Rồi cô nôn thốc nôn tháo. Bao nhiêu sữa trong bụng ban chiều uống đều được tống ra ngoài. Trộn trong sữa còn váng những gợn máu.
Trong cơ mơ màng, cô vẫn có thể nhìn thấy máu mình ói ra.
Khóe môi tím tái giật giật tạo thành một nụ cười. Gần như lần nào gặp anh cô cũng chảy máu.
Chương 2:
Cổng trường cao đẳng Y giờ tan học dày đặc những bóng áo trắng. Mỗi nhóm tụm năm tụm ba vừa đi vừa trò chuyện rôm rả. Con đường vắng xe bị khuấy động hẳn lên.
Từ dãy phòng học thực hành đi ra, Nhi cùng cô bạn thân tên Hằng đang khoác tay nhau trò chuyện điều gì đó với nét mặt vô cùng hồ hởi. Ánh nắng nhàn nhạt chiếu nghiêng khiến nụ cười của các cô gái trở nên ngọt lịm một cách kỳ lạ. Một vài chàng sinh viên đi gần đó bị làm cho thẫn thờ nhưng chỉ dám lén nhìn.
Đột nhiên nụ cười trên môi Nhi đông cứng khi nhìn thấy bóng cô gái đứng ngoài cổng.
Đã rất lâu rồi Nhi không bị bọn họ làm phiền, không lẽ hôm nay đến tận trường để dằn mặt cô. Người ta vẫn nói trước cơn bão trời thường rất trong xanh. Những ngày bình yên vừa rồi là khúc dạo đầu của biến cố sao? Nếu họ đòi nợ cô ngay tại trường thật thì cô sẽ bị bạn bè chê cười đến mức phải nghỉ học mất.
“Mày về trước đi, tao để quên đồ trong lớp học.” – Nhi nói gấp gáp rồi bỏ Hằng lại mà chạy vụt đi. Sắc mặt tái nhạt, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Hằng ú ớ không hiểu gì nhưng cũng chẳng muốn đuổi theo. Vì thích điệu nên hôm nay cô mượn đôi giày cao gót của em mình mang đi học. Giày đã cao lại không đúng số, cô đã đau chân lắm rồi, chả dại mà hành xác chạy theo Nhi. Nhưng mà Nhi để quên cái gì được nhỉ? Ban nãy đã thấy thu dọn cẩn thận rồi mà? Hằng vừa đi vừa ngẫm nghĩ, nét mặt hiện rõ vẻ ngây ngốc không hiểu gì.
Đi qua cổng trường, do không để ý mà cô hít đủ một hơi khói thuốc của ai đó vừa nhả ra gần đó.
Hằng ho lên sù sụ, quắc mắt nhìn kẻ vừa gián tiếp làm cô tổn thọ.
Đập vào mắt Hằng là một đứa con gái gầy liêu xiêu xác xơ. Quả thật là cái dáng người đó làm người ta có cảm tưởng có thể gãy bất cứ lúc nào. Cái áo thun size nhỏ nhất khoác lên tấm thân đó cũng trở nên rộng thùng thình.
Hằng vốn đanh đá, đối phương lại ốm yếu, đương nhiên cô sẽ không bỏ qua chuyện vừa rồi.
“Này, có biết vừa nhả khói vào mặt tôi không?” – Đến đứng trước mặt Winner, Hằng chống tay, giọng cao lanh lảnh chanh chua.
“Không!” – Khẽ mấp máy đôi môi nhạt màu, Winner thật thà trả lời. Đúng là cô không biết thật. Đang cho tay túi quần hút thuốc ngon lành, đâu có để ý ai qua ai lại.
“Bạn này! Đây là trường Y, ở đây sức khỏe được đặt lên hàng đầu. Bạn muốn hút thuốc thì ra ngoài mà hút.” – Thấy đối phương không có vẻ gì hưởng ứng vụ gây sự của mình, Hằng chuyển hướng dạy đời. Một tay chống hông, một tay chỉ ra hướng ngoài cổng trường.
Winner nhìn lại mình một cái, thấy mình đang một chân trong cổng trường, một chân bên ngoài.
“Ừ.” – Đồng tình với Hằng, cô đi thẳng.
Hắng rõ ràng đã quát tháo người ta được mấy câu, người ta cũng không chửi lại cô câu nào nhưng sao cảm thấy điên tiết quá. Cái kiểu cứ như không xem cô ra gì.
Đám sinh viên nãy giờ bị tiếng quát của Hằng thu hút, một số đứng lại xem, chứng kiến hoàn toàn câu chuyện thì che miệng cười kín đáo. Đúng là còn thú vị hơn xem cãi nhau tay đôi.
Phần Winner, sau khi được giáo huấn và bị đuổi đã đi thẳng một mạch vào con đường không người bên hông trường để hút thuốc.
Đó là một con đường với hai bờ đá xanh cũ kỹ hai bên. Mặt đường trải nhựa vỡ loang lổ.
Bản thân cô cảm thấy mình đã đi đủ xa để không ai hít phải khói thuốc của mình, ấy thế mà vẫn còn gặp người.
“Cô muốn gì ở tôi?” – Vừa lén lút đi tới nơi đã thấy Winner đứng ở cửa sau của trường, Nhi giật mình buột miệng.
