watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Ánh mắt Ngọc sáng lên tia nhìn thích thú, khóe môi nhếch lên mỉm cười đầy tự tin. Điều này có nghĩa là anh chàng đã tìm thấy con mồi.

Vất Đăng ngồi lại bịt tai, Ngọc thong dong bước đi. Nhưng đi được vài bước, nghĩ gì đó, anh quay người lại tháo cái kính của Đăng ra, cất vào túi rồi chính thức bỏ đi.

“Thằng ranh kia!” – Đăng chỉ vừa kịp nghiến răng vài chữ thì bóng Ngọc đã hòa vào đám đông đang lắc lư rồi mất hút.

Không ai nghĩ, một chiếc kính có thể thay đổi diện mạo con người đến thế. Chàng trai thư sinh có chút vụng về cứng nhắc một phút trước giờ trở thành một chàng trai tuấn tú đầy phong độ. Mái tóc màu rêu bướng bỉnh bồng bềnh, đôi mày kiếm ngang tàng không coi ai ra gì, ánh mắt sâu thẳm đen láy ẩn chứa một nỗi buồn đầy mê hoặc, sóng mũi thanh tú, đôi môi mỏng bí ẩn đến ngạo mạn. Là một vẻ đẹp hoang dã đầy lôi cuốn.

Phụ nữ thường bị cuốn hút bởi những chàng trai không chú ý đến họ. Đăng lại chẳng chú ý một ai trong quán bar này. Cùng với vẻ lạnh lùng nam tính, anh hiển nhiên trở thành tâm điểm của sự chú ý.

Một vài cô gái cố ý tỏ ra vô tình đến nhảy gần chỗ anh, tìm cơ hội bắt chuyện. Dù sao thì rượu và âm nhạc làm người ta dễ gần hơn mà.

Nhưng ngay khi bọn họ lấy đủ can đảm để lại gần, Đăng lại bất ngờ rời khỏi bàn, đi sâu về phía góc khuất của bar. Anh vừa nhìn thấy một bóng dáng thân thuộc.

Winner ở đó, trùng hợp như một phép màu.

Đăng thấy guồng chân mình mỗi lúc một nhanh nhưng rồi đột nhiên chững lại. Lời nói của cô ban sáng vang lên trong đầu anh.

Cô đã có người cô yêu thương rồi.

Đôi chân của anh đã muốn đi ngược lại bàn của mình, nhưng rồi câu nói của Ngọc trước đây lại vang lên trong đầu.

“Làm phụ nữ yêu điên cuồng là chuyện bình thường. Làm cô ta bỏ người cô ta yêu điên cuồng để đến bên cạnh mình mới là bản lĩnh.”

Anh sẽ làm cho cô yêu anh và đưa cô đi khỏi nơi đó. Ở đó người ta quá bất công với cô, xem cô như một cỗ máy phục tùng mệnh lệnh mà không có chút tình cảm. Vì cô yêu quá mù quáng mới có thể chịu đựng được những điều đó. Anh cảm thấy mình có trách nhiệm giúp cô.

Và anh đã đến bàn cô với quyết tâm như thế.

Winner ngẩng đầu, đôi mắt mơ màng không tỉnh táo nhìn Đăng rồi lại cúi đầu. Hình như cô không nhận ra anh.

Cô mặc một chiếc áo lót lông làm người ta cảm thấy cô đang lạnh run lên trong khi trán lại toát mồ hôi hột.

Đăng lo đến thắt ruột. Phải chăng cô đang sốt.

Nhưng nhìn kỹ cách cô lắc đầu theo nhạc, anh hiểu ra là cô đang bay.

“Em lại cắn lắc hả?” – Anh ghé miệng nói nhỏ vào tai cô, âm thanh ồn ào xung quanh vẫn không thể át đi vẻ không hài lòng trong giọng nói.

Winner lúc này mới mở to mắt nhìn người con trai trước mặt. Hóa ra là bác sỹ nhà cô. Nhìn anh khác quá. Không còn cặp kính thì lập tức trở thành một chàng trai đầy nam tính mạnh mẽ.

Không trả lời anh, cô cười nhạt, gật gật đầu.

Đăng chau mày khó chịu, đang định nói gì đó thì nhạc đột nhiên im bặt. Cả quán bar ồ lên bất mãn còn Winner thì cả người bứt rứt.

Tiếng thủy tinh vỡ vang lên làm cả quán phút chốc im bặt. Hình như ai đó vừa đập vỡ một chiếc ly.

“Thằng oát con nhà mày sao dám tán người yêu tao?” – Giọng một người đàn ông ồm ồm quát vang cả quán.
Cùng với bản tính tò mò, mọi người trong quán bắt đầu lần tìm đến nơi phát ra giọng nói.

Người ta thấy một chàng trai có mái tóc đen nhánh như đá quý, ánh mắt sâu thách thức đang nhếch môi cười ngạo nghễ. Đôi môi kiêu ngạo khẽ mấp máy: “Chỉ mới là người yêu, còn chưa cưới mà.” – Nói rồi anh thản nhiên nháy mắt với cô gái tóc vàng đang được người đàn ông trọc đầu ôm trong lòng.

