watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Có thể nói, khi ta yêu một người, họ cũng giống như cầu vồng, rất đẹp, rất thu hút. Nhưng không ai sống nhờ cầu vồng, và không có cầu vồng ta cũng chẳng thể chết. Còn khi ta cần một người, họ giống như là không khí. Ta không bao giờ để tâm quanh mình có bao nhiêu ôxi, nhưng ta lại không thể không có nó để duy trì sự sống, và cũng chẳng thể dùng gì khác để thở thay cho ôxi.

Đó là cảm giác của cô về anh. Nhưng giờ đây, cô cảm thấy thất vọng tràn trề. Cô nghĩ anh là người hiểu cô, là người biết suy nghĩ. Nhưng hóa ra anh cũng chỉ như những con người tầm thường kia, nhìn nhận mọi thứ bằng ánh mắt nông cạn.

*

Căn nhà nhỏ nằm trong khu biệt lập, tĩnh lặng như đang trốn trong rừng thông nhưng cũng như đang che giấu điều gì đó. Thông xanh âm u reo lên từng hồi ớn lạnh. Con dốc nhỏ dẫn lên ngôi nhà thường ngày vắng vẻ nay rải rác người.

Đi đầu là một cô gái mang gương mặt xanh xao dọa người, thân hình gầy xơ xác. Trông cô có vẻ mệt mỏi, miệng ngậm điếu thuốc hờ hững, hai tay bỏ túi quần lười nhác đến nỗi không buồn kẹp thuốc. Chiếc áo sơmi trắng loáng thoáng trong nắng nửa thật nửa ảo làm người ta càng có cảm giác cô rất gầy và có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.

Phía sau cô, khoảng chục thanh niên vóc dáng cao lớn, trên tay mỗi người đều cầm theo gậy bóng chày. Đồ nghề của họ khi đi đòi nợ chỉ có nhiêu đó nhưng cũng đủ đập phá rất nhiều thứ.
Căn nhà im lìm nhìn đoàn người đang đi bộ lên dốc vì đường hẹp không thể chạy xe. Dường như nó đang chờ đợi họ đến gần. Phía sau những bức tường lấm lem kia, phải chăng là một âm mưu cũng không hề sạch sẽ?

Ngoài việc dùng tay để mở cửa, người ta còn một cách khác là dùng chân. Trông Winner gầy gò là thế, nhưng chỉ một lực đạp chân, cánh cửa gỗ đã mở bật ra.

Không gian bên trong ngôi nhà hoàn toàn khác xa so với vẻ bề ngoài cũ nát. Nội thất trong đó là cả một gia tài. Đơn giản, chủ nhà là một kẻ tham lam, muốn vay không muốn trả nên bà ta luôn tìm cách ngụy trang dưới một lớp vỏ nghèo khổ.

Và “người đàn bà nghèo khổ” đó đang ngồi ngay trên bộ sofa thiết kế sang trọng, đút nho cho con chó cưng của mình.

Nhìn thấy Winner và người của cô, bà ta không hề giật mình, sợ hãi hay ít nhất là ngạc nhiên. Dường như bà ta cố tình ngồi đây là để đợi họ.

Winner tiến vào đầu tiên, ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện, chân thản nhiên vắt lên bàn.

Người phụ nữ nhìn cô, đáy mắt rất tức giận nhưng vẫn cố tỏ ra điềm tĩnh. Từ lâu bà đã nghe về cánh tay phải của Bạch Hồ. Là một con nhãi ngông cuồng và ngang ngược.

“Bạch Hồ kêu cháu đến tìm cô sao?” – Người phụ nữ hỏi, không che giấu sự căm ghét khi phải nhắc đến cái tên Bạch Hồ.

“Đến lấy tiền.” – Winner rít một hơi thuốc dài, đôi mắt không thèm nhìn người đối diện mà đang tập trung vào con chó.

Mỗi người sinh ra đều sẽ được trời ban cho một tài năng. Và tài năng của Winner dường như là chọc tức người khác. Cô rất biết cách làm cho người đối diện tức đến phát điên mà không làm được gì. Mỗi câu trả lời của cô đều rất thành thật. Vì quá thành thật đến mức không thèm chau chuốt từ ngữ nên luôn làm người khác rất dễ nổi nóng.

Nhưng cô không cho người phụ nữ dối diện mình có thời gian nổi giận thì đã với tay đến xoa đầu con chó nhỏ bà đang bế trên tay, ánh mắt dịu dàng ôn hòa hoàn toàn khác xa vẻ khinh miệt bất cần vài giây trước.

“Chú chó dễ thương quá! Là tên gì vậy?”

Người phụ nữ nhìn cô, trong lòng bỗng bớt ghét vài phần. Từ sau khi chồng bà mất, bà chỉ có một mình. Muốn bớt cô đơn nên bà nuôi con chó Nhật này. Bà yêu thương nó như con mình. Và người mẹ thường rất quý những người yêu thương con mình.

“Tên là Su.” – Giọng bà có vẻ hiền hơn.

“Cháu ẵm một chút được không?” – Winner thích thú dang tay ra đón con chó nhỏ.

Người phụ nữ cũng không mấy phiền lòng, giao nó cho cô mà không chút hoài nghi.

