“Sau này tôi sẽ là mợ chủ của cô. Hãy học cách lấy lòng tôi đi.” – Trước lời nói của Winner, Nhi vẫn mỉm cười hết sức nhã nhặn, buông lời không nặng không nhẹ. Qua ngày hôm nay, cô sẽ không còn sợ bất cứ ai, cũng không phải quỵ lụy ai nữa. Con nhỏ nghèo khổ cúi đầu trước người khác nay đã khác xưa rồi.
“Khi cô biết giết người, cô sẽ không cần phải lấy lòng ai. Thay vào đó, cô có thể lấy mạng họ.” – Chậm rãi quay nhìn Nhi, Winner nở một nụ cười lạnh người.
“Ngày tôi trở về sau tuần trăng mật sẽ là ngày cô bị tống cổ ra khỏi đó.” – Trước lời nói của Winner, Nhi có chút sợ hãi nhưng vẫn cố cứng miệng. Dù gì giờ cô cũng là bà chủ, cần phải giữ lấy khí chất của mình.
“Nếu hôm nay tôi không bảo vệ đám cưới, cô nghĩ sẽ có tuần trăng mật sao?” – Winner bật cười, nhìn Nhi như nhìn kẻ ngu ngốc nhất trên đời. Có thể làm Vương yêu đến mụ mị không phân biệt trắng đen, cô cứ nghĩ phải là người rất ghê gớm. Hóa ra chỉ là một đứa con gái thiển cận. Xem ra cô đã đánh giá quá cao Nhi và cả Vương. Đàn ông dù có thông minh đến mức nào cũng không thể qua nổi mưu kế phụ nữ. Dễ hiểu thôi. Người đàn ông nào cũng được sinh ra từ một người phụ nữ.
“Mẹ sẽ không để yên cho cô nếu đám cưới xảy ra chuyện.” – Mặt Nhi đã tái nhợt nhưng vẫn cố vớt vát.
Về điểm này thì Nhi nói đúng. Winner sẽ bị tống cổ ra khỏi nhà nếu đám cưới này xảy ra chuyện gì không hay. Đây chính xác là điều cô sợ. Nhưng còn lâu cô mới để Nhi đoán ra được.
“Vậy sao? Tôi thật muốn xem nếu cô gặp chuyện thì tôi sẽ bị như thế nào. Có chút tò mò.” – Winner nhếch môi cười, nụ cười quỷ dị đẹp nhưng nguy hiểm.
Một câu nói đảo ngược tình thế, Winner đổ toàn bộ sợ hãi của mình lên đầu Nhi. Nếu đám cưới bị phá, quá lắm Winner bị đuổi khỏi nhà. Nhưng còn cô? Biết đâu đám người đó làm bừa, lại chọn cách trả thù cô. Khó khăn lắm cô mới thoát khỏi sự nghèo khổ. Ngàn lần không muốn chưa kịp hưởng đã mất mạng.
Đủ thông minh để hiểu ai mới là người cần sợ, Nhi hạ mình xuống nước.
“Sao chúng ta không thể chung sống hòa bình?”
“Cô cần gì ở Vương?” – Nhảy xuống khỏi cửa sổ, Winner từ từ đi đến bên bàn trang điểm, chụp cái nhìn lạnh lẽo xuống khiến toàn thân Nhi bất giác run lên.
“Tôi yêu Vương nên lấy anh ấy. Sao cô lại nghĩ tôi cần gì đó ở anh ấy?” – Mắt Nhi trong veo, nhìn Winner đầy cương quyết.
“Tốt nhất là như vậy.” – Khẽ nhếch môi, Winner vẽ một nụ cười nửa miệng đẹp đến mê đắm.
Chỉ có Nhi mới hiểu, đó là một sự đe dọa.
Không nói thêm lời nào, Winner lặng lẽ đi ra khỏi phòng, bỏ lại Nhi phía sau run lên vì giận và sợ hãi.
Ngày nào Winner còn ở trong cái nhà này thì cô còn không yên. Nhất định cô sẽ dùng mọi ngày ở đây để tìm cách tống Winner đi. Muốn ngăn cô đến với Vương? Nằm mơ cũng không có đâu.
Chương 8:
Chưa từng có một đám cười nào, thực khách vừa tham dự lại vừa nơm nớp lo sợ như thế này. Ai cũng hiểu Bạch Hồ có nhiều kẻ thù đến mức nào. Quả thật nếu có thể gửi tiền, họ cũng đã gửi rồi, chẳng dại gì mang thân đến đây. Nhưng thế lực của Bạch Hồ đủ lớn để không ai muốn làm phật ý.
Mặc dù dàn nhạc đang chơi hết sức cao trào nhưng những con người ở đây đều cảm thấy lạnh người như đang ngồi trong căn phòng có cài đặt bom.
Có lẽ người thản nhiên nhất là Winner.
Ngồi bên ngoài sảnh cưới, cô tham lam dành thêm một chiếc ghế để gác chân, nhàn rỗi hút thuốc.
