“Có nợ thì trả là chuyện đương nhiên rồi. Còn về việc của chồng cô, là do ông ấy lựa chọn. Khi con người sống đủ thì cần được chết. Đó là cái số của ông ấy. Cháu nghĩ cái cảm giác mất đi người mình yêu thương cô vẫn còn nhớ rất rõ. Nó khắc sâu vào xương tủy và không thể quên. Nếu cô không muốn trải qua lần nữa thì hãy trả tiền. Cháu cũng chỉ làm theo lệnh bà chủ. Khi cần thiết, cháu cũng sẽ phải giết một vài người, kết liễu một vài sinh linh.” – Winner nói rất chậm, lời lẽ và giọng điệu như đang kể một câu chuyện nhẹ nhàng. Mồi một điếu thuốc, cô rít một hơi rồi lấy lại con chó từ tay tên đàn em. Lần này, cô không ẵm nó mà nắm trọn cái cổ nhỏ bé của nó trong tay.
“Tốt nhất đừng nghi ngờ lời đe dọa của cháu.” – Winner nhìn người đàn bà, bàn tay cô đang nắm lấy con chó nhỏ tội nghiệp dần nổi gân. Bà ta sẽ không bao giờ tin một cô gái mảnh khảnh như thế có thể một tay bóp chết con chó của bà. Nhưng đám đàn em của Winner thì tin lắm. Cô còn có thể giết chết thứ to lớn hơn thế nhiều.
Con chó trong tay Winner đang rít lên từng tiếng đau đớn quằn quại.
Người phụ nữ không thể nhịn thêm được nữa. Bà ta vừa lo lặng lại vừa giận dữ.
“Su mà có chuyện gì tụi mày cũng đừng hòng sống xót.” – Người phụ nữ gào lên, có vẻ vẫn không đành nhả ra mười mấy tỷ trả nợ.
“Rồi sau đó? Bọn cháu chết. Con Su cũng chết. Nên biết người còn sống mới là người đau khổ. Cô có đủ can đảm tự tử không? Nếu không có thì đừng làm gì để mình sợ phải sống. Vì nếu không muốn sống nữa nhưng lại không dám chết thì sẽ rất đáng sợ.” – Một câu nói của Winner khiến người phụ nữ đang hùng hổ im bặt. Cái cảm giác này bà đã từng trải qua khi chồng bà mất. Vì vậy bà đã tìm một con chó nuôi cho bớt quạnh hiu và để bớt buồn. Cô đơn ở tuổi già là cả một bản án tử hình.
*
Khoảng sân yên tĩnh bỗng chốc bị khuấy động do tiếng nói tiếng cười. Dẫn đầu vẫn là Winner, tay bỏ túi quần, miệng lười biếng ngậm hờ điếu thuốc trên môi.
Phía sau cô, đám thanh niên đang trò chuyện rôm rả, trên tay xách theo những vali tiền.
“Chị hai hay thật đấy! Sao chị biết con chó là mấu chốt sự việc tài quá vậy?” – Một cậu thanh niên nhỏ người, dáng vẻ nhanh nhẩu ở phía sau Winner hỏi.
“Chỉ là đoán bừa thôi.” – Winner xoa xoa đầu, nói nhưng không quay đầu lại. Thật ra thì những người nuôi thú cưng thường là những người cô đơn. Họ không có bạn, không có ai để tâm sự nên mới nâng niu một con vật và trò chuyện với nó mỗi ngày. Winner không giỏi đoán tâm lý người khác đến thế. Chỉ là cô đã từng nuôi một con cáo sa mạc cho bớt cô quạnh. Không may người bạn tri kỉ đó của cô đã bị Kim không cẩn thận tông chết khi tập đi xe máy trong sân.
“Mà công nhận chị hai nói hay lắm nha. Em không nghĩ chị sâu sắc như vậy. Một câu nói làm bà già đó im luôn, ngoan ngoãn giao tiền ra.” – Câu thanh niên lại tiếp tục nói trong sự đồng tình của đám người còn lại. Quả thật họ không nghĩ chị hai của họ nghĩ ra được những điều đó. Trong mắt họ, Winner như một siêu nhân ngoài hành tinh, không có suy nghĩ và chỉ làm theo lời bà chủ. Nếu là người của trái đất này thì cũng là người sống vô tư mặc kệ đời nhất trên thế giới.
“Nghệ thuật đòi nợ đó.” – Winner nửa thật nửa đùa sau đó xua đám đàn em mang mấy vali tiền vô cho Bạch Hồ.
Nói hay? Quả thật cô cũng cảm thấy mình nói hay. Có thể mang cảm giác của mình trong suốt bao nhiêu năm qua ra làm thứ dọa người khác, cô hay quá đi còn gì.
Như tia nắng mỏng manh len qua khe gỗ hở, có một nỗi đau vừa len lỏi vào tim cô. Trái tim vốn đã nặng nề giờ lại khó chịu hơn.
Ít nhất cô cũng đã không bị đuổi khỏi đây. Chỉ cần như thế là đủ rồi. Mọi cảm giác dù buồn hay vui đều là dư thừa. Đòi được số tiền mặt lớn như thế, cô còn có gì để buồn? Căn bản chỉ cần có thể thấy người đó gần ngay trước mặt mình. Dù không thể chạm thấy nhưng vẫn luôn trong tầm mắt. Nhiêu đó là thỏa mãn lắm rồi.
