-Bác Minh nói hôm qua con đưa bạn gái đến chơi lúc Thiên Anh về. Nghe nói con bé ở Cát Bà à?
-À…- Nguyên nghĩ ra, chỉ buông một tiếng cụt lủn.
-Nếu con không thích mẹ giới thiệu thì có thể tự do tìm bạn gái, nhưng phải đưa về nhà để ông và bố mẹ nhìn qua xem nó là người thế nào nữa.
Nguyên nhún vai:
-Để con xem thế nào đã.
-Con cũng gần 30 rồi, cũng lấy vợ được rồi. Nếu con bé đó vừa mắt thì bố mẹ sẽ tới nhà con bé bàn chuyện cưới xin luôn.- Bà tiếp tục.
-Còn sớm mà mẹ. Cứ từ từ rồi nói chuyện đó. Con còn đang học việc ở chỗ ông nội. Bao giờ con ổn định rồi hãy nói chuyện này mẹ nhé!
-Được rồi, mẹ cũng chỉ mong nhanh nhanh có cháu bế thôi mà. Con bé ấy bao nhiêu tuổi, người ở đâu?
-Mẹ…- Nguyên cau mày nhìn bà không vừa ý.
-Mẹ quan tâm tới con dâu tương lai không được à?
-Chừng nào thấy thích hợp con sẽ đưa cô ấy về. Thôi con ăn xong rồi, con ra ngoài đây.- Nguyên đứng dậy.
-Ô tô có trong gara đấy, con lấy mà đi.
-Vâng, con biết rồi.
Mặc dù hồi trưa mới giận Chi mà bỏ đi nhưng Nguyên lại không ngăn được bước chân mình tới tìm cô. Thực ra anh xa nhà đi học lâu năm nên cũng không còn liên lạc với đám bạn cũ. Mấy tháng ở cùng Hạ Chi đã tạo cho anh một thói quen, không nhìn thấy cô mỗi ngày anh lại thấy thiếu thiếu điều gì đó. Có thể là cái ồn ào của cô. Cũng có thể là cái bướng bỉnh của cô.
Khi Nguyên tới nhà Chi thì thấy cô đang loay hoay mở cổng, có lẽ cô vừa ra ngoài về. Hạ Chi quay lại nhìn người bước từ ô tô xuống, nhận ra anh cô mới lại quay vào mở cổng tiếp.
-Thiên Anh đâu rồi?- Nguyên không biết nói gì nên đành hỏi vậy.
-Anh ấy đưa chị Hương về rồi.
-Hương cũng tới đây hả?- Anh ngạc nhiên hỏi lại. Từ bao giờ quan hệ giữa Thiên Anh và Hương lại tốt đẹp trở lại vậy?
-Em vừa đi ăn tối cùng họ về.- Hạ Chi đẩy cổng ra rồi quay lại hỏi- Anh vào nhà chứ?
-À, em muốn đi dạo chứ? Gần đây có công viên Yên Sở, hồi anh đi còn chưa xây dựng.
Hạ Chi ngẩn ra, suy nghĩ chốc lát cô gật đầu nhún vai:
-Cũng được.
Chương 11: Làm nhân tình của em nhé!
Công viên Yên Sở được xây dựng bên hồ Yên Sở, một trong những công viên rất xanh và đẹp ở Hà Nội. Hai người đi dạo trên con đường chạy men theo bờ hồ. Ánh điện từ các cột đèn cao tỏa xuống khiến bóng cả hai trải dài về phía sau, đôi khi chồng chéo lên nhau. Hạ Chi cảm thấy hơi mất tự nhiên trước cái im lặng lạ lùng này. Hai người chưa bao giờ ở cạnh nhau mà lại không nói câu gì như thế.
-Em biết Hương là ai chứ?- Đột nhiên Nguyên quay sang hỏi.
-Bạn gái của bác sĩ. Bác sĩ giới thiệu thế.
-Hóa ra tụi nó làm hòa rồi.- Nguyên cười.
-Làm hòa? Vậy trước đó họ cãi lộn à?
-Cãi lộn? Một mâu thuẫn dài tưởng như không có kết thúc.- Nguyên khẽ nói như đang nói với chính bản thân mình hơn.
-Chị ấy thật đẹp.- Hạ Chi lên tiếng với vẻ đầy ngưỡng mộ.- Thảo nào bác sĩ ở ngoài đảo không thích chị Linh, cũng không thích chị Lam.
-Đúng rồi, người ta là khuê các tiểu thư, chứ ai suốt ngày nhảy nhót như con choi loi giống em. Lại hở một cái là đòi giơ nắm đấm lên với người khác.
-Anh lại lên cơn muốn chọc em phải không?- Hạ Chi trừng mắt. Cô còn đang thắc mắc tại sao hôm nay anh hiền lành thế, thì y như rằng giờ lại bắt đầu chọc cho cô nổi khùng lên.
-Anh nào dám chọc em. Em đánh đau chết đi được đấy.- Nguyên lè lưỡi.
