watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“ Thực ra, trong lớp học của em, tỉ lệ người đồng tính khá cao. Em không kì thị với điều đó nhưng em vẫn không tiếp nhận được việc hai người đồng tính yêu nhau rồi ân ái. Bla bla…Cảm thấy sao sao ấy anh! Dẫu em luôn ý thức rằng: Ngay trong chính người đồng tính, họ luôn mang một gánh nặng tâm lý khổng lồ. Vì thế, sẽ rất độc ác, nếu ta giẫm gót giày vào vết thương vốn có của người khác.”

“ Bỏ qua vấn đề giới tính. Giả sử nếu một lúc nào đó, tình yêu đến với em. Em sẽ làm gì?”

“ Em á? Đơn giản, em sẽ sống theo cảm xúc của lòng mình. Chỉ cần em nhìn thấy chút ánh sáng cuối con đường, em sẽ đuổi theo tình yêu đó đến cùng. Nếu nhìn đâu em cũng chỉ thấy một màu ảm đạm, có lẽ số phận đã thay lời kết cho câu chuyện đó, em đành chỉ biết cách buông tay! Anh thì sao?”

“ Anh? Đàn ông cung bọ cạp trừ khi chết bằng không sẽ chẳng thể từ bỏ người con gái của cuộc đời mình.Anh rất thích cách nghĩ của em. Em thấy đấy, yêu thương là quyền cơ bản của con người và yêu…..bằng cảm giác. Yêu một người là sẽ làm tất cả để người ấy được hạnh phúc, dù người ấy không ở cạnh mình! Tình yêu là cả một sự hy sinh, biết sai mà vẫn yêu và yêu mà hoàn toàn không cần nhận lại.”

Ngừng một lát, anh nói tiếp:

“ Thên facebook, người ta vẫn ngày ngày để stt với vô vàn tâm trạng não nề. “ Tình yêu nào cũng có thể quên đi, chỉ cần ta có đủ tuyệt vọng” hay “ cầm lên được ắt bỏ xuống được”. Anh không biết họ nghĩ gì khi viết những câu chữ ấy…Chỉ là, anh nghĩ, tình yêu không phải đồ vật để cầm lên rồi đặt xuống. Cũng không phải là cái gì đó quá xấu xa, tệ hại đến mức người ta phải dùng cả tuyệt vọng để quên nó. Một người bạn thân của anh từng nói rằng đau tự khắc sẽ buông. Nhưng sau nhiều năm buông rồi mà anh thấy cậu ấy vẫn đau như thường. Thế mới nói, sau một cuộc tình buông xuôi sẽ là những hồi ức về nỗi đau ngày cũ. ”

Thanh Hương khẽ gật đầu, cô lặng người trước những gì anh nói. Nhiệt độ ấm áp của cốc cafe lan toả tới từng đầu ngón tay nhưng chẳng thể khiến cô cũng cảm thấy trong lòng ấm áp. Nhìn vào ánh mắt buồn của anh, cô dịu dàng hỏi khẽ:

“ Có phải, anh đã yêu người đó rất nhiều đúng không?”

Quay sang nhìn cô, anh bật cười:

“ Người đó?”

Xoa đầu cô như một đứa trẻ, anh tiếp tục nói:

“ Anh chưa có một mối tình vắt vai nào cả. Nếu nói yêu, thì từ nhỏ đến giờ má anh là người anh yêu nhất. Ba anh luôn dạy anh rằng: ” Một người con có hiếu sẽ tìm thấy cô gái yêu mình thật tâm”. Tuy nhiên anh chờ cô ấy hơn hai mươi năm nay nhưng vẫn chưa thấy ai tìm anh tỏ tình cả! Thật đáng tiếc khi phải công nhận với em một sự thực là…..anh chưa từng dành tình cảm quá đặc biệt cho một cô gái nào! Có thể là tương lai, nhưng không phải là trong quá khứ!”

Những điều Hữu Thiện nói lúc chiều vô tình trở thành ám ảnh trong Hương. Cô thẫn thờ cả tối, mấy lần định cất tiếng hỏi Sơn nhưng lại thôi. Thấy bộ dạng thẫn thờ của cô, anh buông bỏ chiếc Mac sang một bên rồi kéo cô vào lòng, trầm giọng hỏi:

“Đang nghĩ gì mà ngây ngốc thế này? ”

Vòng đôi tay ôm chặt anh, cô dịu dàng nói :

“ Chiều nay em có gặp một người bạn. Anh ấy nói rằng yêu một người là cảm giác! Nhưng em cảm thấy như vậy không đúng lắm….vì hình như đàn ông thường có cảm giác với rất nhiều người! Chẳng lẽ cứ có cảm giác với ai, sẽ là yêu người đó?”

“ Có lẽ em đã hiểu sai từ “ cảm giác” mà bạn em nói. Cảm giác ở đây không đơn thuần là những cảm xúc bình thường. Mà nó tựa như đam mê vậy!”

