Khoé môi khẽ cong lên, Sơn nhìn Hương đang ngồi ăn nhỏ nhẹ trước mặt. Anh khẽ cười khẩy và đáp lời Minh:
“ Ông nói thế thì tôi cũng đành chịu. Chỉ là, có một số chuyện người ngoài cuộc sẽ không hiểu được đâu. Nghe nói ông mới li hôn lần hai. Bao giờ cưới vợ lần ba, nhớ gửi thiệp mời nhé!”
“ Thằng chó. Mày chơi chán em gái tao rồi định phủi tay à? Không dễ thế đâu…”
Mặt Sơn tối sầm lại, ánh mắt anh đầy phẫn nộ:
“ Hải Minh. Chúng ta dù sao cũng là bạn. Nhắc để ông hay, dù sao cũng nên quan tâm đến Ngọc Mai nhiều hơn. Có lẽ ông nên hỏi cô ấy chắc là rõ nhất!”
Nói rồi anh tắt máy, trong tiềm thức muốn quăng luôn chiếc Iphone trên tay nhưng Hương đã nhanh chóng ngoài người ra giữ tay anh.
“ Tức giận không tốt. Em đã bảo muốn ném thì ném vào em này!”
Nhắm mắt thở dài, anh kéo ghế đứng dậy và khàn giọng:
“ Em ăn tiếp đi. Anh thôi rồi.”
Nói rồi anh bước về phòng ngủ và đóng cửa lại. Cô không biết ai gọi tới, nhưng cô hiểu anh đang tức giận. Lặng lẽ gẩy cơm, ánh mắt cô trùng xuống. Sau khi thu dọn xong, mấy lần cô định gõ cửa bước vào nhưng lại thôi. Co mình trên sofa, chiếc điều khiển chuyển hết kênh này đến kênh khác. Cuối cùng cô ngủ lúc nào không biết!
Hoàng Sơn làm việc tới khuya. Bước về phía giường mới cảm nhận rõ sự trống trải. Trở ra phòng khách, ánh mắt anh xót xa khi thấy cô gái của mình đang co ro trên ghế. Bế cô về giường, anh ôm chặt cô vào lòng. Hương cựa mình nheo mắt nhìn anh:
“ Em cứ tưởng, có người đêm nay vất luôn em ngoài đó chứ?”
Véo má cô, anh dịu dàng:
“ Xin lỗi! Anh mải xem tài liệu nên quên mất. Để em bị lạnh rồi!”
“ Anh có chuyện không vui sao? Nếu có thể nói thì hãy mở lòng. Đừng chuyện gì cũng cất đi, như vậy sẽ rất khó chịu. Anh lại bị đau dạ dày, suy nghĩ nhiều không tốt, làm việc nhiều cũng không tốt!”
“ Sao em biết anh bị đau dạ dày?”
“ Dạ. Lúc sáng em dọn nhà thấy vỏ thuốc trong thùng rác. Em xin lỗi vì giờ mới biết! Vậy mà sáng nào cũng để anh tự làm đồ ăn sáng.”
Thơm nhẹ vào má cô, anh âu yếm:
“ Là anh không tốt. Anh sẽ cố gắng để có thể ở bên em nhiều hơn. Yêu anh sẽ rất khổ, em chịu được không?”
Ngước mắt nhìn anh, Hương gật đầu khẳng định. Anh bật cười rồi vòng tay xiết chặt cô vào lòng. Thì thầm, anh khẽ nói:
“ Cô ấy đã về nước. Giữa anh và cô ấy không còn gì cả nên anh không muốn em phải nghĩ hay bận tâm vì điều gì! Anh trai cô ấy và anh vốn là bạn thân. Sau đó anh sang Anh học còn cậu ấy vào làm việc trong ngân hàng, cùng cơ quan với bố mẹ anh. Có lẽ, mọi người cần một thời gian để tiếp nhận chuyện này. Chuyện tình cảm vốn rất khó để gượng ép. Nhưng hiểu được điều đó lại cần cả một quá trình.”
“ Nếu em không xuất hiện, thì anh vẫn yêu chị ấy phải không? Em cảm thấy….anh chỉ cố tỏ ra lạnh lùng. Còn thực sự, anh có một trái tim bao dung và ấm áp. Thực ra, anh đã tha thứ cho chị ấy, chỉ là anh không đối mặt với sự thực đó mà thôi!”
“ Bé ngốc. Có hai loại tình huống khiến cho người ta phải từ bỏ tình yêu của mình. Thứ nhất là do sinh ly tử biệt, thứ hai là do không còn yêu nữa. Còn tất cả những lý do khác ở trong mắt anh chỉ là chuyện buồn cười. Yêu chính là yêu, một khi đã yêu, cho dù người thông minh cỡ nào cũng biến thành ngốc nghếch, lý trí đến đâu cũng biến thành điên dại. Trừ phi không thật sự yêu mới có thể bình tĩnh như vậy, mới có thể bình thản mà chia tay. Tình yêu, vốn không có lý lẽ, tất cả mọi nguyên tắc trước tình yêu đều trở thành vô nghĩa. Cho dù bề ngoài tỏ ra không có gì nhưng trong lòng vẫn rất đau khổ. Dù không có em xuất hiện thì anh cũng không thể bắt đầu lại cùng cô ấy! Người ta có thể làm lại bất kỳ điều gì nhưng lại quá khó khăn để yêu lại một người…..nhất là khi người ấy đã từng lừa dối mình. Anh không biết người khác thế nào, nhưng anh thì không làm được điều đó.”
