watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)



Cuối cùng, thay một bộ đồ đơn giản, đút điện thoại vào túi quần, cô mở cửa và đi ra theo anh chàng kia. Không biết mọi chuyện sẽ đi tới đâu, nhưng chí ít cũng phải đối mặt đã.


Anh chàng này đưa Hạ Chi đi hết nửa vòng quanh đảo, cuối cùng dừng ở một ngôi nhà lớn kề biển, xung quanh vô cùng vắng vẻ, le lói ở tít đằng xa mới thấy điện hắt ra từ căn nhà liền kề. Tiếng sóng biển vỗ bờ rì rào, tiếng gió thổi từ ngoài khơi len lỏi qua những hàng phi lao cao vút tạo ra một chuỗi những âm thanh nghe vừa du dương, vừa êm dịu. Sống ở đây cũng một thời gian nên Hạ Chi có thể định hình được nơi mà mình được đưa tới chính là khu biệt thự ven biển nổi tiếng và đắt giá nhất ở Cát Bà. Đây là một ngôi biệt thự có khuôn viên vườn lớn, xung quanh là hàng rào sắt cao, ở phía trước cửa nhà có một thảm cỏ rộng, trên đặt rất nhiều chậu cảnh đẹp. Điện thắp sáng khắp vườn nhưng cũng không thể xóa đi cảm giác u tối, tịch mịch.




Cánh cổng tự động mở ra cho xe qua, sau đó xe đi thẳng xuống tầng hầm cũng đã mở sẵn. Không ngờ dưới tầng hầm lại có nhiều xe tới vậy, cả xe máy, cả ô tô, chứng tỏ trong căn nhà lúc này cũng có rất nhiều người. Nhìn cánh cửa tầng hầm sau lưng từ từ khép lại, Hạ Chi đột nhiên rùng mình một cái, cảm giác lạnh lẽo xâm chiếm khắp người. Cô có linh cảm mình sắp phải đối mặt với một chuyện kinh khủng lắm.


Sau khi dựng xe vào một chỗ gọn gàng, cậu thanh niên mà trên đường đi Hạ Chi đã hỏi qua tên và tuổi này dẫn cô đi theo lối cầu thang bộ từ tầng hầm lên lầu một. Vừa đi lên khỏi cầu thang là tới một phòng khách lớn. Trong căn phòng khách đó lúc này có bốn người khác đang ngồi đánh bài một cách vui vẻ, một màn hình ti vi lớn treo ở góc vẫn đang chiếu một bộ phim truyền hình nào đó mà cô không biết tên. Thấy Minh- tên của cậu thanh niên- dẫn cô lên tới đây, bọn họ quay ra chào rất thân thiện rồi lại quay vào đánh bài tiếp. Thực tình thì Hạ Chi cũng thấy những người này không quá đáng ghét như những gì người ta vẫn nói về họ, chỉ là họ ít khi thể hiện thật bản chất của mình trước mặt người khác mà thôi.




Đã vào đến đây rồi nên Hạ Chi cũng không còn có cảm giác hơi run sợ là bồn chồn như lúc đầu nữa. Lúc này cô rất vững dạ, giống như có thể đối mặt với cả thế giới vậy.


Hai người đi thẳng lên cầu thang, sau đó Minh dẫn cô đến trước một căn phòng đang khép kín cửa. Đứng ở bên ngoài, cô có thể nghe rõ những tiếng huỳnh huỵch như đang đánh nhau ở bên trong. Minh mở cửa, một căn phòng sáng trưng và đầy người hiện ra trước mắt Chi. Bên trong toàn là những người mặc võ phục, và nếu cô không nhầm thì đó là võ phục của Karatedo, có đủ các màu đai, nhưng nhiều nhất vẫn là đai đen. Trong này không ngờ lại nhiều cao thủ như thế.




Hạ Chi đứng mãi ngoài ngưỡng cửa, không biết có nên vào hay không? Thấy cô chần chừ, anh chàng dẫn đường quay lại nói:


-Chị vào đi, anh Long ở trong này.


Cô giật mình, vừa nhớ ra lý do mình tới đây thì chợt người cao to ở giữa quay ra. Thì ra là Hải Long. Ánh mắt anh ta lúc này còn đáng sợ hơn những lần mà cô từng gặp, giống như đối mặt với anh không phải là những người đồng môn mà chính là kẻ thù. Mặc dù đã từng chứng kiến Long ra tay với ba tên bắt cóc cô ngày hôm qua nhưng nhìn thấy cảnh anh đấm đá một cách liều mạng ở đây, cô vẫn cảm thấy giật mình. Tất cả những đòn đánh đều không hề có một phần nương tay, và nếu những người ở đây không có chút bản lĩnh và con số quá ít, chắc chắn bị thương bởi tay Long chắc chắn là vô cùng kinh khủng.


Thấy cô đi tới với vẻ mặt giống như lâm trận gặp đại địch thì anh chợt cười, một kiểu cười vừa như chế giễu, lại vừa có chút ý vị.


-Sao? Cô muốn động tay động chân một chút phải không? Hôm qua nhìn cô ra đòn tôi biết cô cũng rất khá…


-Em tới đây không phải để làm bao cát cho anh, anh biết mà.- Hạ Chi hít vào một hơi rồi đáp.


