Và khi chưa ai kịp trở tay thì cảnh sát đã ập đến.
Trong bộ đồng phục công an trang nghiêm, Ngọc xuất hiện trước ánh mắt kinh hãi của đám người đến gây sự.
“Chúng tôi nhận được tin báo có kẻ gây rối.” – Vừa nhìn vào cũng biết đâu là chủ nhân, Ngọc đến trước mặt Bạch Hồ mà nói.
“Các anh đến thật đúng lúc. Bọn họ muốn phá đám cưới con trai tôi.” – Chỉ vào người phụ nữ, Bạch Hồ chậm rãi nói.
Lướt nhìn đám người trên tay lăm lăm vũ khí, dù chưa xảy ra thiệt hại về người và của nhưng vẫn phải răn đe, Ngọc cho giải tán đám đông, riêng người phụ nữ cầm đầu thì được đưa về đồn giải quyết.
Thực khách bên trong nãy giờ toát mồ hôi lạnh lén theo dõi giờ đã yên tâm nhưng có chút hụt hẫng. Ai cũng nghĩ sẽ có một trận ẩu đả lớn, không ngờ mọi việc lại kết thúc như thế.
Để đảm bảo an ninh, Ngọc và một vài cảnh sát nữa ở lại canh chừng cho đến khi xong đám cưới.
Ngồi trước sảnh cưới với Đăng và Winner, anh liên tục nghiêng đầu ngẫm nghĩ.
Cuối cùng không chịu nổi, Ngọc lên tiếng hỏi: “Sao bà chủ của em không nhờ công an canh đám cưới từ đầu? Như vậy đâu ai dám đến quấy rối.”
Winner cười nhạt, mắt nhìn xa xăm, lơ đãng trả lời: “Chính vì không ai dám đến nên mới không gọi bọn anh từ đầu.”
“Ý em đám cưới này là một cái bẫy?” – Đăng chau mày.
“Là tiện thể thôi, nó là đám cưới mà.” – Xem ra chỉ có Winner là xem nhẹ chuyện này. Cả Đăng và Ngọc đều đang rùng mình khi nghĩ đến người phụ nữ có thể tính toán ngay cả trong ngày đám cưới con mình. Quả thật bà ta quá phức tạp và ghê gớm.
“Vậy sao còn phải chuẩn bị đông người như vậy trong khi không định đánh nhau?” – Ngọc vẫn còn không hiểu.
“Thế mày nghĩ họ sẽ đứng đợi công an đến rồi mới đập phá à? Đó là người để câu giờ thôi.” – Đăng thay Winner trả lời. Hóa ra mọi việc đều đã được tính toán từ trước. Lại còn tính toán hết sức chính xác.
Bạch Hồ đã sống rất đúng với cái tên của mình. Khôn lanh như một con cáo. Lại rất biết cách dùng người khác là con tốt. Kẻ thật sự nguy hiểm không phải là kẻ luôn nghĩ ra những mưu kế thật phức tạp mà là kẻ hạ gục đối thủ bằng mưu kế đơn giản nhất.
Đám cưới kết thúc mà không có thêm một vụ ồn ào nào nữa. Mọi người nhẹ nhõm ra về trong khi Bạch Hồ hết sức hài lòng vì kết quả đạt được. Thêm một lần nữa, bà khẳng định với những kẻ muốn đối phó mới mình rằng bà không hề dễ chơi. Nếu không thể thông minh hơn thì tốt nhất đừng có động đến Bạch Hồ này.
Mang theo hạnh phúc vừa nở hoa, Nhi và Vương sáng sớm hôm sau đã lên máy bay, bay về Pháp hoa lệ để hưởng tuần trăng mật ngọt ngọt ngào ngào.
Mọi thứ lại trở về guồng quay cũ.
Chương 9:
“Tao nghĩ là tao đã yêu.” – Đừng bên cạnh cửa sổ trong căn phòng của Đăng, mắt Ngọc mơ màng nhìn ra bên ngoài. Có vẻ như thân xác anh đang ở đây nhưng linh hồn đang phiêu diêu bên cạnh cô gái nào đó.
“Mày lại bày ra trò gì nữa đây?” – Chậm rãi lật thêm một trang sách, Đăng hờ hững hỏi mà không ngẩng đầu lên.
“Cái thằng khỉ này, tao yêu chứ bày trò gì đâu.” – Quay sang nhìn Đăng, ánh mắt Ngọc có vẻ rất sẵn lòng cắt cổ thằng bạn.
“Ờ ờ. Tao tin.” – Đăng uể oải xua tay, không thèm tranh cãi. Ngọc từng nói rằng tình yêu cũng giống như nhai sigum, hết ngọt ắt sẽ nhả. Lần yêu này cũng chỉ là nhai một thỏi sigum mà thôi.
“Thái độ gì đó thằng kia. Lần này cảm giác khác lắm mày ơi. Yêu thật lòng đó. Mà nói với mày cũng như không.” – Ngọc ra vẻ không thèm chấp.
“Vậy lần này là cô gái xấu số nào đây?” – Đăng hỏi cho có lệ.
