Chính vì thế mà dù vừa bị tát đến bật máu, cô vẫn đứng vững, gương mặt không chút biểu cảm đau đớn.
“Tại sao có thể hành động thiếu suy nghĩ như thế? Con có biết con đã khép lại cả một tương lai của Kim không?” – Bà Trần, cũng chính là Bạch Hồ giận dữ gằn từng chữ. Cơn giận trong bà lớn đến mức một tát không thể làm vừa ý.
Đáp lại cơn giận dữ đó, Winner cúi đầu im lặng.
Độ thờ ơ của người nghe luôn tỉ lệ thuận với cơn giận của người nói, vì thế Bạch Hồ chẳng thèm phí thêm một lời nào, lạnh lùng đi đến cầm cây roi mây nhỏ sơn đen, gõ vào chiếc bàn gỗ trước mặt.
Hiểu ý bà, Winner săn cao hai ống quần lên đến đầu gối sau đó đến tì tay vào thành bàn.
Chiếc roi nhỏ xé toạc không trung tạo thành những tiếng “vun vút”, tàn nhẫn đánh vào bắp chân Winner bật máu.
Chịu đau giỏi không có nghĩa không biết đau. Winner đau lắm, hai tay bấu chặt vào thành bàn đến nỗi móng tay đau nhức. Như một cách chịu đựng, cô lầm rầm đếm số lần chiếc roi đánh vào chân mình.
Cho đến khi hai mắt mờ đi, toàn thân lơ lửng không ý thức được sự tồn tại của chính mình, cô không còn có thể tiếp tục đếm, chiếc roi mới ngừng lại.
Máu từ bắp chân chằng chịt lươn rằn theo dòng chảy xuống, thấm đỏ đôi vớ trắng cô đang mang, ướp đẫm không khí vị tanh mặn.
Để chiếc roi vào cái gác vốn được dùng để gác Katana, Bạch Hồ lạnh lùng ngồi xuống ghế, nhấp miếng trà cho hồi sức. Thật ra đánh người cũng rất mệt.
Uống xong li trà, bà từ tốn nhìn Winner, đôi môi hoàn hảo tô son màu cánh hồng nhung khẽ mấp máy: “Cô mang con về đây nuôi dưỡng, con chưa báo đáp được ngày nào mà lại gây họa lớn thế này, con không xứng ở lại cái nhà này nữa. Cô sẽ trả con trở lại đấu trường người.”
Ba chữ “đấu trường người” dội vào tai Winner như một tiếng súng nổ lớn, cô bàng hoàng cố thoát khỏi cảm giác rã rời hiện tại. Cô không thể về đó, nếu không cô sẽ chết mất. Bọn họ sẽ giết cô!
Cô muốn giải thích, muốn xin Bạch Hồ cho mình ở lại. Nhưng rồi cuối cùng cô quyết định cúi đầu chào rồi lẳng lặng đi ra. Khi người ta đã có sẵn thành kiến thì mọi lời giải thích đều được xem là ngụy biện. Hà tất phải nói để càng bị xem thường.
Vịn vào bức vách gỗ, cô khập khiễng dò đường về phòng mình.
Hóa ra từ đầu đến cuối chỉ là một cái bẫy. Đám nhóc đó vì để ý đến cậu con trai hiệu trưởng trong khi cậu nhóc đó lại thích Kim nên tụi nó mới bày trò để cô bé bị đuổi học.
Hiệu trưởng vốn ghét những kẻ lười biếng, nhưng vẫn có thể bỏ qua nếu cúp học một hai lần hoặc không học bài, làm bài một hai môn. Tuy nhiên, đối với bạo lực học đường, không cần đến lần thứ hai. Chỉ cần vi phạm là lập tức bị đuổi học.
Cái chúng nó muốn là để Kim bị đuổi học. Vì thế mà một đứa chấp nhận hi sinh đấu tay đôi với Winner để ba đứa kia bí mật quay lại. Đương nhiên con nhóc ra đấu sẽ diễn như mình bị đánh, hoàn toàn không đánh lại.
Và cách đây vài tiếng, đoạn clip ghi lại cảnh Winner đánh người còn Kim đứng bên hò hét đã nghiêm chỉnh nằm trên bàn hiệu trưởng. Giờ này nghiễm nhiên Kim đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị bị tống cổ ra khỏi trường.
*
Hoa anh đào rơi như cơn mưa phùn trong đêm. Cả khung trời mơ màng những cánh hoa hồng nhạt. Hoa bị gió cuốn lạc lối vào hành lang lạnh lẽo. Dưới sàn gỗ lấm tấm những cánh hoa hồng nhạt. Dưới sàn gỗ lấm tấm những giọt máu đỏ thẫm.
Lê đôi chân đau nhức đang rỉ máu về phòng, Winner có thể cảm nhận cả người mình đang nóng ran lên. Cơn chóng mặt ập đến khiến cái bóng gầy đến đau lòng trở nên liêu xiêu.
