“ Ừm. Em tìm mẹ tôi?”
“ Có thể giữa chúng ta đã kết thúc như anh nói, nhưng em nghĩ việc em đến thăm cô chú anh không có quyền quản.”
“ Ồ. Vậy thì điều gì khiến mẹ tôi phẫn nộ tới mức muốn lôi tôi về Việt Nam? Đầu tiên là Hải Minh tìm tôi, rồi đến mẹ tôi. Cuối cùng là ba tôi. Em nói đi, em cần gì? em thích gì? em muốn gì? Em cho rằng tôi là thằng ngu không hiểu những gì mọi người nói hay sao?”
“ Hoàng Sơn. Được. Anh hỏi em muốn gì? Nếu em nói là em muốn anh, em cần anh. Anh sẽ đáp ứng em sao? Em có gì không tốt? Cứ cho em đã từng có phút xao lòng, nhưng con người….ai mà không có lúc sai! Tại sao chứ? Một năm qua, em đã tự dằn vặt mình như thế không đủ hay sao?”
“ Ngọc Mai. Tôi phải nói bao nhiêu lần nữa? Chúng ta đã kết thúc rồi!”
“ Đừng có mà nói với em những câu nhàm chán như thế. Em không muốn nghe…. Vậy tại sao khi nghe tin em nằm viện, anh còn đến? Tại sao chứ? Tại sao anh phải gồng mình lên để lạnh lùng với em? Nếu thật sự kết thúc, tại sao anh không dám đối mặt với em? Tại sao ngay cả cách xưng hô cũng không thể bình thường như người khác? Tại sao phải cố vẽ ra một khoảng cách?”
Trong hơi thở khó khăn, cô ngừng lại vài giây rồi nói tiếp:
“ Để em nói cho anh biết. Vì anh hoàn toàn không quên được em. Vì trong anh…..còn em! Vì anh vẫn yêu em!”
Giọng nói của anh không kìm nén được cảm xúc, trước sự cố chấp của cô, anh gằn lên từng tiếng một:
“ Yêu? Em nghĩ mình xứng đáng để nói đến từ yêu với tôi sao? Em nên soi gương và nhìn lại bản thân mình đi! Xin em, em làm ơn tránh xa cuộc sống của tôi cũng như gia đình tôi khi tôi còn lịch sự với em. Càng xa càng tốt. Không chỉ tốt cho tôi mà tốt cho cả em. Em đang tự ngăn cản bước chân của người đàn ông thật sự dành cho em tiến về phía em. Cuối năm tôi sẽ đính hôn nhưng cô dâu sẽ mãi chẳng thể là em…”
Tắt máy trong tâm trạng cực tệ. Anh cầm chìa khoá và bước ra khỏi phòng làm việc.
Chiếc điện thoại trượt khỏi tay rơi xuống. Tuyệt vọng, tiếng khóc của Mai lạc đi trong căn nhà rộng không một bóng người. Những cơn đau rát nơi cuống họng khiến cô vô cùng khó chịu. Lẽ nào, con người tuyệt tình đến vậy sao? Một Hoàng Sơn kiêu ngạo chưa từng biết đến cầu xin ai, nhưng vừa mới thôi….anh ấy thiết tha cầu xin cô hãy tránh xa cuộc sống của anh và gia đình anh. Khoé môi cô cong lên cười chua xót. Những giọt nước mắt lặng lẽ thấm ướt đôi môi khô. Gần một năm qua, cô đã luôn tự nhủ chỉ cần mình kiên trì thì mọi thứ lại trở về như thuở ban đầu. Nhưng cô sai rồi, cốc nước đổ đi không thể lấy lại được. Gượng dậy, bước về tủ rượu. Từng li Gin cháy trong cổ họng không khiến cô dễ chịu hơn. Những cơn ho, cái lạnh xộc tới, những cơn đau đầu và chiếc bụng rỗng cồn cào. Nhưng có thấm vào đâu so với vết thương trong lòng. Xót xa. Người đàn ông ấy đã từng ôm cô vào vòng tay anh ấm áp mà thủ thỉ rằng: “những người thật sự yêu nhau rồi cũng sẽ tìm thấy nhau ở phía cuối con đường.” Rốt cuộc đã có bao nhiêu người đến được phía cuối con đường mình đang đi? Rốt cuộc có bao nhiêu người dừng chân ở đích đến cùng một bàn tay nắm? Tình yêu rốt cục cũng chỉ như một thỏi chocolate, một khi đã tan chảy thì dù có cố gắng cách nào chúng ta cũng không thể mang nó về đúng hình dáng ban đầu. Chỉ khi chưa tan vỡ mới tin vào câu nói ấy, còn với những quả tim chocolate mềm oặt sau cuộc chia tay, lời nói đó cũng chỉ là một lời chỉ đường dành cho một kẻ lạc đường khác mà thôi. Men rượu bất giác khiến cô khao khát muốn được ôm anh một lần. Một lần thôi cũng được. Đôi bàn tay cố ôm lấy thân hình mỏng manh của mình. Giây phút này cô đã hiểu lý do vì sao tất cả mọi người đều uống say bí tỉ mỗi khi đau khổ. Không phải bởi vì mọi người muốn buông thả bản thân mình, họ chỉ muốn giải thoát bản thân khỏi những khoảnh khắc từng ngày trôi qua là từng ngày đau lòng ám ảnh bởi những ký ức đau buồn đã xãy ra trong cuộc sống. Dĩ nhiên khi họ say họ vẫn nhớ đến những buồn đau trôi qua, nhưng ít nhất họ không phải khóc lệ nhòa ướt đẫm gối kê đầu hằng đêm cho đến khi đưa được bản thân vào giấc ngủ yên lành. Trái tim cô lại đập vồn vã, nước mắt vẫn chẳng thể không rơi. Cô bấu víu vào sofa và trở về phòng ngủ. Cố lắc đầu để tỉnh táo, cơn đau đầu vẫn hành hạ cô không thôi. Ngoài kia, trời đã sang chiều, những cơn mưa đang thi nhau trút xuống!
