watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)



-Vậy anh chính là con của người đã hại anh em tôi?- Hạ Chi lau nước mắt, cố lấy lại bình tĩnh hỏi tiếp.- Anh thật ra có quan hệ thế nào với tôi và anh Lâm?


-Thật sự thì tôi không phải bạn trai của cô. Tôi coi cô như em gái mình. Còn anh Thanh Lâm, tôi… tôi yêu anh Thanh Lâm.


Câu nói của Quân là Hạ Chi giật nảy mình, quên cả lau đi nước mắt, cô lắp bắp:


-Anh… anh… anh yêu anh Lâm? Anh không phải là…


Quân khẽ gật đầu:


-Tôi là dân gay.




-Vậy anh trai tôi thì sao, anh ấy cũng như anh sao?- Hạ Chi bàng hoàng hỏi tiếp.


-Cô đừng hiểu lầm, anh Thanh Lâm không giống như tôi đâu. Anh ấy biết tôi là gay, nhưng không vì thế mà xa lánh tôi. Chính anh ấy là người đã an ủi tôi, giúp đỡ tôi, giúp tôi lấy lại tinh thần trong khi bạn bè xung quanh thì dần xa lánh tôi chỉ vì tôi là gay. Nếu cô rơi vào tình cảnh của tôi, cô mới hiểu hết được cuộc sống với chúng tôi hạn hẹp tới chừng nào. Người ta không nhìn chúng tôi như nhìn cô hay nhìn Thanh Lâm, mà gọi chúng tôi là những kẻ lập dị, những kẻ khác người.


-Mày biết Lâm Thanh Vũ không?- Long đột ngột hỏi khi nghe Quân nói tới đây.


-Biết… Công tử của tập đoàn ô tô Lâm Vũ…




-Nó còn vài cái tên gọi châm biếm khác như “công tử hifi”, “cô bóng”,… thậm chí còn có thằng từng đưa tin “Công tử hifi Lâm Thanh Vũ và mối quan hệ tình cảm mờ ám với dân chơi đình đám nhất Hà thành- Vũ Hải Long”. Ha ha, tao nhớ sau đó thằng đăng cái tin đã phải nhập viện mấy tháng và bỏ hẳn nghề. Mặc dù bị soi mói về giới tính rất nhiều nhưng nó vẫn sống, vẫn cười, vẫn ăn chơi, vẫn đua xe,… Nghe một, hai câu chửi mà đã không còn niềm tin sống nữa thì chết hẳn đi cho xong. Cũng nhờ có nó mà tao nhìn vào dân đồng tính của tụi mày cũng khác đi…



Trước đó, tao từng có ý định muốn xử tất cả những thằng như tụi mày vì ngứa mắt…




-Mày cũng chỉ là một thằng xã hội đen mà thôi.- Quân ngước mắt nhìn Long.


-Không phải lúc nào cũng toàn những kẻ sống trên máu thịt của người khác như cha mày. Bóc lột của người ta như những con sói đói. Tao chơi theo luật, nếu không phạm phải tao thì tao cũng không rảnh mà nghía vào.


-Hừ…


-Nhưng vì sao anh phải lôi anh em tôi vào chuyện này. Dù anh có hận thù gì với cha đẻ của mình thì cũng không nên lôi anh trai tôi vào chứ?- Hạ Chi ở bên cạnh lại hỏi tiếp.


-Vì tôi muốn lão phải đền tội.- Quân gằn giọng, trong đôi mắt lại càng vằn thêm những tia máu đỏ.


-Nếu tao không nhầm thì hắn rất nuông chiều mày. Mày muốn mở cửa hàng bán cây kiểng, hắn sẵn sàng mua cho mày một căn nhà ở Hà Nội, ngay giữa phố cây cảnh để mày được sống với sở thích của mình… Tao cũng biết là tình cảm bố con giữa mày và hắn rất tốt.- Long lại chen ngang, hỏi.


-Mày có hiểu cảm giác của một thằng nhóc 13 tuổi đầu phát hiện người mà bấy lâu nay mình vẫn gọi là bố chính là kẻ đã giết chết mẹ của mình? Hơn nữa thì hắn từng ép chính mẹ mình phải làm đĩ để leo lên những bậc thang của tiền bạc và quyền lực. Và đứa trẻ ấy chỉ là một sản phẩm thừa thãi của những lần làm đĩ đó hay không?


-Tao nghĩ là tao hiểu.- Long im lặng trong giây lát rồi gật đầu.


-Mười lăm tuổi, nó lại phát hiện ra giới tính của mình hoàn toàn khác biệt so với những đứa bạn cùng trang lứa. Nó rất sợ hãi, nó cần một người ở bên quan tâm và an ủi nó. Nhưng rồi nó phát hiện ra rằng người đàn ông đó nuôi nó lớn lên, yêu thương nó chỉ vì muốn vỗ béo cho một thằng đĩ đực. Xin lỗi cô, Hạ Chi, nhưng sự thực nó là như vậy. Tôi bị hắn, chính người nuôi lớn mình lên đã coi như một nô lệ tình dục từ khi ấy. Tôi phải đối mặt với đủ mọi thứ trò kinh tởm và bẩn thỉu nhất trong suốt gần mười năm liền.