Bên cạnh Winer, Đăng đang chăm chút quan sát nét mặt cô, một li cũng không rời mắt. Anh tìm thấy cô từ trong phòng cô dâu đi ra, trên mặt còn giữ nguyên nụ cười ma quái và ánh mắt khát máu.
Winner có lí do gì mà đến phòng cô dâu?
Nét mặt đó là sao?
Không lẽ cô yêu Vương và đến chúc phúc?
Không giống lắm!
Không lẽ cô đến đe dọa?
Trông khá hợp lí.
Nhưng bây giờ nhìn cô lại hoàn toàn thảnh thơi, không có chút đau lòng hay tức tối.
Là anh nghĩ quá nhiều hay cô che giấu quá giỏi?
Đầu Đăng quay mòng mòng với hàng tá câu hỏi không lời giải.
“Em ổn chứ?” – Nhìn Winner bằng ánh mắt dò xét, Đăng khẽ hỏi.
“Hơi đói một chút.” – Cô không nhìn anh, mắt vẫn chăm chú nhìn ra cầu thang dẫn lên sảnh.
“Ngoài ra không còn gì?” – Đăng có vẻ không tin.
“Có chút buồn ngủ.” – Winner vươn người uể oải. Đêm qua cô không ngủ chút nào.
“Chỉ thế thôi sao?” – Đăng nghi hoặc.
“Nhiêu đó em cũng đủ mệt lắm rồi. Còn anh, sao không vô trong dự tiệc ở đây là gì?” – Quay sang cốc nhẹ vào trán Đăng, Winner xua xua tay.
“Sợ em ngồi một mình buồn.” – Chỉ một cử chỉ thân thiết nhỏ cũng đủ làm mọi nghi vấn trong đầu Đăng tiêu tan. Cố tình vò rối mái tóc vốn đã rối của Winner, anh cao giọng ra vẻ làm ơn.
“Khách đến rồi, em không buồn đâu, anh vô trong đi.” – Gạt tay Đăng ra, Winner đẩy nhẹ người anh, giọng nói không còn vui vẻ.
Theo hướng nhìn của cô, anh dễ dàng thấy đến gần trăm người đang kéo đến sảnh cưới, trên tay ai cũng lăm lăm tuýp sắt.
“Khách của em đó hả?” – Đăng chau mày, có chút cảm thấy bất an.
“Không. Khách không mời.” – Trả lời Đăng xong, Winner nói nhanh vào bộ đàm: “Ra đón khách.”
Không cần đến mười giây sau, cửa đại sảnh đã chật kín người. Tất cả đều là người của Bạch Hồ mang đến để bảo vệ đám cưới.
So về số lượng thì bên Winner có vẻ ít hơn một chút. Nhưng phía cô đều là những người tinh anh và khỏe mạnh. Có thể nói hai bên đều ngang ngửa nhau. Chỉ xem bên nào may mắn hơn mà thôi.
“Anh ở đây giúp em.” – Đăng kiên quyết.
“Vậy thì gọi công an đi.” – Winner nói nhanh sau đó bước ra đứng trước đám đàn em, thong thả hai tay bỏ túi quần tiến lại tiếp đón những vị khách không mời.
Xem ra bọn họ cũng biết mình là khách không mời nên không mong đợi chủ mở lời chào đã lên tiếng trước.
“Gọi con mẹ Bạch Hồ ra đây!” – Người phụ nữ đi đầu hung dữ quát lên. Winner biết bà ta, mới vài tháng trước còn ẵm con chó yêu quý của bà ta mà.
“Để con Su ở nhà rồi à?” – Winner cười, một nụ cười đầy giễu cợt.
“À phải rồi, còn cả mày nữa. Hôm nay tao tính sổ với mày luôn.” – Chỉ thẳng vào mặt Winner, giọng người phụ nữ ré lên vì tức giận.
“Lâu như vậy mới đến tính sổ, có phải là lãi đã rất nhiều rồi không?” – Từ đầu đến cuối vẫn không tỏ ra nghiêm túc, Winner vừa cười vừa mồi thuốc, điệu bộ rất không coi ai ra gì.
“Có chuyện gì mà ồn ào vậy?” – Người cần xuất hiện cuối cùng đã xuất hiện. Bạch Hồ cùng Kim đi bên cạnh tách đám đông mà đến đứng trước mặt người phụ nữ.
“Dạ khách của cô.” – Winner khẽ cúi đầu.
“Xin hỏi có thiệp không?” – Bạch Hồ cười qua hơi thở, nét mặt tĩnh lặng như nước nhưng ẩn chứa khí thế bức người.
“Tao đến phá cái đám cưới này, có cần thiệp không?” – Nhìn thấy kẻ thù đang rất điềm tĩnh đứng trước mặt, người phụ nữ tức phát run.
Tiếc là sự tức giận của một người không thể bức chết một người khác. Thế nên Bạch Hồ vẫn bình yên vô sự, thản nhiên nở một nụ cười coi thường. Cười vì sự ngu ngốc của người phụ nữ đối diện. Cười vì đắc ý khi tiếng còi cảnh sát đang đến gần....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