Đặt bàn tay bé nhỏ của cô lên ngực trái mình, Hoàng Sơn trầm giọng:
“ Giờ đây, nơi này đã thuộc về em. Đã bị em quyến rũ và cướp đi rồi. Em bảo anh biết phải làm sao?”
Cô cọ mặt vào ngực anh và cười đầy ngọt ngào. Cô rất muốn thốt lên rằng, hạnh phúc của đời cô không ai khác chỉ có thể là người đàn ông này! Nhưng cô rất sợ, hạnh phúc ấy một ngày rời xa cô và thuộc về người khác. Cô rất sợ. Có ai đó từng nói, nhìn tới bức tường, phải đủ khôn để nhìn hoặc nghĩ xem sau bức tường đó là cái gì. Nhưng Hương không phải thám tử. Nên cô không thể nhìn ra được một người chỉ thoáng qua giây phút biến thành người đàn ông của cả cuộc đời mình, rồi càng không nghĩ lỡ yêu rồi lại có ngày xa cách. Cô chỉ biết nghĩ đến đâu thì làm đến đó, yêu được ngày nào hay ngày đó, và không bao giờ nói trước một cái gì, khi trái đất ngày nào cũng quay và trái tim người thì đập những nhịp khác nhau. Cô chỉ biết giờ phút này, anh là của cô. Vậy là đủ rồi!
Chương 9: Em cần gì? Em thích gì? Em muốn gì?
Hữu Thiện luôn cảm thấy mình vô cùng may mắn. Bởi trong hàng triệu con người, nhất là với London mù sương này, số phận run rủi lại để Hương ngang qua anh. Chiếc xe bus hai tầng tưởng như là chật mà lúc này, chỉ một bước chân cũng thành xa quá đỗi. Cô đang ngồi ở nơi đó, ánh mắt cô nghĩ gì mà xa xăm thế? Anh thấy cô đeo headphone, thỉnh thoảng lại thì thầm theo điệu nhạc. Ánh mắt anh chăm chú cố đoán xem giai điệu đó có quen thuộc hay không….Nếu anh không nhầm thì đó là giai điệu của You are beautiful! Mỉm cười, anh rút Iphone và gọi cho cô. Những ngón tay mềm khẽ trượt theo màn hình, cô dịu dàng lên tiếng:
“ Anh Thiện ạ. Em đang trên xe bus, không tiện nói chuyện. Lát em gọi cho anh sau nhé!”
“ Em đưa mắt về phía trước nhìn xem?”
Quay người về phía trước mặt, cô thấy anh đang cầm điện thoại lên vẫy tay với cô. Hương bật cười, tắt máy.
Cô xốc bao lô rồi bước về phía anh. Đưa ngón tay lên miệng ra dấu nói khẽ với anh, cô chỉ điểm tiếp theo tỏ ý muốn xuống. Anh hiểu ý liền xuống cùng cô. Tiếng cười của hai người họ giòn tan theo ánh nắng cuối chiều đang rủ xuống bên bờ sông Thames. Nhận cốc cafe từ tay anh, cô cười và khẽ hỏi:
“ Học vất vả quá sao anh? Em thấy mắt anh nổi quầng thâm, có vẻ thiếu ngủ?”
Hữu Thiện ngồi xuống cạnh cô, nhấp môi tách cafe anh nói:
“ Bài vở không có gì đáng ngại. Nhưng dạo gần đây anh hay bị mất ngủ, đành lọ mọ thức cả đêm xem film.”
“ Xem film? Weo. Quãng mới sang đây em cũng thường thức cả đêm để xem film cho đỡ buồn. Nhưng lâu rồi em không xem.”
“ Ừm. Anh chỉ định xem cho dễ ngủ nhưng xem xong mất ngủ.”
“ Film kinh dị ạ?”
“ Không. Một bộ film liên quan đến đề tài xã hội. Đó là bộ phim Lesbian “Saving face”. Anh đoán là em chưa bao giờ xem!”
“ Lesbian? Dạ. Đúng là em chưa bao giờ xem thật!”
Hương tròn mắt nhìn Hữu Thiện dò hỏi. Anh chỉ mỉm cười và nhìn những vạt nắng cuối chiều đang buông hững hờ dưới lòng sông xanh biếc. Chậm rãi, anh nói:
“Trong film có một phân đoạn khiến anh rất thích. Cô gái bước ra giữa chốn đông người, bảo người mình yêu rằng: “Nếu yêu em, hãy ôm em trước mặt mọi người, em sẽ không ra đi nữa”. Nhưng người kia không dám.Và họ chia tay. Suy cho cùng, thể diện, danh dự nặng bao nhiêu? Khi ta vì nó mà đánh rơi mất người ta yêu dấu. Ta đã mất nhiều thời gian để tìm, gặp và yêu. Vậy mà ta nỡ buông tay rồi trở về tiếp tục đeo mặt nạ vẫy vùng trong định kiến của xã hội. Làm vậy ta sẽ hạnh phúc hơn chăng? ”...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