Trước khi gặp Thanh Lâm và tham gia Phong Lan hội, tôi sống như một bóng ma, không biết tới tương lai hay ngày mai. Cho tới khi tôi gặp Thanh Lâm trong một lần anh ấy tới Cát Bà khám phá. Khi đó tôi đang ở trên một vách núi cao, tôi muốn tự tử. Anh ấy xuất hiện và chúng tôi nói chuyện rất lâu. Anh rủ tôi đi tìm một loài hoa bảy màu có tên là Hải Thạch lan.


Cuối cùng, sau nhiều ngày treo mình trên các vách đá, chúng tôi đã tìm thấy một nhánh Hải Thạch lan có hoa. Mà cây đó lại có tới hai bông hoa. Lần đầu nhìn thấy nó tôi đã vô cùng sửng sốt. Thanh Lâm chụp lại ảnh của nó, lấy đi hai bông hoa và vẫn để lại cây. Anh nói rằng không muốn mang cả cây về vì đây mới là nơi chốn của nó, anh còn muốn nhìn thấy nó nở hoa thêm nhiều lần nữa. Và anh kể với tôi rằng, loài lan này là loài đơn tính, nó cũng rất quật cường, mặc dù sống đơn độc nhưng nó chọn những nơi đầu sóng ngọn gió để sinh trưởng. Anh cũng hy vọng tôi mạnh mẽ như nó. Một trong hai bông hoa đó anh ép khô và tặng cho tôi, còn lại anh để cho cô, người em gái quan trọng nhất cuộc đời anh.


Vạch trần tội buôn bán động vật quý hiếm của lão cáo già kia cũng là do Thanh Lâm đề nghị. Đáng lẽ anh chỉ ra đây một mình, nhưng sau đó vì cô phải trải qua một cú shock nào đó về tình cảm nên anh ấy đã đưa cả cô theo. Sau khi Thanh Lâm bị hại, tôi rất muốn tìm ra bằng chứng mà anh ấy để lại, chính là chiếc thẻ nhớ này để đưa lão cáo già kia vào tù, trả thù cho anh ấy, chỉ là không một ai biết nó ở đâu. Có thể bản thân cô khi chưa mất trí nhớ cũng không biết là chiếc thẻ nhớ được giấu kĩ ở ngay bên cạnh mình.


Sau khi anh ấy mất, tôi rất muốn tìm ra cô, đưa cô đến một nơi thật xa, để chúng ta cùng làm lại cuộc đời và quên đi nỗi đau này. Tôi không biết cú shock tình cảm khi trước của cô là gì, nhưng hiện tại dường như cô đã tìm được chỗ dựa cho mình. Chúc mừng cô. Sau hôm nay, chắc lão cáo già đó không thể làm hại gì tới cô nữa. Lão sẽ phải đền tội.




-Còn anh, anh sẽ đi đâu, làm gì?


-Cô quên tôi cũng là thành viên của phong lan hội sao? Tôi sẽ thực hiện tiếp giấc mơ của Thanh Lâm, đi khắp nơi để tìm ra những loài lan quý hiếm nhất.- Quân đáp rồi quay sang Long- Tôi biết anh bắt tôi tới đây chỉ vì nghe được việc tôi đã đả động tới niềm kiêu ngạo của anh. Xin lỗi, tôi cũng là người ích kỷ, khi đó tôi chỉ có một ý nghĩ là muốn thay anh Thanh Lâm bảo vệ cho cô gái quan trọng nhất của anh ấy.


-Còn mày đừng hy vọng tao sẽ xin lỗi mày. Nhưng tao sẽ để đàn em hộ tống mày và cái thẻ nhớ này tới chỗ công an, coi như đền bù cho việc đã quá nặng tay với cái mặt đẹp trai của mày. OK?


-Lời xin lỗi được chấp nhận.- Quân gật đầu cười và giơ tay ra bắt.


Hải Long nhìn người đối diện với mình rồi cũng giơ tay ra, trên gương mặt lạnh lùng cũng xuất hiện một nét tươi cười, dù rất nhanh nhưng nó cũng khiến cho Hạ Chi cảm thấy con người này càng lúc càng kì lạ.


Sau đó Quân được người của Long đưa đi tắm rửa và ăn một trận đã đời trước khi được đưa tới đồn công an. Còn Long lại để cho đàn em đưa Chi về, cũng chẳng buồn để mắt tới tâm trạng lúc này của
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
<<1...474849
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Chỉ có thể là Yêu - Hân Như
» Yêu không hối tiếc - Hân Như
1234...789»