Nhìn thấy Nhi, lúc này Winner mới nhớ ra cô được Vương giao nhiệm vụ đến đón Nhi. Nãy giờ mải hút thuốc, nhìn trời nhìn đất thế nào lại quên mất.
“Đi thôi!” – Giọng nói Winner nhẹ nhàng như gió, nói rồi cất bước đi thẳng đến chỗ để xe.
Nhi ở phía sau thấy sơ hở bèn co chân bỏ chạy. Winner đi có một mình, cái tướng người mỏng manh ấy chắc không có sức chạy lại cô. Nếu ngoan ngoãn đi theo thì chả phải cô ngu quá sao. Cầm thú săn mồi là bản năng của nó, còn ngoan ngoãn để nó cấu xé là lỗi của ta.
Nghe tiếng bước chân, Winner quay người lại, thản nhiên chẳng buồn đuổi theo. Lòng nghĩ chắc Nhi đang mặc đồng phục nên muốn về nhà thay đồ. Dù sao cũng là một cô gái xinh xắn, đương nhiên phải điệu một chút trước khi gặp người yêu.
“Tôi đợi cô ở nhà.” – Cô cố gắng nói to hết sức có thể sau đó nhét phone vào tai, bật nhạc lên, cho tay vào túi quần đi thẳng ra xe.
Nhi đang chạy đột nhiên đứng khựng lại. Thôi xong! Mẹ cô đang ở nhà. Cô mà không ngoan ngoãn đi theo thì mẹ cô sẽ gặp chuyện mất. Thế đấy, cầm thú săn mồi là bản năng của nó, còn ngoan ngoãn để nó cấu xé là chuyện bất khả kháng của ta.
Con quỷ độc ác! Mấy người sống độc ác đi rồi chết xuống hỏa ngục.
Lòng thầm nguyền rủa, Nhi ngậm ngùi quay lại, chạy đến chỗ Winner, âm thầm chuẩn bị một nét mặt đáng yêu để xóa bớt cái tội bỏ trốn.
Thế nhưng Winner đã lên xe đi thẳng.
Nhi nghiến răng nguyền rủa rồi co chân chạy theo. Hay thật! Cô là người bị bắt đi, thế mà cuối cùng lại là người phải đuổi theo.
Winner chạy xe không nhanh nếu không muốn nói là khá chậm. Cô không có bằng. Điều này là hiển nhiên vì cô không có chứng minh. Thế nên thôi cứ chạy chậm chậm cho chắc ăn. Chạy nhanh quá công an không muốn thổi cũng buộc phải thổi.
Ở phía sau, Nhi rất kiên nhẫn đuổi theo, trong lòng tức điên lên vì cái kiểu trả thù của Winner. Vì cô muốn bỏ chạy nên giờ ghét mặt cô gọi không thèm đứng lại sao? Đúng là cái lũ cho vay nặng lãi khốn kiếp. Không có cái trò hành người nào mà không nghĩ ra.
Trời Đà Lạt nhạt nắng. Gió nhè nhẹ đánh đàn trên những nhọn thông cao vút. Âm thanh vi vu huyền bí ngàn năm lảng vảng trong không trung.
Winner thong thả lái xe, đi một hồi cũng về tới nhà. Cô đã quên luôn vụ đến nhà Nhi.
Nhưng đã có người nhắc cho cô nhớ. Vừa vào đến cổng đã thấy Vương đứng khoanh tay chờ đợi.
“Nhi đâu?” – Thấy Winner về một mình, Vương bắt đầu thấy bực. Hôm nay anh có cuộc họp đến gần trưa mới xong, qua đón Nhi thì sợ không kịp dùng bữa trưa cùng mẹ nên mới bảo Winner đến trường đón Nhi, đưa Nhi đi mua một bộ quần áo thật đẹp rồi chở về đây. Kết quả đi cả buổi rồi vác mặt về một mình. Đúng là biết cách làm người khác bực mình.
Winner lúc này mới tháo phone ra khỏi tai, nhìn Vương bằng ánh mắt như muốn nói “vừa nói gì nói lại đi”.
Cái vẻ mặt ngây ngốc đó càng làm Vương điên tiết. Anh còn đang chuẩn bị chửi cho Winner một trận thì một người chạy xộc vào, đứng trước mặt anh, cúi người thở dốc.
“Em sao vậy Nhi?” – Vương phát hoảng vì bộ dạng Nhi lúc này. Gương mặt đỏ bừng, tóc bết mồ hôi, đồng tử mắt mờ nhạt như ngất tới nơi.
Nhi lúc này dù mặt mày say sẩm vẫn có thể nhận ra Vương đang đứng trước mặt. Có Vương đây rồi, cô không còn sợ gì nữa. Cố thít lấy hít để không khí rồi đứng thẳng người lên, Nhi chỉ thẳng vào mặt Winner mà nghiến răng: “Hỏi cô ta!”
Vương thấy thế liền trừng mắt quát: “Cô làm gì Nhi?”
Hai cơn giận như sóng thần đổ ập vào người vẫn không làm Winner tỉnh ra. Mặt cô vô cùng ngơ ngác không biết mình bị chửi vì tội gì. Thấy Nhi có ý về nhà thay đồ, cô cũng biết điều lên xe về theo. Chỉ là cô quên mất và chạy về nhà. Nhưng nhà Nhi đâu có xa, cùng lắm cô lấy xe chạy qua đó. Có cần nổi giận vậy không?...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








