-Anh toàn bắt nạt em.- Chi đã nín khóc, phụng phịu véo anh một cái vào cánh tay.
-Ai da…- Nguyên kêu lên vẻ đau đớn, vội buông tay ra.
-Sao thế?- Hạ Chi bị anh làm cho luống cuống cả chân tay, chỉ vội kêu lên- Em véo nhẹ mà, sao lại đau thế được?
-Không phải.- Nguyên lắc đầu- Anh đau không phải vì em véo đâu. Mà vì người em gầy quá, gầy giơ xương ra, chọc vào người anh đau chết đi được ấy.
-Anh…- Hạ Chi bị Nguyên quay mòng mòng, vừa thẹn lại vừa tức, lúc này không biết phải làm gì nên cứ lúng búng mãi trong miệng mà không nói được.
-Không sao, sau này ăn nhiều chút sẽ béo lên thôi mà.- Nguyên cười nhìn dáng vẻ vừa đáng yêu, vừa buồn cười của cô.
-Chả liên quan gì đến anh.- Chi quay đi.
-Sao lại không?- Nguyên sải chân bước lên một bước, xoay người cô lại, ghé sát mặt cô thì thầm- Nếu em là bạn gái của anh thì sẽ liên quan lớn đấy.
-Nhưng em không phải.- Cô giãy ra.
-Vậy thử đi…- Anh cười và nhẹ hôn thật nhanh lên bờ môi cô.
Chi cúi đầu không nói gì, nếu là ban ngày chắc anh sẽ cười vỡ bụng vì mặt cô lúc này đỏ như một trái gấc chín.
-Sao?- Nguyên cúi nhìn cô.
-Ừm… nhưng… nhưng chỉ thử thôi nhé!- Hạ Chi lí nhí nói.
-Chỉ thử thôi?- Nguyên nhìn cô tỏ vẻ không hiểu.
-Em biết anh còn dành tình cảm cho một người khác nữa. Đừng ngắt lời em, trực giác của phụ nữ rất nhạy bén. Trước khi mất trí nhớ, em cũng đã có bạn trai. Em không biết em yêu người đó đến mức độ nào nữa. Nếu tình cảm của hai ta dành cho nhau nhiều hơn dành cho người thứ ba kia, thì lúc đó…
-Anh hiểu rồi…- Nguyên thở dài ngắt lời cô.- Đừng lo lắng chuyện đó. Anh đa tình nhưng anh là người có trách nhiệm với những gì anh nói. Chúng ta không thử thì không biết. Anh không thử, có lẽ sau này anh sẽ phải hối tiếc. Thử cũng được, thật cũng được, ít ra chúng ta sẽ không hối hận.
Rồi anh ôm cô vào lòng nói tiếp:
-Bây giờ có thể anh chưa thể toàn tâm toàn ý yêu em, nhưng anh hứa nhất định sẽ không phải để em chịu đau khổ gì. Anh hoàn toàn nghiêm túc với em. Cho anh thời gian để quên những chuyện anh chưa kịp quên…
-Ừm…- Hạ Chi gật nhè nhẹ.
Cô đã từng nghĩ, chỉ cần mình cô yêu anh là đủ rồi.
Cùng lúc này, Thiên Anh nhìn điện thoại vừa bị Nguyên cắt ngang mà không biết nên cười hay nên khóc. Anh méo miệng cười:
-Hai cái đứa này thật là…
-Chuyện gì thế anh? Nguyên bị làm sao à?- Hương ngồi bên cạnh cũng lo lắng hỏi.
-Không có gì đâu.- Thiên Anh lắc đầu cười và lại tập trung vào lái xe.
Chương 12: Nhân chứng duy nhất
-Sao, có tin tức của thằng nhóc đã đưa chiếc vòng cổ cho Chi rồi à?- Thiên Anh hỏi với một vẻ vui mừng.
-Đúng thế.- Đầu dây bên kia chỉ có tiếng lạnh lùng xác nhận.
-Vậy thì tốt rồi. Có thể tìm ra một chút manh mối nữa.- Thiên Anh không giấu được sự vui mừng.
-Anh định làm thám tử tư sao? Cứ giao lại nó cho bên công an là tốt nhất.
-Tất nhiên rồi. Nhưng anh cũng phải tìm hiểu chút chuyện này chứ.
-Cũng đừng quên ngày 15 tháng này làm lễ ra mắt thành lập câu lạc bộ xe đấy. Anh đừng vắng mặt là được.
-Anh nhớ rồi. Chắc hai hôm nữa anh và Chi sẽ bay ra đó luôn.
-Sao cũng được. Em sẽ gửi cho anh địa chỉ của thằng nhóc đó. Nó chưa phát hiện ra việc bị người của em theo dõi nên không sợ nó chuồn đi mất đâu.
-Cảm ơn chú.
-Vậy nhé!
Thiên Anh cười khổ, anh vẫn chưa quen lắm cách nói chuyện ngắn gọn và lạnh lẽo, khô khốc của Long. Con người Long lúc nào cũng thế, nhàn nhạt khiến người nói chuyện phải đau đầu khi suy đoán ý nghĩ của cậu ta. Lần này Long có thể giúp anh tìm ra địa chỉ của cậu nhóc kia, coi như có thêm một đầu mối để tìm hiểu về quá khứ của Hạ Chi.
