Hữu Thiện không ngừng trở người trằn trọc. Đêm đã trôi qua quá nửa thời gian mà anh vẫn không tài nào thuyết phục mình chìm vào giấc ngủ. Với tay lật tìm chiếc Iphone quen thuộc, anh định gọi cho Duy nhưng lại thôi. Không ngờ vài giây sau có tin nhắn tới. Cậu ấy nói với anh sớm mai sẽ về Việt Nam. Nhanh chóng kết nối cuộc gọi trong ngỡ ngàng
“ Mày sao thế? Sao đang yên, đang lành lại về? Ba mày có biết không?”
“ Không. Thiện. Tao không thể sống với những giấc mơ dày vò hàng đêm.Tao nghĩ mình phải về Sài Gòn tìm cô ấy!”
“ Mày điên rồi. Thế còn cô gái hiện tại thì sao?”
“ Tao không biết! Tao chỉ biết mình cần phải tìm lại những gì đã mất trong quá khứ.
Mày có hiểu cảm giác bị nỗi nhớ dày vò, nó khổ sở thế nào hay không? Tao đang cảm giác mình là một chú thiêu thân. Cứ gọi là đâm sầm vào thứ ánh sáng mê hoặc của cái tình yêu trong mộng. Sáng tao nghĩ, tối tao mơ. Tao hoảng loạn khi thấy những dấu hiệu thật sự của một tình yêu thật sự. Hoảng loạn vì không biết phải làm cái gì, tại sao nó lại đến, và tại sao là lúc này, tại sao là người ấy?”
“ Ngày nào tao cũng nhớ má tao! Và tao thấy chẳng sao hết! Đơn giản, người ta vẫn sống với những nỗi nhớ đó thôi?”
“ Ờ. Mày không hiểu được đâu, duyên phận nó kì lạ lắm. Mày không cần phải dàn cảnh hay sắp đặt một cuộc hẹn. Tự dưng nếu muốn gặp, hai người sẽ có cách để tìm thấy nhau. Mày chỉ có một lựa chọn duy nhất đó là làm theo trái tim mình.”
“ Nếu hai lần tao đều tình cờ gặp một cô gái, mà bản thân tao cũng thấy rất thích. Thì đó có được coi là duyên phận hay không?”
“ Thích? OMG. Đó chính là tín hiệu của tình yêu đó! Mày có biết khi nhận được tín hiệu này, bước tiếp theo cần làm là gì không? Đó là: Đừng bỏ qua nó. Đứng trước một nhân duyên, hãy để nó được diễn ra tự nhiên nhất. Thôi, ngủ sớm đi.”
“ Ừ. Về đến nơi thì alo cho tao. Tốt nhất mày nên đá bay người yêu cũ ra khỏi cuộc sống hiện tại rồi trở lại London và tiếp tục với nhân duyên còn dang dở!”
Vương Duy bật cười, anh tắt máy, tâm trạng lại rơi vào trầm mặc. Hữu Thiện cũng trở dậy. Những ngón tay lật mở chiếc Mac đang nằm lặng lẽ cạnh giường. Lướt qua công cụ tìm kiếm trong facebook, hàng trăm cái tên y chan như vậy nhưng không hề thấy ai giống người con gái ấy. Một đêm thật dài đối với người mong mỏi tới ngày mai!
Giai điệu quen thuộc của Love you and love me lôi Hương ra khỏi giấc ngủ buổi sáng. Giọng vẫn còn ngái ngủ, cô lười nhác nghe máy
“ Alo. Em nghe.”
Người đàn ông vẫn chăm chú dõi theo những con số đang chuyển động trước mặt. Những ngón tay dài của anh đưa điện thoại lại gần và thì thầm rất khẽ:
“ Vẫn ngủ sao?”
“ Vâng. Lạnh lắm, em không muốn dậy đâu! Sao tự nhiên lại gọi cho em vào giờ lạ thế?”
“Ừm. Vì nhớ em.”
Hương cảm nhận rất rõ trái tim mình khẽ run lên khi nghe anh nói vậy. Chỉ là một câu nói hết sức nghiêm túc, vẫn mang chút lạnh lùng nhưng từng từ đều chân thực, đến mức cô có thể tưởng tượng ra ánh mắt, từng đường nét trên khuôn mặt anh khi nói vậy. Nũng nịu, cô dịu dàng hỏi lại:
“ Thật á? Liệu có tin được không?”
“ Ồ. Tin hay không tuỳ bạn! Thôi, dậy đi nào. Nhớ hâm lại bữa sáng rồi mới được ăn. Anh- nhớ -em -lắm!”
“ Me too. Moah!”
Hương vươn vai và cười đầy ngọt ngào. Người đàn ông ấy khiến cô ngạc nhiên mỗi ngày. Vô tình chạm phải tràng hạt trên cổ tay, cô bất giác thấy nhớ anh. Nhớ rất nhớ!