Nhìn vẻ mặt đó, nếu không phải anh ta còn khỏe hơn mình thì cô đã không ngần ngại cho vài cú đấm rồi.




-Là anh cho người đón em tới đây mà.


-À à…- Long vỗ vỗ trán- Xin lỗi tôi đãng trí, hình như cô đang cần gặp ai đó ở đây thì phải?


-Anh Quân ở đây sao? Hai người là bạn?


-Bạn? Tôi không có nhiều bạn…- Long nhún vai- Và chưa từng có người bạn nào tên Quân cả… Cô muốn gặp hắn cũng được thôi, đợi chút đi.


Hải Long cũng không nói gì nữa mà bỏ mặc cô đứng ở đó, anh đi ra khỏi phòng. Một lát sau, khi trở lại thì anh đã thay bộ võ phục bằng bộ đồ thường mặc. Lúc anh quay lại, một người tiến tới nói:


-Anh Long, nó đã tỉnh rồi.


-Ừm, tỉnh là tốt rồi.




Nói xong anh quay sang nhìn cô và nói tiếp:


-Đi nào, đi gặp vị cứu tinh của cô.


Không hiểu sao Hạ Chi rất ghét cách ăn nói ngang ngược đó của Long, nhưng cũng chỉ biết nín nhịn, cô còn không ngốc tới mức gây chuyện với một anh chàng như thế. Long dẫn cô đi ra khỏi căn nhà lớn, đi vòng ra phía sau, tới một dãy nhà cấp bốn ở góc vườn, đèn điện bên ngoài sáng trưng, có vài bóng người đứng ngay ngoài cửa. Nhưng những người này nhìn không giống những người vừa luyện võ cùng Hải Long trong ngôi nhà, họ có vẻ nhiều tuổi hơn, và mặt mũi cũng bặm trợn hung dữ hơn nhiều.


Thấy Long tới cùng một cô gái, bọn họ cũng có chút ngạc nhiên, nhưng cũng đã quen với việc phải giả câm giả mù nên họ không hỏi nhiều mà trực tiếp mở cửa để Hải Long và Hạ Chi đi vào. Bên trong gian phòng này khá bừa bộn và độc một mùi ẩm mốc. Đi qua gian phòng thứ nhất, Hạ Chi chỉ thấy để những thứ đồ linh tinh, hộp xốp vất ngổn ngang. Ở ngay giữa cửa thông căn phòng này với phòng bên trong có hai người đàn ông đang ngồi trên ghế đánh tá lả. Thấy Hải Long vào, hai người họ đứng dậy chào. Hải Long không bước vào trong ngay mà dừng lại hỏi:


-Nó thế nào rồi?


-Tỉnh rồi đại ca.


-Anh Năm đâu?


-Đang ngồi ở trong đó đợi anh.


-Ừm, tao hy vọng nó đủ tỉnh táo để nói chuyện với tao. Thằng Năm lần này ra tay dữ quá!


Hải Long nói một câu này khiến cho Hạ Chi rùng mình. Hình như tình hình của Quân còn tệ hơn cô nghĩ. Nhưng ngoài việc Quân từng ngăn cản cô tiếp xúc nhiều với Long ra thì cô không nghĩ ra được thêm lý do gì để họ trở thành kẻ thù của nhau. Hoặc trước đó họ đã từng quen biết và ở hai bờ chiến tuyến rồi cũng không biết chừng?




Hải Long cũng không nói gì nữa mà trực tiếp đi thẳng vào trong. Căn phòng bên này rộng rãi hơn và cũng sạch sẽ hơn. Bên trong có kê một cái bàn gỗ và vài cái ghế cũ. Ngoài ra thì chẳng còn gì nữa. Trên ghế lúc này có ba người đang ngồi, một chai rượu màu đen đã khui nắp cùng mấy cái chén để trên bàn. Rượu trong ba cái chén cũng đã cạn, dường như đang đợi lượt rót tiếp theo.


Ngồi quay lưng ra cửa là một gã đàn ông có vẻ không cao lớn lắm, nhưng trên người thì đầy những hình xăm trổ gớm ghiếc. Người ngồi ở bên tay trái của hắn là một tên còn khá trẻ, đầu tóc dựng đứng lên, lại nhuộm màu đỏ ánh tím, thoạt nhìn có chút buồn cười. Còn người ngồi đối diện với gã đàn ông xăm trổ đầy mình, quay mặt ra cửa là một người mà Hạ Chi quen- Quân. Quân vẫn mặc nguyên bộ đồ như hôm gặp cô, nhưng bộ đồ này cho tới hôm nay đã ngả sang một màu khác, có chỗ rách toạc cả ra, có chỗ lại lốm đốm những màu nâu đen. Gương mặt Quân sưng vù, hai mắt cũng thâm đen, hõm xuống, dường như bấy lâu nay anh không được ngủ.


Thấy có người đi vào, cả ba người trong căn phòng đều hướng ra phía cửa. Vẻ mặt Quân khi nhìn thấy Hạ Chi và Long là kích động nhất. Nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi, anh ta thậm chí còn không dám đứng lên hay nói gì cả. Người đàn ông xăm trổ đầy mình đứng dậy, uể oải vươn vai rồi nói với Long:...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh Hận Anh Yêu Em
» Anh trai em gái - Tào Đình
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bạch mã hoàng tử - Hồng Sakura
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
1234...101112»