“Là Thiên Kim, con gái của Bạch Hồ.” – Kỳ lạ thay khi nhắc đến người yêu Ngọc lại không còn vui vẻ nữa, trong hơi thở nặng nề một sự khổ tâm.
Đến người điềm tĩnh như Đăng cũng có chút giật mình, vội gấp cuốn sách trong tay lại mà ngẩng đầu lên nhìn thằng bạn.
Sự khổ tâm trong đôi mắt Ngọc cho anh biết Ngọc đang rất nghiêm túc.
“Mày là công an đó.” – Cuối cùng, Đăng cũng chịu tỏ ra chăm chú vào câu chuyện.
“Tao biết chứ. Tuy Thiên Kim không phải là tội phạm nhưng mà mẹ cô bé thì không hề sạch sẽ. Chẳng qua núi tiền của bà ta làm cho luật pháp không với đến được.” – Ngọc thở dài.
“Nhưng mà nếu mày có thể đưa Kim ra khỏi đó thì mọi chuyện sẽ ổn.” – Đăng trầm tư suy xét. Những tưởng phương pháp đưa ra sẽ gỡ rối được tình hình, chẳng thể ngờ lại khơi lên từ Ngọc một tiếng thở dài.
“Kim muốn nối nghiệp mẹ.”
“Cô bé nói thế à?” – Chăm chú nhìn Ngọc, Đăng tìm thấy một sự đồng cảm ghê gớm. Cô gái anh yêu cũng đang bị cái thế giới đó vây hãm và cô ấy hoàn toàn không muốn bước ra. Tại sao lại muốn sống một cuộc sống như thế? Người ta mất một đời để tìm kiếm bình yên và thanh thản nhưng lại có người lãng phí một đời quên cả bình yên như thế sao? Tự đem mình cột vào những rắc rồi, đến thoát ra cũng không mảy may nghĩ tới một lần.
“Kim nghĩ mẹ cô bé cũng có ý định đó. Bà ta đã chuẩn bị cho cậu con trai một công ty để cùng vợ gây dựng sự nghiệp. Như thế thì rõ ràng Kim sẽ thừa kế sự nghiệp của mẹ.” – Ngọc chán nản ngồi hẳn xuống sàn nhà, dựa người vào bức tường gỗ.
Nhìn biểu hiện này, Đăng bắt đầu tin Ngọc đã thật sự yêu, mà còn là một tình yêu hết sức mãnh liệt. Thật không ngờ được một kẻ đào hoa như Ngọc đến cuối cùng lại chôn tim bên một cô bé cấp ba. Nhưng cũng có gì đâu. Chính Đăng cũng đang làm những chuyện không ngờ. Một bác sỹ sống trầm lặng mang trái tim mình trao cho một cô gái nổi loạn như Winner.
Người chỉ nghe kể lại mà ngạc nhiên là thế, người trải qua còn bàng hoàng đến mức nào? Ngọc đã giật mình ngỡ ngàng khi bản thân luôn nhớ về cô bé gặp ở đám cưới nhà họ Trần. Anh chưa bao giờ có cảm giác này với bất cứ cô gái nào. Anh gặp họ, cảm thấy có gì đó thích thú, có điểm tương đồng hoặc bị thu hút thì sẽ tán tỉnh. Đến khi có được rồi, bản thân không cố ý những sẽ bắt đầu cảm thấy chán. Chưa bao giờ anh thật sự nhớ nhung ai.
Nhưng cô bé ấy là một ngoại lệ. Cô bé mang cái tên của sự cao quý, có mái tóc đen như dòng thác trong đêm, đôi mắt ướt mơ màng sãn sàng nhấn chìm mọi con tim lạc lối. Ngọc đã bị cô bé ấy lấy mất linh hồn.
Như định mệnh của hoàng tử và lọ lem là chiếc giày, đôi giày của Kim ngày hôm đó cũng chính là vật định mệnh của hai người.
Trong lúc đi vòng quanh khuân viên nhà hàng để xem xét mọi thứ, Ngọc bắt gặp một người con gái mặc bộ váy xanh rêu đang khập khiễng đi trong vườn. Nước da trắng làm cho bộ váy và cả thân hình càng nổi bật lên. Nhìn từ phía sau, cô bé có dáng người rất mảnh mai, ngay đến bóng lưng cũng đã tố cáo cô là một đại mĩ nhân.
Theo quan sát của Ngọc, đại mĩ nhân đang có chút sự cố với đôi giày cao lênh khênh đồng màu với bộ váy.
“Chân em ổn không?” – Với bản tính của Ngọc, thấy gái đẹp mà không chạy đến bắt chuyện trừ khi hôm đó anh chưa rửa mặt.
Kim bị làm cho giật mình nhưng vẫn mỉm cười. Người vừa bắt chuyện với tôi không những đẹp trai mà bộ đồng phục công an mặc trên người cũng rất oai phong.
“Em mang giày cao không quen nên đau chân quá.” – Kim lại cười, thật thà trả lời. Ở trường con bé toàn mang giày thể thao, chỉ lúc nào cùng bạn bè ở ký túc xá chụp hình up lên facebook thì mới mang giày cao gót cho đẹp. Đâu thể ngờ việc di chuyển lâu cùng đôi giày cao gót lại vất vả thế này....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