***
Bàn tay Mai cố xiết chặt tấm khăn choàng quanh cổ. Cô không ngừng vỗ nhẹ tay lên ngực để cơn ho đừng ập tới. Chiếc taxi rời Nội Bài đâm xuyên qua màn mưa mù tháng giêng lao về hướng nội thành. Hà Nội lạnh hơn người ta tưởng! Với tay liên tục bấm chuông, nhưng đều không có ai ra mở cửa. Gọi vào số máy anh trai mình, cô khàn giọng:
“ Nhà mình đi đâu hết vậy anh? ”
“ Em về sao không nói với ai là sao? Đợi anh.”
Ngồi bó gối trước cửa nhà, những hạt mưa rét không ngừng phủ xuống mái tóc xoăn màu hạt dẻ. Cái lạnh thấm vào da thịt khiến cô càng ho dữ dội hơn. Chiếc xe hơi phanh gấp, Hải Minh vội vàng bước ra. Nhìn em gái đầy xót xa. Vừa mở cửa, anh vừa trách cô:
“ Em về phải báo trước chứ. Bố mẹ đều đi Sing. Thằng Lâm vừa vào Sài Gòn sáng nay.”
Đôi mắt cô sọng đỏ, khuôn mặt tái nhợt. Trong hơi thở khó khăn, cô đáp lời anh trai mình:
“ Em chỉ muốn cả nhà mình bất ngờ thôi mà!”
Rót cho em gái cốc nước ấm, anh đưa cho cô và trầm giọng:
“ Lần này về bao lâu, đang bị ốm?”
Gật đầu với anh, cô dịu dàng trả lời, giọng nói khàn đặc
“ Viêm phổi. Đã đỡ rất nhiều! Chắc lần này em sẽ không đi nữa. Dù sao quá trình học cũng kết thúc rồi. Em muốn về bên này mở một thương hiệu của riêng mình!”
Ngạc nhiên trước những gì em gái nói, anh đưa tay chống cằm, cả người ngả ra phía sau sofa. Ánh mắt chăm chú quan sát nét mặt cô, anh nhíu mày hỏi tiếp:
“ Hoàng Sơn thì sao? Hai đứa có chuyện?”
“ Chia tay rồi. Gần một năm trước!”
“ Chết tiệt. Thế là sao? Bố mẹ còn háo hức tưởng cuối năm hai đứa sẽ đính hôn. Chuyện bao lâu rồi?”
“ Gần một năm rồi!”
Không giấu được giận giữ, ánh mắt hằn lên những tơ máu, anh cao giọng:
“ Tại sao giờ mới nói? Lại lôi tính trẻ con ra với nó?”
Cô nhìn anh trai mình đầy sợ hãi, có chút tủi thân cô nghẹn ngào:
“ Em chỉ nghĩ là một thời gian sẽ lại ổn. Nhưng….anh ấy có người khác rồi. Hơn nữa, gần một năm qua, dù ở cùng một thành phố nhưng anh ấy không hề liên lạc với em.”
Nói xong, cô không ngừng ho khan. Minh bước về phía em gái và vỗ nhẹ vào lưng. Nhìn em đầy thương yêu, anh trầm giọng:
“ Nghỉ đi. Lát anh sẽ đưa cô đi khám lại xem sao. Chuyện kia để tính sau. Tại sao anh không thấy mẹ Minh nói gì?”
“ Hình như, hai bác đều không biết!”
Cánh cửa phòng đóng lại, Hải Minh thở dài. Tự châm thuốc cho mình, anh rít một hơi thật sâu rồi thả ra những làn khói mỏng. Chỉ trong vòng một năm, không biết bao chuyện cứ lần lượt kéo tới. 27 tuổi, ngỡ như tất cả đã nằm trong tay mình! Nhưng chưa đầy 1 năm, anh đã li hôn hai lần. Đứa con riêng đành phải mang về đây sống cùng bố mẹ. Không chỉ thế, cách đây không lâu anh mới thoát ra vụ tai tiếng liên quan đến nhận hối lộ phiền phức. Khẽ ấn mạnh vào hai bên thái dương, anh rút điện thoại gọi cho Sơn.
Bàn tay đang cầm đũa của Sơn khẽ dừng lại, nhìn dãy số trên màn hình anh khẽ nhíu mày và nghe máy:
“ Có chuyện gì sao?”
“ Tôi chỉ có duy nhất một đứa em gái! Trước đã nhờ cậy ông đến nơi, đến chốn. Ông không nể mặt tăng thì cũng nên nể mặt Phật. Nó vừa về, nhìn mặt tái nhợt còn đang bệnh. Không biết cô gái trẻ nào có sức hút đến mức khiến ông quên mất tình bạn, tình yêu rồi cả mối quan hệ thân tín của hai nhà bao năm nay?”...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