“Sao cô có thể làm em tôi bị đuổi học như thế? Đó là một ngôi trường danh giá, học ở đó tương lai của nó sẽ rộng mở. Cô có biết, một khi bị đuổi từ trường đó thì sẽ không còn trường nào nhận vào học không?” – Vương bất ngờ đứng chắn ngang trước mặt Winner, giọng nói như đang kiềm chế cơn giận dữ.
Ngẩng khuôn mặt lấm tấm mồ hôi lên nhìn Vương, Winner gật gật ra chiều biết rồi sau đó tự rẽ qua bên cạnh để tiếp tục đi về phòng. Cô quá mệt mỏi cho một lời giải thích và cũng đã thuộc lòng những lời chỉ trích. Hai chân cô giờ sưng đến căng cứng, nếu không đi nhanh không khéo lát nữa sẽ không thể đi được. Chẳng thể trông mong ai đó sẽ dìu mình đi, cô tự đi thì tốt hơn.
“Tôi mong không còn thấy cô trong căn nhà này.” – Giọng nói của Vương đầy vẻ chán nản và miễn cưỡng. Cứ như anh đang phải làm điều mình rất chán ghét. Quả thật ở Winner, sự vâng lời tuyệt đối ấy lại thể hiện rõ một vẻ bất cần không thể kiểm soát. Anh cảm thấy mình ở đây nói những lời này vô cùng thừa thãi. Nhưng anh không thể đứng nhìn cô em gái mình yêu quý bị ai tổn hại.
“Cậu chủ yên tâm!” – Winner nói nhẹ tênh, sau đó khập khiễng đi về phòng mình.
Mọi người lo lắng quá dư thừa rồi. Ở trong nhà này, cô biết mình là ai. Vì cô đã xác định nếu muốn sống thì phải ngoan ngoãn nghe lời nên mới không bộc lộ suy nghĩ của mình nhưng không có nghĩa là cô không có. Có những lúc cô cũng tự hỏi sống như thế này thì sống để làm gì. Nhưng rồi bản thân lại tự níu kéo sự suy sụp của chính mình. Chỉ cần còn sống thì sẽ có thể tiếp tục sống. Có những lúc tưởng chừng như chết đến nơi nhưng vẫn còn sống đấy thôi. Còn sống thì sẽ còn có cơ hội thay đổi số phận. Với lại chẳng phải cô đang được ở gần người cô yêu thương đó sao. Dù cô không được bộc lộ tình cảm ấy, nhưng có thể đứng từ xa dõi theo cũng vẫn là may mắn.
Winner đã nghĩ mình sẽ phải dùng vài viên thuốc ngủ để có thể vượt qua cơn đau trong đêm nay, nhưng vừa về đến phòng cô đã hoàn toàn ngất lịm, không còn cảm thấy đau, cũng không còn cảm giác được sự tồn tại của bản thân. Có một cái hố đen đang hút lấy cô, cô thấy mình lơ lửng không trọng lượng. Cảm giác rất vô định nhưng cũng thật dễ chịu. Không áp lực, không kìm nén.
*
Âm thanh hỗn độn không rõ tiếng như cuốn băng nhựa bị nhão, mọi thứ đều mờ ảo không hình thù rõ ràng.
Winner có thể cảm thấy mình đang ở đây, nhưng cô không thể nhìn thấy chính mình, không thể nghe thấy chính mình.
“Hãy cứ đặt cược vào Khát Máu, tôi đảm bảo Đứa Trẻ Bị Thượng Đế Bỏ Rơi sẽ thua.”
Winner nhớ giọng nói đó, đó là giọng nói của đại ca bảo kê cô ở đấu trường người. Tại sao giờ giọng nói ấy lại ở đây?
Đứa Trẻ Bị Thượng Đế Bỏ Rơi, đó là cái tên cô được gọi ở đấu trường người, đã lâu rồi không còn ai gọi cô như thế. Không lẽ…
…. Không lẽ cô đã bị đưa trả về đó?
Vậy thì chỉ vài phút nữa thôi, cô sẽ bị bọn họ giết chết.
“Đương nhiên nó sẽ không chịu chết dưới tay Khát Máu, nhưng một chút thuốc sẽ làm nó tự đứng im đợi bị giết.” – Lại là giọng nói của đại ca.
Nhưng khoan! Những câu nói này nghe quen quá!
A! Phải rồi, đó chính là cuộc nói chuyện điện thoại của đại ca mà cô nghe được trước cái hôm bỏ trốn.
Đại ca của cô đã “giật dây” các đại gia đặt cược cho Khát Máu – đối thủ của cô trong trận đấu sắp tới. Và ông ta sẽ tìm cách làm cô phải chịu chết dưới tay Khát Máu. Đương nhiên ông ta sẽ được một khoản tiền khá lớn nếu những đại gia kia thắng độ.
...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