-Đúng là lâu rồi anh không ăn đấm… Cấm chạy… Đứng lại…
Chỉ thấy con đường vắng của công viên rộn lên tiếng cười của một người con trai và tiếng hét ầm ĩ của một cô gái. Đuổi theo Nguyên chán, Hạ Chi đứng lại chống hai tay xuống đầu gối, thở hồng hộc nói:
-Anh ăn gian lắm. Anh cậy chân anh dài nên chạy nhanh hơn em.
-Con gái học võ gì mà yếu xì thế? Anh nghi ngờ là em có võ đó nha.- Nguyên cười lớn.
-Không chơi. Không chơi nữa.- Hạ Chi giãy nảy rồi ngồi phịch xuống vệ cỏ.
-Sao? Giận đấy à?- Nguyên cúi xuống nhìn cô cười cười.
-…
-Chậc, hôm nay Thiên Anh cho em ăn gì mà em tự nhiên hiền lành ghê vậy?
-…
-Này… Có cần anh cõng không đấy?- Nguyên lay vai cô.
Nhưng ngay sau đó anh đại hối hận vì đã tỏ ra quan tâm cô nhóc này như thế. Anh vừa cúi xuống thì đã thấy cô ngẩng đầu lên, miệng cười toe toét, ánh mắt lóe lên sự tinh ranh. Rồi Nguyên chỉ thấy chân mình rời khỏi mặt đất và trong một cú xoay người, Chi quật anh xuống nền cỏ xanh mượt. Khiến anh đo đất xong cô phủi phủi hai tay cười khanh khách rất thích thú. Hiếm khi cô có thể cho anh chén quả đắng dễ như thế.
Nhưng một phút sau vẫn thấy Nguyên nằm im không một chút động đậy, Hạ Chi không dám cười tiếp nữa. Cô đá đá vào giầy anh gọi:
-Này, đừng nằm ăn vạ thế, hỏng hết thảm cỏ đẹp bây giờ.
Đáp lại cô vẫn là sự bất động đến rợn người. Thế này đâu có giống giả vờ đâu?
-Anh Nguyên.- Cô lo lắng ngồi thụp xuống bên cạnh lay gọi Nguyên.
-…
-Anh Nguyên. Anh đừng làm em sợ nhé! Anh tỉnh lại đi.- Hạ Chi sợ muốn khóc khi thấy Nguyên một chút động đậy cũng không có.
-…
-Anh Nguyên, dậy nhìn em này, đừng dọa em nữa.- Cô khóc òa lên, ngon lành như trẻ con ăn bánh vậy.
Thấy Nguyên không động đậy gì, Hạ Chi vừa sợ, vừa lo bèn bấm gọi ngay cho Thiên Anh.
-Gì thế cô bé?- Thiên Anh vui vẻ hỏi lại.
-Hu hu… anh ơi… hức… hức…
-Hạ Chi, làm sao thế?- Thấy cô vừa khóc vừa nấc, Thiên Anh lo lắng hỏi lại.
-Anh Nguyên… anh Nguyên… anh ấy bị làm sao ấy.- Cô phải nói mãi mới được một câu.
-Nguyên làm sao?- Thiên Anh không hiểu gì nên càng sốt ruột.
-Anh ấy không động đậy.- Hạ Chi dậm chân càng khóc to hơn.- Em làm anh ấy ngã rồi anh ấy không động đậy gì nữa.
-Hai người đang ở đâu?
Hạ Chi chưa kịp trả lời thì giật bắn khi thấy một cánh tay từ phía sau luồn qua eo mình, kéo cô về phía sau và ôm chặt lấy. Cánh tay còn lại đưa lên trước giật lấy điện thoại ở trên tai cô.
-Em gọi 115 đi. Anh tới ngay.- Không thấy cô trả lời, Thiên Anh giục tiếp.
Nhưng anh không nghe thấy tiếng trả lời của Chi, mà thay vào đó :
-Tớ không sao. Cứ đi chơi vui vẻ đi.- Nguyên đáp lại và cụp máy cái rụp.
Anh xoay người Hạ Chi lại, nhìn nước mắt tèm lem trên má cô, đưa tay lên lau đi rồi bật cười:
-Không ngờ em dễ khóc nhè vậy đó. Anh chỉ dọa thôi mà, lần sau cho chừa cái thói bắt nạt anh đi nhé!
Hạ Chi vẫn bị Nguyên ôm cứng lấy nên bối rối không nói được lời nào. Sau đó nghĩ lại đã bị anh trêu đùa, cô lại khóc to hơn. Nguyên nhăn mặt:
-Nín đi. Anh bị em đo đất đau hết cả người anh còn không khóc, em khóc cái gì?
-Anh… anh bỏ em ra…- Cô đỏ mặt kêu lên.
Nguyên thấy Hạ Chi vừa khóc nhưng lại vẫn đang ngượng nên anh cười to, vẫn không buông tay khỏi eo cô.
-Khi ngủ cạnh anh em còn ôm anh chặt hơn. Sát như thế này này…
Nguyên nói và dụng thêm chút lực ở cánh tay, kéo sát cô lại thêm một chút nữa, đến nỗi có thể cảm nhận rõ cả cơ thể đang run rẩy, tiếng trái tim đập thình thịch trong lồng ngực và cả những đường cong mềm mại trên cơ thể cô....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








