watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Chào các bạn. Fic này của Quái Vương không phải là một fic mới mẻ gì nếu ai đã theo dõi Đứa trẻ bị thượng đế bỏ rơi. Quái Vương sẽ viết tiếp truyện này, đổi tên truyện thành Những ngày đợi nắng và cũng thay tên nhân vật Nguyên thành Đăng. Mong rằng vẫn được sự ủng hộ của các bạn như ngày nào. Xin cảm ơn các bạn.


Chương 1:

Có vay có trả là luật đời nhân quả, còn vay một trả mười là luật của phường cho vay nặng lãi. Những kẻ như thế, người ta gọi chung là…

“Lũ khốn!” – Nhi căm phẫn hét lên, một mặt đỡ người mẹ vừa ngã sóng soài dưới sàn nhà. Căn nhà nhỏ bé xinh xắn với những giỏ hoa khô và những bức tượng kết từ quả thông giờ tan hoang.

“Gọi đúng tên đấy!” – Winner hai tay xỏ túi quần, vẻ mặt vô cùng trơ trẽn. Bị chửi mãi nghe cũng quen, giờ ai gọi mình là người tốt chắc cô sẽ bàng hoàng lắm.

Cái cơ nghiệp cho vay nặng lãi này hơn ăn cướp được mỗi chỗ có bỏ vốn ra. Nhưng mà suy cho cùng vẫn cứ như là ăn cướp.

Đám đàn em Winner vẫn tiếp tục đập phá mọi thứ một cách thành thạo. Quy trình đòi nợ luôn là dằn mặt, đập phá rồi hăm dọa.

Trong tiếng đồ đạc rơi vỡ, nổi bật tiếng khóc tuyệt vọng của người phụ nữ bất hạnh và cô gái trẻ. Nước mắt họ đã rơi xuống bao năm nay vẫn cứ không bao giờ là đủ khi mà trong nhà có gã nghiện ngập, mê cờ bạc, suốt ngày đi vay tiền. Cuộc đời họ gắn liền với những cảnh thế này, ấy thế mà vẫn không khỏi bàng hoàng. Chỉ khi nào người đàn ông đó chết đi, Nhi và mẹ cô mới hết khổ.

“Các người dừng tay lại! Tôi báo công an bây giờ.” – Nhi gào lên, bất chấp tất cả chạy đến bảo vệ những món đồ lưu niệm làm bằng tay đang bị đập phá. Đó là đồng tiền bát gạo của mẹ con cô, đập nát nó ra rồi lấy gì bán đây?

Winner đang đứng nhàn rỗi hút thuốc, thấy đàn em mình bị làm phiền, tiện tay nắm tóc Nhi giật ngược lại.

Da đầu như muốn tróc ra từng mảng, Nhi đau đớn vùng vẫy, nước mắt ứa ra đầy phẫn nộ.
“Mày có đứng im không hay đợi tao dí thuốc vào mặt?” – Winner hút thuốc không yên phát cáu giật mạnh nắm tóc trong tay rồi buông ra làm Nhi ngã ra sàn. Một mảnh vỡ sắc nhọn vừa vặn đâm vào lòng bàn tay cô bật máu. Nhi đau đớn khẽ kêu lên, đôi mày liễu nhíu sát lại.

Ôi trời! Máu! Nhi là cô gái sợ nhiều thứ, nhưng mà riêng máu thì đặc biệt sợ vô cùng. Cũng giống như khi người ta thấy ma, dù sợ hãi vẫn không thể rời mắt ra được, Nhi lúc này cũng thế, mắt nhìn chăm chú vào dòng máu đang từ tay mình chảy ra. Đôi đồng tử dãn to hết cỡ rồi dại dần, cuối cùng mi mắt khép lại, đánh giấu khoảnh khắc cô ngất lịm.

Winner vừa rít thuốc vừa nhìn biểu hiện của Nhi cho đến khi thân thể Nhi rũ rượi dưới sàn nhà, trong lòng ngơ ngác không hiểu gì. Một đứa con gái không sợ trời không sợ đất như cô vốn không hình dung ra trên đời này có căn bệnh sợ máu.

Thấy con gái ngất xỉu, bà Thủy hoảng hốt đến quên cả cách đi như thế nào, vội vàng bò đến bên con mình mà lay mạnh.

Winner lại được thêm một phen ngạc nhiên. Chỉ là xỉu thôi mà, có cần phải cuống quít lên như thế không? Với một đứa không có ai yêu thương từ nhỏ, bị thương thì tự chịu và ngồi ngóng nó lành lại như Winner, hành động của bà Thủy chẳng khác nào siêu nhân biến hình. Lạ lẫm vô cùng!

Cánh cửa nhà bất ngờ bất ngờ bị đạp mở ra, va vào tường tạo nên một âm thanh ầm ĩ, đánh thức Winner khỏi sự ngây ngốc.

“Lũ chó tụi mày dừng lại ngay không thì đừng có trách!” – Vương khẩn trương lao vào, gào lên quát tháo.

Nhìn Nhi đang nằm dưới sàn nhà, đôi mắt Vương giận dữ hằn đỏ những tia máu thù hận.

“Mày làm gì Nhi?” – Winner là người đứng gần nhất, hiển nhiên là người chịu trận.

