“Cháu đẹp lắm!” – Bà Thủy trầm trồ khi thấy Winner hoàn chỉnh trong bộ đồ của Nhi.
“Cháu nên có vài bộ váy riêng.” – Bà tiếp lời trong khi Winner vẫn im lặng, có phần ngượng ngùng và lúng túng. Bà đang cảm thấy rất vui. Bà thích những cô gái như Winner, không quá đẹp để đỏng đảnh, mang một màn sương trong mắt làm người khác cứ mãi muốn dấn thân khám phá. Con gái bà nếu còn sống chắc cũng sẽ giống Winner.
Trước lời nói của bà, Winner chỉ biết cười hì hì, không nói được gì. Cô đi đâu mà cần đến váy. Không lẽ bảo cô mặc váy đi đòi nợ?
Để kỉ niệm cho sự lột xác tích tắc của Winner, bà Thủy dùng điện thoại chụp lại rất nhiều hình rồi mới buông tha cho cô đi thay đồ.
Bản thân Winner ngại thì rất ngại, có chút lúng túng trong chiếc váy chỉ đến đầu gối, lại cao lênh khênh trên đôi giày cao gót thế nhưng trong lòng cảm thấy rất vui.
*
Có lần đầu thì sẽ có lần thứ hai, từ sau buổi biến thân của Winner, cô liên tục được biến hóa thành nhiều bộ dạng khác. Giờ đây nguyên nhân không phải từ bà Thủy mà là từ Kim. Con bé đã theo học lớp trang điểm được hơn một tháng và liên tục mang gương mặt của cô, Nhi và cả bà Thủy ra tập tành. Căn phòng của cô được chọn làm “căn cứ điểm tụ tập” của hội “phụ nữ trong nhà” nên trở nên đông vui nhộn nhịp hơn hẳn, hoàn toàn khác với trước đây.
Mọi người trong nhà thường nghe thấy tiếng cười trong trẻo của các cô gái từ đó phát ra, có cả giọng cười khàn khàn vì tuổi tác của bà Thủy. Nơi ấy giờ đây niềm vui lúc nào cũng bao phủ.
Nếu nỗi buồn là cái bóng luôn đeo bám tâm hồn thì niềm vui lại như thuốc phiện, làm người ta nghiện và càng ngày càng muốn nhiều hơn nữa. Winner chưa bao giờ cảm thấy ý chí muốn hạnh phúc của mình mạnh mẽ như giờ đây. Cô muốn được cười vui vẻ mỗi ngày, muốn làm những điều có ích và còn rất muốn được học trang điểm. Tiếp xúc với những hộp phấn đủ màu sắc và những cây son đẹp mắt của Kim mang đến, cô nhận ra mình rất thích thú. Rất muốn dùng nó làm gương mặt người khác sắc nét và đẹp hơn.
Thế nhưng muốn làm gì và có thể làm gì là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Cô biết mình không thể đi học trang điểm giống Kim. Cô phải thay Bạch Hồ tiếp quả công việc, tiếp tục kiếm ra tiền để bà dùng nó đầu tư cho công ty mới lập. Đó là một công ty thời trang và mỹ phẩm. Cô biết bà lập ra để sau này dành cho Kim.
Dù phải làm việc vất vả, đầu óc luôn căng thẳng vì sổ sách, có lúc cảm thấy rất chán ghét bản thân khi phải trở nên tàn nhẫn với những con nợ nhưng trong lòng Winner không còn nặng nề như trước. Công ty mới được thành lập, với cô đó là một chuyện tốt. Công ty của Vương đang làm ăn rất tốt, công ty mới cũng khá tiềm năng, chỉ cần hai công ty phát triển thì cô nghĩ Bạch Hồ sẽ không tiếp tục cho vay nặng lãi nữa. Bà đã chán cái cuộc sống này rồi, nếu không đã chẳng để cô làm thay. Đến lúc đó, cô cũng không cần mỗi ngày mặt mày lạnh lùng đứng xỏ tay túi quần đe dọa người khác, không cần mỗi ngày phải tự nhắc nhở bản thân nhớ phải tàn nhẫn.
Winner biết, nếu công việc này chấm dứt, cô cũng chẳng còn lí do gì để được giữ lại đây. Sau trận đòn của đám nhóc gây sự với Kim, cô hiểu rõ đối với Bạch Hồ, cô vĩnh viễn chỉ là một quân cờ. Khi cần thiết, quân cờ như cô được dùng để dọn đường, khi gần hết giá trị, quân cờ như cô được dùng để hy sinh. Người ta chỉ quan tâm đi nước nào tiếp theo để chiến thắng, chẳng ai lại dành thời gian tiếc nuối một quân đã không còn trên bàn cờ.
Thế nhưng, người ta có thể nghĩ cách sử dụng cô, nhưng bản thân cô mới là người quyết định có để mình hy sinh hay không. Winner đang từng ngày học cách làm chủ chính cuộc sống của mình.
