watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)



-Ha ha…- Thiên Anh bật cười.- Thôi hai người cứ từ từ mà tâm sự đi, tớ đi mua vé đây.


Thiên Anh đi rồi, Nguyên đang giả vờ nhăn nhó vì đau lập tức khôi phục lại thành nụ cười ranh mãnh, nhìn Hạ Chi.


-Em dám đánh anh hả?


-Ai bảo anh toàn nghĩ không đứng đắn.- Hạ Chi xấu hổ đáp.


-Anh nói gì không đứng đắn nào?- Nguyên hỏi lại- Mình đâu phải chưa bao giờ ở chung phòng đâu?


-Nhưng ở chung phòng chứ có ngủ chung giường đâu.


-Có… Ngủ chung rồi mà.- Nguyên kêu lên như bị oan.


-Ừ… thì có…- Hạ Chi khó khăn nuốt nước bọt, cô chỉ cảm thấy thật đau đầu khi đối phó với anh chàng tinh quái này- Nhưng… nhưng… đâu có làm cái gì đâu…


-Thì mình làm dần dần…- Nguyên buột miệng đáp.- Tối nay nhé!


-Anh…- Hạ Chi bị chọc đến đỏ bừng cả mặt, giơ chân dẫm lên giầy của Nguyên một cái, rốt cuộc cũng không nói được câu nào nữa.


-A…- Nguyên hét lên.


Những người đi lại xung quanh đột nhiên nghe thấy một tiếng hét vang trời thì quay đầu nhìn, chỉ thấy một anh chàng đẹp trai đang ôm chân nhảy lò cò, gần đó là một cô gái mặt đỏ như gấc đang hung hăng nhìn anh chàng như muốn ăn tươi nuốt sống ngay lập tức. Trong đầu ai cũng nghĩ đến cảnh một “hoa hoa công tử” vừa chọc ghẹo nhầm đúng một con ong chúa hung dữ nên bị ăn quả khổ. Thấy mọi người nhìn mình Nguyên càng cố làm trò nhăn nhó như bị đau lắm khiến cho Hạ Chi vừa cảm thấy xấu hổ, vừa thấy hối hận đã “xuống chân” với người yêu. Phải nhớ là đôi chân của cô nhìn thon thả nhưng đã từng là nỗi khiếp sợ của nhiều thành viên võ đường cô theo học trước đây, từng làm những bao tải cát dầy bịch phải tơi tả.




-Em…- Nguyên cười như mếu- Em dám vùi hoa dập liễu giữa chốn đông người thế à?


Mọi người xung quanh tắt tiếng, không nói được câu nào nữa. Đây chắc chắn là một “hoa hoa công tử” hạng nặng rồi, lại dám ví mình như hoa như liễu.


-Hèm…- Thiên Anh từ xa tiến lại chứng kiến một màn này chỉ dám húng hắng ho, lúc này mọi người mới lại tản ra.


-Bác sĩ…- Hạ Chi kêu lên cầu cứu, cái miệng méo xệch như muốn khóc.


-Khoan đã, người phải khóc là anh chứ…- Nguyên lên tiếng phản đối, chân cũng hạ xuống dường như chẳng có vẻ gì là đau đớn cả.


-Hai người đừng làm trò nữa, ra làm thủ tục thôi.- Thiên Anh giờ phút này cũng chỉ dám nhịn cười, thực ra anh cũng không biết nên cười hay khóc khi đi với hai người “có vấn đề” như nhau này. Anh quay người đi về phía chỗ làm thủ tục trước.


Nguyên cũng khôi phục lại vẻ mặt đẹp trai đầy phong cách của mình, cầm lấy túi xách du lịch nhỏ trên tay Hạ Chi, không quên cúi xuống thì thầm vào tai cô một câu: “Tối nay anh sẽ cho em… chết.”


Đôi môi của Nguyên không quên chạm vài vành tai cô khiến Chi như bị điện giật tại chỗ. Đến khi Nguyên đã đi xa rồi cô mới tỉnh trở lại, và nhớ lại câu thì thầm của anh, vành tai đột nhiên nóng lên như bị chính hơi thở của anh phả vào khi nãy.


*



Sau khi tới đảo, Thiên Anh để mặc Nguyên và Hạ Chi ở lại phòng khám, còn bản thân thì một mình đi tới trụ sở công an. Hai tiếng sau anh trở lại, cùng với Trung- người phụ trách chuyên án này. Sau khi hỏi han Hạ Chi vài điều để chắc chắn rằng cô vẫn chưa nhớ ra, Trung quay sang giục Thiên Anh:


-Chúng ta đi thôi chứ?




-Anh đợi một chút, đợi người dẫn đường đã.


-Có người dẫn đường sao?- Trung nhíu mày- Nếu làm động dạng lớn quá, chỉ sợ người kia sẽ trốn mất.


-Đây là người em nhờ tìm tung tích của thằng bé đó mà.- Thiên Anh phân trần- Hơn nữa cũng chưa chắc thằng bé đó đã là người xấu.


-Nhưng có liên quan tới quá khứ của Hạ Chi thì một manh mối nhỏ cũng không được bỏ qua.- Trung vỗ vỗ vai anh.