Nói về độ giàu có, giữa chàng trai và người đàn ông chẳng thể nói được ai giàu hơn ai. Còn nói về dung mạo, chàng trai đẹp hơn là cái chắc. Nhìn đến đây người ta cũng đoán ra phần nào là cô bạn gái của người đàn ông kia mê trai nên sớn xát.

Cách đó không xa, Đăng nghe tiếng cũng đủ biết thằng bạn mình lại gây chuyện. Anh cũng muốn lại đó xem sao nhưng Winner đang thế này, anh không yên tâm bỏ đi. Đấu tranh một lúc, anh quyết định kéo cô đến đó.
Hình như Winner đã cắn rất nhiều, đến mức chân không thể đứng được. Đăng không suy nghĩ nhiều, khom người xuống để cõng cô lên.

Cõng theo Winner, len qua đám đông, khi Đăng đến được chỗ Ngọc thì đã thấy người đàn ông kia đang nắm cổ áo bạn mình.

“Mày nói ai đi theo mày?” – Người đàn ông trọc đầu giận dữ quát.

“Anh đập chết thằng này đi! Nó nói điêu đấy. Em chỉ có mình anh thôi.” – Cô gái tóc vàng đứng cạnh bắt đầu rươm rướm nước mắt.

“Tụi mày, đánh chết thằng này cho tao! Không phải sợ tội. Tao sẽ lo liệu hết.” – Quay qua đám đàn em, người đàn ông đầu trọc ra lệnh.

“Xin lỗi! Đây là chỗ làm ăn. Mọi người có gì ra ngoài giải quyết.” – Vệ sỹ nãy giờ vì không muốn đụng chạm đến một trong những ông trùm ở Đà Lạt nên im lặng. Giờ khi quán có nguy cơ bị tổn thất thì đành đánh liều lên tiếng.

“Mày thích làm ăn không? Tao san bằng cái quán này bây giờ.” - Người đàn ông đầu trọc hung dữ gầm lên.
Tiếng quát của ông ta làm Winner đang gục đầu trên vai Đăng khẽ cựa mình trượt xuống. Hình như cô đã tỉnh táo hơn một chút.

Chàng trai vệ sỹ bối rối nhìn quản lý quán, thấy ông ta lắc đầu, anh nhẹ nhõm lui về chỗ của mình. Anh làm vệ sỹ để nuôi thân thôi, từng đó tiền không đủ để anh mạo hiểm gây thù kết oán với những tay có máu mặt ở Đà Lạt này.

Được đà lên mặt, người đàn ông đầu trọc hả hê phất tay ra hiệu đàn em lao vô cấu xé Ngọc.

Nhưng ngay khi tay ông ta vừa đưa lên thì một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra khiến những cô gái trong quát hét toáng lên, bịt mắt không dám nhìn. Đám đàn ông cũng được một phen sửng sốt.

Một chiếc “choang” chát chúa xé toạc không gian.


Chương 5:


Giữa quán bar không còn tiếng nhạc và đã lên đèn sáng choang, người ta trân trối nhìn cô gái gày đến xơ xác cầm trên tay cổ chai Spy đã vỡ.

Phần mảnh sành vỡ nằm la liệt dưới sàn nhà, một số ít cắm lại trên cái đầu tròn quay nhẵn bóng của người đàng ông. Máu từ đó túa ra như con suối nhỏ bị tắt lâu ngày nay được khơi dòng. Cứ thế mải miết chảy thấm ướt một bên mặt người đàn ông đầu trọc và chiếc áo sơ mi hoa hòe ông ta đang mặc. Ông ta từ từ khuỵa xuống rồi nằm vật ra sàn. Sự việc diễn ra nhanh đến nỗi đám đàn em đông cứng không kịp trở tay.

Đăng và Ngọc đều bị một phen bàng hoàng. Đặc biết là Ngọc. Không phải anh phát hoảng vì thấy máu mà là vì bản thân anh là công an. Đi làm thì rất nghiêm chỉnh nhưng một khi đã hết giờ thì chẳng muốn ai biết đến thân phận của mình. “Công an” là một trách nhiệm, không phải là một cái tiếng để khoe khoang. Nhưng bây giờ, một vụ ẩu đả xảy ra ngay trước mắt. Anh đâu thể im lặng.

“Thằng chó! Mày có biết mày làm chị mày gãy cánh không.” – Winner nghiến răng gườm gườm nói. Quay qua đám đàn em, cô nghênh mặt ngạo mạn, ánh mắt khát máu quét qua từng đứa: “Tụi mày lại đây!”

Đương nhiên bọn chúng sẽ lao đến rồi. Đại ca bị thế mà không làm gì thì về chết với đại ca. Thế là ngay khi Ngọc chưa biết phải xử lí thế nào thì chính bản thân đã bị cuốn vào một vụ rắc rối.

10 giờ 56 phút 13 giây – Quán bar Rain xảy ra một cuộc ẩu đả long trời lở đất. Mọi người sợ hãi chạy ra cửa để về nhưng bị vệ sỹ chặn lại vì… chưa tính tiền....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
» Vì anh... nghiện em rồi!
1234»