Chương 19:
Buổi chiều đầu đông se lạnh mà dịu dàng, trong veo như tình yêu đôi lứa. Winner tay trong tay Đăng tiến về phía nhà hàng Thủy Lộc. Nhẫn cặp kim cương dưới nắng chiều lấp lánh, áo cặp trắng thấp thoáng trong bóng trời chiều về Tây. Vây quanh họ, bầu không khí có chút ngập ngừng e ấp. Dù chẳng phải lần đầu đi bên nhau, nhưng cảm giác của cả hai lúc này rất khác.
Từ chỗ Winner đến nhà hàng Thủy Lộc chỉ cách hai dãy phố, Đăng đã đề nghị cả hai đi bộ để sau bữa tối có thể cùng nhau đi dạo. Có lẽ lần tiếp theo đi bên cô sẽ phải mất đến vài năm. Anh đã quyết định theo ba mình về Sài Gòn. Dù có căm hận thế nào anh cũng không thể bỏ mặc ông. Quan hệ tình thâm máu mủ là điều bất diệt vĩnh viễn không thể chối bỏ hay thay đổi. Ông ấy cần anh, và anh không thể làm như không biết. Mơ ước của anh là được giúp đỡ thật nhiều người, đâu thể người dưng thì giúp còn ba ruột của mình lại quay mặt làm ngơ.
Siết chặt hơn bàn tay Winner đang trong tay mình, Đăng cố dấu đi đôi mắt đã dần chuyển đỏ.
Nhà hàng Thủy Lộc hiện ra trước mắt với cách bài trí ấm cúng và tinh tế. Ngày cuối tuần khách đặc biệt đông, hầu hết là các gia đình cùng nhau đi ăn và thư giãn sau một tuần làm việc mệt mỏi.
Đăng đi trước, tay vẫn nắm tay Winner dẫn đến chiếc bàn nơi có một người đàn ông dáng người gầy rạc, sắc mặt không mấy tốt, điểm nổi bật duy nhất là đôi mắt dù vây quanh là vô số nếp nhăn vẫn ánh lên vẻ thâm trầm và am hiểu.
“Đây là ba anh.” – Quay sang Winner, Đăng giải thích.
Nét mặt cô lập tức ngây ra. Cô chưa bao giờ nghĩ sẽ đến gặp người nhà Đăng, thậm chí còn chưa từng nghĩ đến sự tồn tại của họ. Cô còn tưởng anh cũng như cô, một thân một mình không ai bên cạnh.
Một chút bối rối, Winner cúi đầu khẽ chào.
“Ba, đây là Winner, bạn con.” – Đăng tiếp tục bổn phận giới thiệu.
“Hai đứa ngồi đi.” – Ông Bách cười yếu ớt, lập tức hiểu ra điều Đăng nói trong điện thoại. Sáng nay anh bất ngờ gọi cho ông, nói sẽ cùng về Sài Gòn nhưng với điều kiện ông phải giúp một người. Anh cần một bộ giấy tờ tùy thân, nhà, tài khoản ngân hàng. Mới nghe qua ông đã loáng thoáng đoán đó là một người quan trọng. Giờ nhìn cái cách con trai mình nắm tay cô gái ấy, ông biết đó là người anh yêu.
Bữa ăn không quá sôi nổi khi ba con người đều ít nói, họ duy trì những câu hỏi xã giao, ông Bách không đả động gì đến chuyện Đăng sẽ đi cùng ông, cũng không đào bới về thân phận cô gái đi cùng con trai mình nhưng trong lòng có phần đề phòng. Phải rất mờ ám thì mới cần đến giấy tờ tùy thân mới.
Ba con người ngồi ăn cùng nhau như ba vị khách miễn cưỡng phải ngồi chung một bàn lúc nhà hàng chết chỗ. Ông Bách dùng bữa xong có ý đứng lên rời khỏi để Đăng và Winner tự nhiên. Hơn nữa chính ông cũng có vẻ sượng sung. Ông và Đăng đã lâu không nói chuyện với nhau, nay có thêm một người là khiến mọi thứ càng xa cách hơn.
“Điều sáng nay con nói, con sẽ không đổi ý chứ.” – Trước khi ra về, ông Bách trầm giọng hỏi, mắt đánh kín đáo nhìn Winner.
Đăng hiểu cái nhìn của ông.
“Con sẽ không vì điều gì mà thất hứa. Ba cũng như vậy nhé.” – Lần này lại là Đăng lén nhìn Winner đang chăm chú khuấy chén canh cho nguội.
Ông Bách khẽ gật đầu.
“Hai đứa ở chơi nhé. Ba phải đi có công chuyện.” – Nhẹ nhàng đứng lên khỏi ghế, giọng nói ông Bách đã bớt nghiêm nghị.
“Dạ.” – Winner và Đ
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