Đúng lúc này một chiếc xe máy chạy tới. Chiếc xe mô tô phân khối lớn đỗ ngay cửa phòng khám, thấy Thiên Anh và mọi người đã ngồi sẵn trên xe thì bỏ mũ xuống và nói:


-Anh Thiên Anh, em tới dẫn anh đi.


-Long không tới sao?- Thiên Anh ngạc nhiên ló đầu ra.


-Đại ca bận rồi anh ạ. Đại ca bảo em dẫn các anh tới đó. Mình đi thôi. Hôm nay thằng nhóc đó đang ở nhà.


-Được, chú dẫn đường đi.- Thiên Anh gật đầu ra hiệu và cho xe chạy.


Chiếc xe máy rồ ga, xoay mình một cái thật điệu nghệ rồi phóng thẳng lên trước dẫn đường.




-Chà…- Trung ngồi ở ghế trước nhìn chiếc mô tô lượn ngay trước mặt bật cười- Cứ như đại biểu cấp cao ấy nhỉ, đi còn có xe dẫn đầu nữa. Mấy cậu chàng kia thỉnh thoảng cũng tổ chức đua trái phép, bọn tôi còn đang rình bắt một mẻ cảnh cáo đấy.


-Anh yên tâm. Tại ở Việt Nam ít sân chơi cho những tay mê đua xe như bọn họ quá thôi. Sắp tới ở đây sẽ có một trường đua mới, có phép đàng hoàng, bọn họ sẽ không quấy rối các anh nữa đâu.- Thiên Anh cười đáp.


-Thế thì tốt rồi.- Trung cười nửa đùa nửa thật- Mà anh không nghĩ chú lại quen được đám công tử con nhà giàu như thế kia đâu nhé!


-Anh đang cười em à? Đám công tử thì cũng có người nọ người kia mà anh. Anh nhìn xem, cái thằng ngồi sau anh đấy, cũng là công tử có số có má, anh thử nhìn xem nó ra sao?


Hiển nhiên người bị Thiên Anh đưa vào tầm ngắm chính là Nguyên, lúc này đang nhăn nhăn nhó nhó vì Hạ Chi ngồi bên cạnh thỉnh thoảng lại véo anh một cái, rõ ràng vẫn còn ấm ức chuyện lúc nãy.


-Cậu chàng này hả? Nhìn mặt sát gái ra phết.- Trung cười vang.


-Không ngờ anh cũng có mắt nhìn người ghê.- Thiên Anh cũng cười theo khiến cho chặng đường như ngắn lại.




Chẳng bao lâu sau thì chiếc xe máy đỗ xịch trước một đường đất nhỏ. Cơn mưa ngày hôm qua khiến cho ngõ trở nên lầy lội, đầy những vũng nước. Hai bên con đường này những bụi cây gai thấp mọc um tùm. Sâu trong ngõ chừng hai mươi mét có một ngôi nhà lợp mái tôn nhưng nhìn vô cùng xiêu vẹo, dường như có thể đổ bất cứ lúc nào. Ngôi nhà rất nhỏ, trên khoảng sân đất trước nhà có phơi lưới và chài, là bộ đồ để đi biển, thêm một chiếc thuyền thúng thủng đáy dựng ngược lên ở góc sân, trên còn thấy rõ cả rêu mốc, hiển nhiên là đã bị bỏ chỏng chơ ở đó lâu rồi. Một chiếc cái bếp con con, thấp lè tè dựng ngay bên cạnh ngôi nhà. Lúc này khói từ trong bay ra nghi ngút.




Ngay trước khoảnh sân là một mảnh vườn con, trên có vài luống rau được cuốc xới khá vuông vắn và cẩn thận. Một ít quần áo cũ phơi trên dây, nhìn qua cũng không biết luống tuổi của những người mặc nó là bao nhiêu.


-Ở đây anh ạ.- Cậu thanh niên tóc vàng chỉ vào ngôi nhà nói.


-Đúng là đây chứ?- Thiên Anh nghi ngại hỏi.


-Đúng mà anh. Chính mấy thằng đàn em của em đã đi theo mấy lần rồi, còn hỏi cẩn thận nữa. Chính xác là nhà nó đấy ạ.


Hạ Chi quay sang nhìn Nguyên, Nguyên nhìn Thiên Anh, Thiên Anh lại nhìn Trung. Trung suy nghĩ trong giây lát rồi tặc lưỡi:


-Đã đến rồi thì cứ vào đi.


Rồi anh xăm xăm bước lên trước dẫn đường. Thiên Anh cũng hướng ba người còn lại gật đầu và đi theo Trung.




-Có ai ở nhà không?- Bước vào đến sân, Trung lên tiếng hỏi.


Không thấy ai trả lời, anh định hỏi câu thứ hai thì một người từ trong nhà đi ra. Là một cậu bé trạc mười tuổi, tóc tai hơi bờm xờm, trên tay là cuốn sách tiếng việt, có lẽ cậu bé đang học bài....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Shock tình - Kawi
» Chỉ có thể là Yêu - Hân Như
» Yêu không hối tiếc - Hân Như
1234...678»