Mặt trời về tây đỏ rực một mảng trời. Mây mệt mỏi buông mình thả trôi. Ánh tà dương len lỏi vào những trái tim bơ vơ gọi mời nỗi buồn vây kín.
Trời chiều càng đỏ lại càng hoang vu!
Bơ vơ giữa vườn hoa anh đào nhuốm trời chiều, cô gái nhỏ khẽ buông nụ cười tự giễu. Thuốc lá chạm môi đắng nghét một cõi lòng.
Chương 7:
Thời gian trôi khẽ đi nhanh. Nhân lúc mọi người không để ý, mùa đông đã tìm đến hà hơi lạnh từ khi nào. Mới vài hôm trước chiều thu còn nhạt nắng mơ màng nay đã bỏ đi để lại cái rét đầu đông cắt da cắt thịt.
Chở Kim từ trường về đến nhà, hai tay Winner gần như dính cứng vào tay lái, mặt tái nhợt không còn giọt máu.
Trái ngược với cô, sắc mặt Kim đang vô cùng tốt. Sau khi bị đốc thúc học dồn học ép cho đủ tiết để nghỉ đông, cô bé đã viên mãn lãnh trọn một tuần nghỉ ngơi tha hồ ngủ nướng và đi chơi.
Tâm trạng tốt nên cũng thấy mọi thứ đẹp hơn. Trời xám xịt lạnh cóng mà con bé vẫn có thể đứng cười hỉ hả, ngước mặt lên trời tận hưởng dù trên đó ngoài màu xám ra thì chẳng có gì.
“Vô nhà nhanh đi! Chết cóng bây giờ. Mẹ em và mọi người có chuẩn bị đồ nướng mà em thích đó.” – Nếu không phải Winner lên tiếng, có lẽ con bé sẽ còn đứng cho đến khi cái cổ đông cứng không thể cúi xuống.
“Á! Có đồ nướng? Thích vậy!” – Kim reo lên thích thú sau đó chạy liền một mạch vào gian phòng mẹ mình. Con bé sẽ lại ùa vào lòng mẹ mà tỉ tê chuyện ở trường, ai bắt nạt, ai bị phạt. Lần nào được nghỉ học về nhà con bé cũng làm mọi thứ trở nên ồn ào. Những ngày như thế Bạch Hồ sẽ không ra ngoài, ở lại nhà để ôm con gái cả ngày.
Mồi cho mình một điếu thuốc, Winner cố tìm hơi ấm trong thứ đang giết chết mình từng ngày. Đúng là nó độc hại lắm, nhưng chẳng ai ngoài nó sưởi ấm cho cô.
Không một ai cả!
Từ sau lần cãi nhau tuần trước, cô và Đăng không gặp cũng không liên lạc với nhau. Giờ phút này, cô một lần nữa lĩnh hội sâu sắc cái cảm giác không còn một ai bên cạnh.
Cô luôn tự nhủ khi chỉ còn một mình thì cần phải thật mạnh mẽ. Cô đơn chính là ngọn lửa tôi luyện nên sự mạnh mẽ.
Nhưng thật ra, có một sự thật là vì mạnh mẽ nên mới cô đơn.
Vì khi phải lựa chọn, người ta sẽ luôn chọn tổn thương những con người có vẻ ngoài mạnh mẽ bởi họ luôn tin những người ấy thật sự giống như vẻ bề ngoài.
Ít ai hiểu rằng, đã là con người, dù mạnh mẽ hay yếu mềm thì cũng có một quả tim và có máu trong mạch. Đều biết đau và có cảm nhận.
Trời lạnh! Mọi thứ co cụm lại, sự mạnh mẽ cũng co rúm trong sâu thẳm con tim. Chưa lúc nào Winner thấy mình bơ vơ lạc lõng như giờ đây.
Năm nào cũng có giáng sinh, năm nào cũng có tiệc giáng sinh, năm nào cũng sẽ ở trong phòng cho đến khi bữa tiệc kết thúc và ăn thức ăn còn lại sau đó sẽ lại trở về phòng nằm nhắm mắt.
Điều gì khi đã trở thành thói quen thì con người ta sẽ không còn chú ý đến nó nữa. Cớ sao bao năm nay đều đã như thế nhưng lần nào cũng đón cái cảm giác tủi thân một cách lạ lẫm thế này.
Cố gắng kiềm chế cảm xúc, Winner đi nhanh về phòng, vùi mình trong chiếc chăn giày nhưng vẫn thấy tim buốt đau.
Chắc là do lạnh quá!
Lạnh tới tận tim.
Nhắm mắt như một sự chấp nhận, cô khẽ buông từng tiếng thở dài. Cuộc sống phía sau mí mắt kia đang trôi đi rất nhanh, nó cuốn trôi tất cả, chỉ từ chối cô. Nhắm mắt lại, cô thuộc về một thế giới khác. Ở nơi đó, ngoài bóng tối ra cũng chỉ có bóng tối....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