Chương 10: Có tình yêu thì khó, mất tình yêu thì quá dễ.
Một luồng sáng bất ngờ dọi vào mắt khiến Thanh Hương choàng tỉnh, buổi chiều cô ngồi cặm cụi sửa bản vẽ, mệt quá nên ngủ thiếp đi trên sofa.
“ Em sao lại ngủ vào giờ này?” Hoàng Sơn bước vào.
Hương không kịp phản ứng, đại não của cô vẫn còn chưa tỉnh ngủ, cô hỏi một cách bản năng:
“Anh ăn cơm chưa?”
Sau khi vào phòng thay quần áo trở ra, nét mặt Hoàng Sơn lộ rõ vẻ không vui:
“Vẫn chưa ăn”.
Sau đó, anh ngồi xuống cạnh bàn ăn dường như đang đợi để ăn cơm. Hương quan sát nét mặt anh rồi cô bước tới ôm lấy cánh tay anh đẩy nhẹ về hướng phòng tắm:
“ Anh đi ngâm người nghỉ ngơi chút đi. Để em hâm lại thức ăn cho nóng!”
“ Ăn đơn giản thôi. Anh cũng không đói.”
Anh vừa bước vào phòng tắm chưa được bao lâu thì điện thoại không ngừng đổ chuông. Hương biết ý, cô cao giọng gọi anh:
“ Anh ơi, bác gọi sang cho anh. Em mang điện thoại vào cho anh nhá?”
Cánh cửa mở ra, Hoàng Sơn chỉ quấn khăn tắm ngang người. Đón điện thoại từ tay cô, anh khẽ nhíu mày và nghe máy:
“ Con muốn mẹ tức chết phải không?”
“ Mẹ. Mẹ bớt nói những câu thừa thãi đi không được sao?”
“ Vậy mẹ hỏi con, con đã nói những gì với con bé? Con bé có thể không sống nổi, mẹ biết ăn nói với cô chú bên đấy thế nào?”
“ Mẹ đừng làm quá vấn đề lên được không? Con có gọi cho cô ấy nhưng chẳng có gì tới mức phải sống với chết cả.”
“ Sao tôi lại đẻ ra đứa con như anh chứ? Anh nói gì mà bức nó tới mức sống dở chết dở? Thằng Minh về đến nhà thì phát hiện con bé chỉ còn thoi thóp trong bồn tắm, người nồng nặc mùi rượu…”
Mặt Sơn sa sầm lại trước những gì mẹ anh đang nói. Đưa tay lên vò đầu, anh không ngừng nhăn mày. Hương đứng trong bếp, thỉnh thoảng cô lại thấy anh đi đi lại lại, trên tay anh là chiếc điện thoại vẫn sáng. Cánh cửa phòng tắm đóng sập lại. Một lúc Hoàng Sơn bước ra hướng thẳng phòng ngủ đi tới. Anh nhanh chóng đặt vài bộ quần áo thường mặc vào vali. Hương bước vào, cô vòng tay ôm anh ở phía sau và im lặng. Hành động của cô khiến anh khựng lại. Khẽ xoay người đem cô ôm vào lòng, anh khàn giọng:
“ Xin lỗi, anh phải về nhà bây giờ. Bé ngoan, anh sẽ nhanh chóng sang với em!”
“ Vâng. Em sẽ đợi anh về!”
Cúi xuống hôn cô, nụ hôn tạm biệt chỉ thoáng qua giây lát. Áp bàn tay lạnh lên gò má đang ửng hồng của cô, anh khẽ nói:
“ Anh sẽ gọi cho em. Anh yêu em! ”
Xiết chặt vòng ôm nơi thắt lưng anh, cô nghẹn ngào nấc lên:
“ Em không muốn anh đi một chút nào!”
Gỡ bàn tay của cô ra, anh vuốt mái tóc đen mềm, đặt một nụ hôn xuống trán cô, rồi kéo vali bước nhanh ra cửa. Anh không biết rằng, có người ngây ngốc đứng nhìn chiếc xe của anh rời xa căn nhà yêu thương, giọt nước mắt thương yêu rơi xuống lúc nào Hương cũng không hay nữa! ********************
Nắm tay vị bác sĩ luống tuổi vừa bước ra, bà Minh thiết tha lên tiếng:
“ Mong em cố gắng giúp gia đình chị. Chứ chị chỉ biết đứng nhìn, trông cậy vào em thôi!”...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