Nói rồi anh cúi xuống hôn cô rất sâu, mùi gỗ tùng trong hương nước hoa của anh quyện vào cùng mùi hổ phách quen thuộc của căn phòng ngủ rất nồng, vô vàn quyến rũ. Cô cố đẩy anh ra rồi chu môi:

“ Anh đúng là đồ đen tối. Em đang nói chuyện với anh mà…!”

Sơn bật cười, giọng anh khàn lại:

“ Nằm cạnh em đương nhiên đầu óc phải đen tối rồi. Nhưng cái mà anh cần không chỉ đơn thuần là một đêm ân ái. Cái anh cần là nửa đêm tỉnh giấc, mở mắt ra là được nhìn thấy em, đưa tay ra là được ôm em vào lòng. Nhịp thở đều đặn cùng hơi ấm quen thuộc của em mới là điều mà anh khát khao nhất. Đấy chính là đam mê, và tên khoa học của nó được gọi là Yêu! Bây giờ thì để anh “yêu” em được không bé?”

***

London vẫn còn chìm trong sương mù dày đặc, Hoàng Sơn khẽ nhíu mày. Với tay tìm chiếc điện thoại đang rung ù ù bên tai. Giọng anh trầm xuống:

“ Mẹ gọi gì sớm vậy? Bên này mới có 5h sáng…”

“ Con đặt vé về ngay cho mẹ. Lớn rồi mà còn làm ra những chuyện chẳng ra sao? Anh định bôi tro chát trấu vào mặt bố mẹ anh đấy à?”

“ Mẹ…….! Có gì mẹ bình tĩnh nói xem nào. Tự nhiên mẹ gọi rồi mắng con thì có giải quyết được gì đâu?”

“ Anh cứ về đây cho tôi. Không nói nhiều với anh nữa.”

Tắt máy, người phụ nữ đã luống tuổi bước về phía cô gái trẻ đang ngồi nức nở trên sofa. Căn phòng khách trở nên ngột ngạt. Kéo Ngọc Mai vào lòng, bà dịu giọng:

“ Bác nhất định không để cho nó phụ con. Đàn ông vẫn thường ham vui bên ngoài. Sẽ không có chuyện gì cả!”

Ngọc Mai chỉ biết nhìn mẹ Sơn với đôi mắt đầy ấm ức, tỏ vẻ tủi thân. Trong khi đó, Hoàng Sơn buông một câu chết tiệt rồi ném chiếc điện thoại sang một bên, anh thở dài. Ngả mình xuống giường, anh ôm Hương vào lòng. Cô cựa mình tựa con mèo nhỏ, nũng nịu hỏi anh:

“ Có chuyện gì mà anh thở dài thế?”

“ Chương trình học một tháng tới có gì quan trọng không?”

“ Em sắp thi. Nhưng sao anh lại hỏi vậy?”

“ Bé ngốc. Anh muốn đưa em về gặp mẹ. Nhưng thôi, để lần sau vậy! Anh định cuối tháng mới về nhưng chắc phải về sớm hơn. ”

Câu nói của anh khiến cô giật mình thoát khỏi bộ dạng ngái ngủ:

“ Về nước?”

“ Ừ. Chỉ là….không nỡ xa em!”

“ Em sẽ rất nhớ anh…!”

“ Anh cũng vậy!”

Những ngón tay đan chặt vào nhau. Ai? Là ai đã nói rằng khi một người đàn ông đan những ngón tay với cô gái trong lòng, hành động đó thay cho lời thì thầm: “ anh muốn ở bên em trọn đời, trọn kiếp.” Song lớp sương mù vẫn mờ mịt bên ngoài khung cửa. Mù mịt như tương lai của cô và anh. Mù mịt như mối tình chỉ vừa mới kịp bắt đầu…!

Buổi sáng khi đang đọc tài liệu, Hoàng Sơn nhận được điện thoại của ba anh. Ông lúc nào cũng trầm tĩnh, giọng đều đều, ông khẽ nói:

“ Sơn à. Con xem công việc có thể gác lại, về thăm nhà một chuyến. Dù sao sức khoẻ của bà nội yếu hơn nhiều. Mọi người trong nhà cũng đều nhớ con.”

“Con biết rồi ba. Con vừa book vé. Chắc đêm mai con sẽ về!”

Thở dài nhìn lớp sương tan dần, chiếc điện thoại vẫn nằm trong tay bị Sơn vần qua vần lại. Số điện thoại ngỡ cả đời sẽ không bao giờ gọi đến nhưng lúc này đôi mắt mệt mỏi vẫn cố nhíu lại, từng ngón tay trượt xuống phím kết nối cuộc gọi. Trong giấc ngủ trưa chập chờn, Ngọc Mai không có cách nào để mình thoát ra khỏi những cơn ho dữ dội. Bàn tay xiết chặt tấm khăn vẫn quấn chặt quanh cổ, điều hoà đã để mức giới hạn cho phép nhưng cô vẫn thấy lạnh vô cùng. Với chiếc điện thoại đang kêu bên kệ giường, giọng nói quen thuộc ngỡ như chỉ trong giấc mơ mỗi đêm về mới có thể nghe anh nói!

“ Em đang ở đâu? Tiện nói chuyện chứ?”

“ Em đang ở trong phòng thôi. Có chuyện gì sao?”...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»