Winner đón lấy Su, ôm vào lòng, khẽ vuốt nhẹ từ đầu cho đến cái đuôi đang nghoe nguẩy của nó. Con chó rất ngoan và dễ gần. Nó nằm im cho cô vuốt ve và khẽ nhắm mắt ngoan ngoãn.

“Bà chủ của cháu bảo chồng cô có nợ bà ấy một khoản tiền rất lớn. Đến giờ tiền lời cũng vô cùng lớn. Chồng cô đã mất, bà chủ của cháu cũng đã muốn thôi không đòi tiếp khi thấy cô sống quá cơ cực. Nhưng sau khi phát hiện ra cô có một tài khoản lớn trong ngân hàng, biệt thự ở Nha Trang và một vài lô đất ở Phú Mỹ Hưng thì bà ấy quyết định bảo cháu đến đây kêu cô trả tiền cho bà ấy.” – Vừa vuốt ve con chó nhỏ, Winner nừa nhàn nhạt nói mà không nhìn người phụ nữ. Cô đã thể hiện rõ rằng tất cả những gì về bà đều đã được điều tra rất kỹ và bà không có cơ hội nói dối.

“Nói với con mẹ ấy trả mạng chồng tao đây rồi tao trả tiền cho.” – Người phụ nữ mới vài giây trước còn rất dịu dàng bất ngờ quát ầm lên. Chồng bà vì nợ nần mà tự tử chết, có biết bà khổ cực bao nhiêu mới có được như hôm nay không mà dám vác mặt đến đây đòi tiền. Nếu không phải các người bức người quá đáng thì chồng bà giờ vẫn còn sống, bà cũng chẳng cần mang thân nhơ nhuốc đeo bám bọn đàn ông để dần dần làm giàu.

“Bà chủ của cháu đâu có giết chồng cô. Là ông ấy không muốn sống nên tìm cách chết mà.” – Trước nỗi đau chuyển sang giận dữ của người phụ nữ, Winner vẫn chỉ vỏn vẹn một thái độ dửng dưng. Có nợ thì đương nhiên phải đòi. Còn chuyện trả không nổi mà tự tử thì là do họ lựa chọn, làm gì có ai ép.

“Lũ ác ôn tụi mày! Tụi mày gián tiếp giết chết bao nhiêu người rồi hả. Tụi mày nhất định sẽ bị quả báo.” – Người phụ nữ phát tiết lên với thái độ của Winner. Bà ta thật rất muốn lao đến tát cho con nhỏ nhâng nháo này vài cái cho hả giận.

“Nợ mà không trả cũng sẽ bị quả báo.” – Winner thật thà nhận xét.

“Tiền thì tao nhất định không trả một xu rồi. Còn quà cho tụi mày thì tao có đó. Tao đợi tụi mày từ sáng sớm rồi.” – Người phụ nữ nở một nụ cười quỷ dị. Ngay sau đó, từ một phòng trong nhà, một nhóm thanh niên mặc đồ đen, tay cầm vũ khí chạy ra đứng trong tư thế sẵn sàng tấn công.

Nhìn qua cửa sổ, Winner biết bên ngoài cũng có một nhóm đã bao vây sẵn.

Đám đàn em của cô từ đầu đến cuối chỉ đứng im chờ nhận lệnh. Ngay cả khi gặp nguy hiểm cũng không phát ra một tiếng động.

“Muốn giết người?” – Winner nhướn mày, nhìn đám người lăm lăm vũ khí trong tay bằng ánh mắt coi thường. Họ nghĩ giết người chỉ đơn giản làm cho người ta ngừng thở thôi sao. Đó là nỗi ám ảnh một đời. Và những linh hồn sẽ luôn đeo bám kẻ giết mình. Nhìn đám người này, cái cách họ cầm vũ khí cũng đủ hiểu chỉ là đám giang hồ chợ búa ngoài đường, được thuê về làm mẽ hù những ai yếu vía. Mười kiếp nữa cũng chưa đủ gan để giết người.

“Cháu không muốn đánh cái đám người này để cô tốn thêm tiền thuốc đâu. Có nợ thì trả đi. Đừng có làm mọi việc rắc rối thêm.” – Winner rời mắt khỏi đám người vừa hùng hổ lao ra, tay vẫn nhẹ nhàng vuốt ve con chó nhỏ, chân nhàn rỗi gác lên bàn.

Người phụ nữ giớ mới giật mình. Con chó bà yêu thương đang trong tay Winner.

Winner cũng biết bà ta đang nghĩ gì. Khẽ liếc mắt nhìn người phụ nữ. Cô nheo mắt cười một nụ cười khẳng định. Chính xác! Cô lấy con chó từ tay bà là để uy hiếp. Mà cũng chẳng phải cô lấy. Bà ta đưa cho cô ẵm mà.

“Lũ độc ác.” – Người phụ nữ rít lên, vồ đến chỗ Winner nhưng bị cô thuận thế đạp một cái lùi lại phía sau. Con chó được cô đưa cho một đàn em của mình trong khi người phụ nữ đang ôm bụng đau đớn. Rất may bà ta vẫn đủ tỉnh táo để ra hiệu cho đám người của mình đứng yên. Nếu con Su có mệnh hề gì bà ta sẽ sống không nổi mất....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Vị gió Praha ( Prague ) - Lynk Boo
» Vì anh... nghiện em rồi!
» Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You) - Hồng Sakura
» Những vết xước màu rêu - Leng Keng
» Những ngày đợi nắng - Quái Vương
12»