hội chơi rất kín đáo.
“Em có được học qua cách phân biệt súng thật hay súng airsoft để nhận biết khi con nợ phản kháng.” – Winner nói nhưng không nhìn Đăng, cô vừa mới tháo một cây súng ngắn ra khỏi giá của nó và đang mân mê xem xét.
“Em được đào tạo kĩ quá đấy.” – Trong giọng nói của Đăng có chút không vui.
“Ừ. Nhưng em đã làm thầy tức đến mức không thèm dạy.” – Winner vẫn tiếp tục tập trung vào khẩu súng. Cô vừa tháo băng đạn ra khỏi súng và ngắm nghía nó.
“Chắc không phải em đã kê súng vào đầu ông ấy chứ?”
“Không! Em chỉ nói ông ấy bỏ nghề đi, đừng có dạy người ta chơi ngu nữa. Thấy súng lo mà né đi chứ còn đứng đó xem xét rồi đợi nó bắn cho sao.” – Trong khi cả hai cùng cười vang thì Winner đã ráp lại băng đạn, lên đạn và bắn một phát hoành tráng. Tiếng nổ cũng không quá to nhưng đủ để ai lần đầu nghe thấy giật mình. Viên BB tròn bằng nhựa màu trắng bay vào tường ở khoảng cách gần vỡ tan tành, để lại trên cây gỗ một vệt lõm nhỏ.
“Nó cũng có thể giết người đấy.” – Xem xét vết đạn trên tường gỗ, Winner nhận xét.
“Ừ. Cũng khá nguy hiểm. Nếu không thì nó đâu bị cấm.”
“Anh thích súng à?” – Trả lại cây súng ngắn về vị trí của nó, Winner trở lại bàn nơi Đăng đang ngồi.
“Chỉ thích sưu tầm súng giả thôi. Chứ đồ thật thì anh không có gan đâu.” – Đăng khẽ cười, giọng nói nửa thật nửa đùa.
“Cũng khá độc đáo đó.” – Winner gật gù nhật xét, tay rảnh rỗi nghịch những giọt nến đang chảy xuống thân.
“Thế còn sở thích của em là gì?” – Khoanh hai trên bàn, Đăng hơi ngả người về phía trước, nơi Winner ngồi đối diện.
“Em không có. Với em, còn sống đến ngày hôm nay đã là một kì tích rồi. Có lẽ sở thích của em là sống.” – Trong đôi mắt mơ hồ như khói như sương ấy, có một nỗi buồn lặng lẽ bao bọc. Nỗi buồn tĩnh lặng, thân thuộc như là một phần của linh hồn. Có lẽ, trong tâm hồn cô, từ lâu buồn đã là một thói quen.
Đăng dường như muốn an ủi hay kể một câu chuyện vui hơn, nhưng Winner lại nhanh hơn.
“Em buồn ngủ rồi. Em sẽ ngủ ở đâu trong căn nhà này?”
“Có một phòng dành cho khách. Để anh trải giường cho em.” – Đăng cũng hiểu, cô đang cần một mình và rồi lại sắp xếp những nỗi buồn của mình thành một khối, mang đá đè lên để nó thôi lạo xạo. Cô không thờ ơ và bất cần như vẻ bề ngoài của mình. Trong con người cô là một tâm hồn nhạy cảm, dễ u sầu và cần bảo bọc.
Chương 6:
Nắng sớm qua miếng kính trên trần nhà chiếu vào căn phòng thơm mùi gỗ. Ánh nắng buổi sáng khá dịu, chỉ một vài tia sáng e ấp chiếu vào phòng. Một chút hơi ấm để giấc ngủ được ngon hơn.
Tuy nhiên chiếc điện thoại quái ác lại không để Winner tiếp tục làm điều đó. Nó đang phiền phức kêu inh ỏi và khéo cô khỏi giấc ngủ chỉ mới đến khi trời gần sáng.
Winner ú ớ trả lời điện thoại, nhưng ngay sau đó gương mặt lập tức trở nên tỉnh táo.
Người trong điện thoại nói gì đó, cô chỉ “vâng” một tiếng ngắn ngủn sau đó cúp máy và rời khỏi giường.
Cánh cửa phòng vừa mở ra cũng là lúc Đăng vừa đến trước cửa cùng bữa ăn sáng.
“Anh cứ nghĩ phải gào lên để gọi em dậy.” – Nhìn gương mặt còn ngái ngủ của Winner, Đăng khẽ cười hiền. Mười lần anh đến nhà họ Trần thì mất chín lần người ta nói cô đang ngủ. Có vài lần anh vào phòng cô, nhìn thấy cô đang ngằm trên giường thì lại trở ra. Có lẽ anh vĩnh viễn không bao giờ biết, Winner một ngày chỉ ngủ ba tiếng đồng hồ. Cô có thói quen nằm nhắm mắt mặc kệ mọi thứ đang diễn ra xung quanh, nhưng cô không ngủ.
“Em phải đi bây giờ.” – Winner có vẻ vội vàng. Cô không hưởng ứng lời trêu đùa của Đăng.
“Em lại đi đòi nợ hả?” – Đăng không mấy vui vẻ.
“Đó là công việc của em.” – Winner bình thản trả lời trong khi len qua người qua người Đăng để ra khỏi phòng.
“Em định làm công việc đó đến bao giờ? Không phải là cơ nghiệp của em, em có gì mà phải tâm huyết như thế? Hơn nữa công việc đó hoàn toàn không tốt.” – Đăng có chút gay gắt, bàn tay ghì chặt cổ tay Winner không muốn buông.
Bàn tay gầy của cô trong tay anh dần siết chặt lại. Cô lạnh lùng quay lại chiếu thẳng ánh mắt tối sầm nhìn Đăng. Trong đó có cả sự phẫn nộ lẫn quyền lực không chế người khác. Anh chưa bao giờ thấy cô như thế này.
“Bọn em chẳng làm gì sai hết. Đâu ai ép họ mượn tiền, và tiền lãi thì đã được thông báo ngay khi họ kí giấy nợ. Không ai lừa họ cả. Chính bọn họ mới là lũ hai mặt. Khi đến mượn tiền, họ van xin thậm chí quỳ gối. Và khi đã dùng hết số tiền, đến hạn phải trả, họ lật mặt chửi bới nguyền rủa.” – Hình như Winner đang nổi giận. Giọng cô đanh cứng đầy phẫn nộ, đôi mắt tối sầm như đầm nước đêm đen. Dứt lời, cô lạnh lùng giằng tay lại, quay đi, không nhìn Đăng thêm một lần nào nữa.
“Nếu một ngày nào đó, anh muốn em bỏ công việc này mà theo anh, em có đồng ý không?” – Giọng Đăng đầy bất lực, mệt mỏi nói với theo bước chân Winner.
Cô không quay người lại nhìn anh, không đứng khựng lại, cũng không mất một giây nào để suy nghĩ đã rành rọt trả lời: “Không!”
Cửa nhà đóng sầm lại cùng với sự giận dữ của Winner. Nhớ lại lần đầu tiên cô gặp anh, đôi mắt anh đầy trách nhiệm và kiên quyết làm người khác có cảm giác tin tưởng muốn dựa vào. Trong khi cô hôn mê do vết thương ở đầu, cô vẫn có thể nghe anh nói với cô phải cố lên. Và cảm nhận đó của cô đã luôn luôn đúng cho đến bây giờ. Anh luôn xuất hiện khi cô chơi vơi nhất....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