Hành động của Vương không quá bất ngờ, nếu Winner muốn tránh thì cũng chẳng khó. Nhưng mà cô không tránh, đứng im lãnh trọn một đấm mạnh đến mức khóe môi bật máu.

“Chị hai!” – Đám đàn em sửng sốt hét lên. Cũng chỉ biết hét thôi! Vương là con trai của Bạch Hồ, bọn chúng có xót xa cho đại ca của mình thì cũng vẫn muốn giữ lại cái mạng.

Mà nói chung Winner cũng chẳng cần tụi nó xót. Một đấm thế này thì có là gì. Chỉ là cô quên không nghiến răng nên để cắn phải môi thôi chứ nó chẳng thấm thía vào đâu với cô. Đã từng có những vết thương còn đáng sợ hơn thế này.

Nhìn dòng máu rỉ từ khóe môi Winner, đáy mắt Vương khẽ động nhưng chỉ là thoáng qua. Cơn giận lớn hơn lòng nhân từ nên chẳng thể cảm thấy xót thương.

“Cút ngay!” – Vương nghiến răng.

“Vậy cậu chủ nhớ cầm tiền về nhé!” – Winner cợt nhả, ngón tay cái miết lên môi lau đi vết máu chưa kịp khô. Máu được đà dây ra làn da trắng xanh nhợt nhạt khiến người ta nghĩ đến vẻ đẹp uể oải kiều diễm của một cô nàng ma cà rồng no máu.

Vương tức đến trợn mặt nhưng Winner đã tỉnh bơ đi ra ngoài. Cái gì chứ? Mang tiền về? Con ranh đó nghĩ anh đến đây đòi nợ thay nó à? Nó giả ngu cũng chả khéo tí nào. Mẹ anh sai nó theo sát anh, nó thừa biết anh đang qua lại với Nhi. Ấy thế mà còn dám đến đây gây sự đập phá. Anh sẽ không bỏ qua lần này. Nhất định sẽ cáo mẹ!

Đám đàn em thấy chị hai mình bỏ đi thì cũng cúi đầu đi ra ngoài. Căn nhà nhanh chóng trở về vẻ yêu tĩnh vốn có nhưng hoang tàn không thể cứu vãn.

Vương thở dài, nhẹ nhàng đỡ bà Thủy lên rồi vòng tay bế Nhi đi theo bà Thủy về phòng. Hóa ra gia đình Nhi là con nợ của mẹ anh. Có lẽ vì sợ anh sẽ vô tình bắt gặp cảnh này nên cô thường từ chối khi anh ngỏ ý đến nhà. Nhi có kể ba cô là một gã thất nghiệp bài bạc và nghiện ngập, nhưng cô chưa bao giờ nói với anh vấn đề khó khăn về tiền bạc.

Xoa nhẹ lên gò má bầu bĩnh của Nhi, Vương thấy bình yên đã quay lại với mình. Người con gái này có đôi mắt trong sáng như nước biển dưới nắng, gò má bầu bĩnh đáng yêu. Một vẻ đẹp trẻ con nhưng lại có một sức hút mãnh liệt. Khiến anh xưa nay không hề rung động trước kiều nữ lại luôn cảm thấy nhớ nhung.

*

Khu vườn trồng rất nhiều hoa anh đào. Đang mùa nở rộ, vùng trời rộng phủ một màu hồng nhàn nhạt non nớt. Cánh hoa rụng, cả một thảm hồng tràn lan khắp sân. Hoa anh đào mỏng manh bay bay trong gió, mờ ảo như chốn thần tiên.

Trong vườn còn có rất nhiều cây cảnh và những loài hoa rất đẹp. Nằm so le một góc vườn là con đường rải sỏi trắng xóa dẫn vào ngôi nhà gỗ kiểu cách đậm chất Nhận Bản.

Sỏi lạo xạo báo hiệu có người đang đi vào.

Vừa kéo cánh cửa bọc giấy dầu ra, Vương thấy Winner đang ngồi trên sàn gỗ, vắt chân lên chiếc bàn thấp chỉ đến đầu gối anh, tay lăn trái trứng lên má. Ôi cái gương mặt gày trơ xương ấy, có tí thịt nào để sưng lên đâu mà phải lăn trứng. Bay cho cố vào, cắn lắc điên cuồng thêm tí nữa. Nhìn lại mình xem giống cái xác chết di động không.
Chẳng hiểu sao, cứ mỗi lần thấy Winner là Vương thấy ghét. Từ cái nước da trắng nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng kẻ chì đen, dáng người khẳng khiu như khúc củi cho đến mái tóc lù xù chả bao giờ biết đến cái lược. Mọi thứ đều làm anh thấy ghét. Sao trên đời có đứa con gái thế này cơ chứ.

“Mẹ đâu?” – Vương cộc cằn hỏi. Anh vốn là người rất lịch lãm và dịu dàng, ấy thế mà cứ thấy cái bản mặt Winner là trở nên cộc cằn.

“Chết rồi.” – Winner chun mũi trả lời, mặt cứ làm như đáng thương lắm nhưng đôi mắt chẳng chút đau khổ.

“Tôi hỏi mẹ tôi, không hỏi mẹ cô.” – Vương biết rõ bị trêu càng bực hơn....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
123...30>>
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Lớp học siêu quậy - Butchivacucgom
» Những ngày đợi nắng - Quái Vương
» Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You) - Hồng Sakura
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
12»