-Có tin tức mới về người đưa chiếc vòng cho Chi rồi ạ?- Hương nhìn sang anh tò mò.
Thiên Anh cũng đã kể lại hêt mọi chuyện về Hạ Chi cho Hương nghe nên hiển nhiên cô rất hứng thú với chuyện này. Trong tâm trí của một cô gái luôn sống theo khuôn phép thì những chuyện điều tra phiêu lưu như vậy rất hấp dẫn. Và cô cũng mong Hạ Chi sớm nhớ lại mọi chuyện, sớm tìm ra anh trai, sớm tìm lại được chính bản thân mình. Hiện tại Chi nhí nhảnh dễ thương, nhưng chỉ giống như một con búp bê không kí ức, không một chút kỉ niệm để mà nhớ về.
-Ừ… một cậu em trong hội đua xe đã tìm được giúp anh rồi.- Thiên Anh cười- Mà chắc em cũng biết cậu ta đó, cậu ta rất nổi tiếng mà.
-Ai vậy? Sao em không nghĩ ra nhỉ?
-Mà thôi, cũng có thể em không biết, em đâu có quen nhiều với dân chơi Hà thành đâu. Khi nào có cơ hội anh sẽ giới thiệu cho. Chắc mai anh đưa Hạ Chi ra đó luôn.
-Em đi được chứ?- Hương ngập ngừng đề nghị.
Thiên Anh sững người, chỉ vì anh quá bất ngờ trước thái độ này của Hương. Anh vui đến độ không thể nói gì trong một lúc, mãi đến khi Hương lo lắng hỏi lại:
-Em ra sẽ làm phiền anh sao?
-Không… không…- Thiên Anh cười rồi quay sang ôm chầm lấy cô- Em làm anh vui không biết nói gì thôi. Em thật sự muốn ra đó với anh sao?
-Không được à?- Hương đẩy anh ra, mặt đã ửng hồng lên một mảng.
-Không phải… Được, tất nhiên là được rồi.- Thiên Anh vui vẻ gật đầu- Có em ở cùng Hạ Chi thì cô bé sẽ đỡ buồn hơn. Anh cũng sẽ đưa em đến một chỗ bí mật của anh, đảm bảo em sẽ thích mê.
-Được rồi ngốc ạ!- Hương dí ngón tay thon dài vào trán anh- Anh nói về chỗ đó cả trăm lần rồi, để xem thẩm mĩ của anh được đến đâu. Hơn nữa em còn phải sắp xếp công việc, xin nghỉ rồi mới ra được. Chắc em sẽ ra sau một hai ngày.
-Ừ, để anh gọi cho Hạ Chi thông báo đã.
*
Khi Nguyên xuất hiện ở sân bay với một va li lớn thì Thiên Anh phải nhìn đến suýt rớt cả tròng mắt ra ngoài.
-Cậu lại trốn nhà đi đấy hả?- Thiên Anh thì thào hỏi.
-Vớ vẩn, cái này là ông nội thưởng cho tớ vì hôm trước đã xuất sắc dành được một cái hợp đồng quan trọng cho công ty.- Nguyên bĩu môi- Tớ được phép đi du lịch 2 tuần đấy nhé!
-Nhưng lý do gì để cậu ra đấy với tớ chứ? Chả phải cậu nói đã ở ngoài đó đến phát ngán rồi sao?- Thiên Anh liếc nhìn Hạ Chi đang từ xa đi lại, cô vừa chạy đi mua đồ uống trong thời gian chờ máy bay.
-Tớ chưa ngán. Đã làm ăn gì được đâu…- Nguyên bỏ lửng câu nói khi Hạ Chi vừa đến.
-Bác sĩ, nước của anh đây ạ.- Hạ Chi đưa cho anh lon nước, hoàn toàn không nghe thấy câu chuyện của cả hai, cũng không ngạc nhiên khi Nguyên có mặt ở đây.
-Mua ba lon nước? Thì ra em biết là nó sẽ có mặt ở đây hả?- Thiên Anh tủm tỉm cười.
-Cậu thích đi hai mình hả? Có cần tớ mách Hương không?- Nguyên kéo Hạ Chi lại gần mình và rất tự nhiên vòng tay ôm lấy eo cô khiến cô ngượng đỏ cả mặt.
-Cậu làm tớ muốn đá đít cậu một phát quá.- Thiên Anh cười như không cười- Tớ cảnh cáo trước nha, ra đó mà còn dám bỏ khách sạn để Chi ở một mình không ai bảo vệ tớ sẽ không tha cho cậu đâu đấy.
-Hả? Vẫn được ở chung một phòng hả?- Nguyên giả bộ hí hửng hỏi, hai mắt sáng lên đầy vẻ “vô lại”, hiển nhiên trong đầu ập đến vô vàn hình ảnh đen tối.
-Đã bảo trước mặt bác sĩ anh phải đứng đắn mà. Anh sẽ làm hư bác sĩ đấy.- Hạ Chi chu môi rồi véo vào eo anh một cái....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








