-Bác ạ!- Anh đứng bật dậy, hoang mang không biết người phụ nữ hiền lành này sẽ phản ứng thế nào nếu biết anh để Chi đi lạc suốt từ hôm qua tới giờ.
-Cậu làm gì mà ngủ ở đây thế? Cậu không có nhà à?
-Dạ, không ạ!
-A, hình như là cậu thanh niên đưa con Chi về hôm qua mà. Sao cậu không gọi cửa, Chi nó ngủ bên nhà bác.- Bác hàng xóm tươi cười.
-Sao ạ?- Nguyên giật mình đến tỉnh cả ngủ- Chi ngủ bên nhà bác ạ!
-Đúng rồi. Nó lại đánh rơi chìa khóa, cái con bé này là chúa hậu đậu mà.
Mải nói nên bác hàng xóm không nhận ra Nguyên vừa thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nếu thực sự để lạc mất Hạ Chi, chắc Thiên Anh sẽ giết anh mất.
-Bác phải ra chợ bán hàng sớm đây. Cháu vào trong nhà nghỉ ngơi đi. Có mỗi mình con bé ở nhà thôi.
-Dạ.- Nguyên đứng dậy rồi đi theo người hàng xóm của Hạ Chi vào nhà.
Căn nhà của bác hàng xóm nhỏ và đơn sơ hơn cả nhà của hai anh em Chi. Chỉ có độc một cái bàn, mấy cái ghế bằng nhựa. Bên trên có mấy cái chén còn nguyên vệt vàng ố của nước chè. Một cái xe đạp mini cũ. Cửa phòng ngủ phía trong là một cái ri đô cũ. Trên tường có một cái khung ảnh lớn, trong lồng chi chít những tấm ảnh nhỏ, rõ ràng là được chụp từ rất lâu rồi.
-Cơm bác nấu rồi đấy. Cháu đợi Chi dậy rồi hai anh em ăn nhé! Mà cháu tên gì nhỉ?
-Cháu tên Nguyên bác ạ!
-Cháu là bác sĩ à?
-Dạ không.
-Ồ, bác cứ tưởng cháu là bác sĩ. Tại hôm qua trước khi đi ngủ Chi nó còn nhắc đến anh bác sĩ nào đó. Bác tên là Thủy, bác ở đây có một mình thôi nên coi hai anh em thằng Lâm như con bác vậy. Khổ thân con Chi, bị tai nạn kiểu gì mà không nhớ gì cả. May mà nó còn gặp được người tốt như cháu. Thôi bác đi đây. Có đi đâu thì hai cháu cứ khóa cửa vào, bác còn chìa khóa khác.
-Vâng.
Bác Thủy dắt chiếc xe đạp ra cổng rồi khép cổng lại. Nguyên nhìn bác đi khuất rồi mới lấy điện thoại ra gọi cho Thiên Anh.
-Cậu về nhà chưa hay vẫn đi tìm đấy?
-Tớ vẫn đang ở ngoài đường.- Thiên Anh đáp lại đầy mệt mỏi- Chắc tớ qua trụ sở công an báo luôn đây.
-Thôi về ngủ đi. Tớ tìm thấy Chi rồi. Cô ấy ngủ lại bên nhà bác hàng xóm, chìa khóa nhà cô ấy đánh rơi mất rồi. Tớ đợi cô ấy dậy rồi cũng về nhà một chút. Chiều có gì cậu qua đây nhé!
-Thế à? May quá! Thế thì chiều tớ sẽ tới. Tớ phải về trả xe cho Hương đi làm nữa. Vậy nhé!
-Ừ.
Nhớ tới lời dặn của bác Thủy, tự nhiên Nguyên thấy đói. Hôm qua vì việc của Dung nên anh chưa ăn tối. Lại thêm mấy cốc rượu nặng ở quán bar khiến giờ anh cảm thấy nôn nao trong người. Anh bèn đi vào bếp.
*
Hạ Chi tỉnh giấc khi cảm thấy bụng mình hơi nặng. Cô mở mắt ra, trong cái tranh tối tranh sáng của căn phòng ngủ nhỏ hẹp, cô cũng không nhìn ra người đang nằm cạnh mình. Đang định gạt cánh tay đó ra, cô đột nhiên thấy lạ. Hơi thở của người bên cạnh khiến cô có cảm giác quen thuộc, cô giật mình quơ tay sang. Khi chạm vào mái tóc ngắn, cô biết cảm giác của mình không sai. Đúng là không phải bác Thủy. Nhưng tại sao Nguyên lại có mặt ở đây? Nhớ lại mọi việc tối qua, cô cảm thấy hơi bực, bèn hất tay của anh ra. Cái hất tay mạnh làm anh tỉnh giấc sau khi chợp mắt không bao lâu.
-Dậy rồi sao? Vừa mới tỉnh giấc mà đã thô bạo rồi.
-Ai cho anh nằm ở đây? Nam nữ thụ thụ bất thân, hiểu chưa?- Cô ngồi dậy hừ giọng.
-Em chả ngủ cùng anh chán rồi còn làm bộ hả?- Nguyên cười.
-Nói bậy nói bạ. Anh muốn ăn đòn hả?
-Thôi thôi, dậy đánh răng rửa mặt đi. Em hôi chết đi được ấy.
-Anh… Biến ra…- Cô giơ chân đạp anh một cái khiến Nguyên suýt nữa thì rơi ra khỏi giường.
-Này, em hung dữ vậy anh sẽ không tìm lại người yêu của em cho em đâu.
-Ai cần anh.- Chi vẫn cố gắng đẩy Nguyên ra khỏi giường.
-Thôi, anh xin. Vì em mà cả đêm qua anh và thằng Thiên Anh đều không được ngủ tí nào đấy. Anh ngủ ở cổng nhà em cả đêm. Nếu bác Thủy không gọi chắc giờ anh còn chưa dậy.
-Khách sạn phòng rộng, giường to, lại có người ở cùng anh không ở, ai khiến anh đi tìm. Hả? Hả? Hả?- Sau một lúc giằng co nhưng vẫn không thắng nổi Nguyên, cô ngồi thở hồng hộc.
-Em đang ghen đấy à?- Nguyên phá ra cười- Ôi Hạ Chi của anh đang ghen kìa.
-Ai là của anh?- Cô giận dữ hét lên.
-A, a, anh quên. Xin lỗi. Hạ Chi của bác sĩ Thiên Anh.- Nguyên ha ha cười.
-Anh đúng là đồ đáng ghét.- Chi lầm bầm nhảy ra khỏi giường đi về phía nhà vệ sinh.
Nguyên cười cười nhìn theo Chi. Nhưng rồi sắc mặt anh hơi trầm xuống. “Trước khi đi ngủ chỉ nhắc đến bác sĩ của em sao? Hóa ra là anh nhầm tưởng.” Rồi anh lại tự nhủ: “Thôi, bản thân mình cũng đâu có ra gì, mình đâu có toàn tâm toàn ý với cô ấy đâu.”
Một lát sau, khi Nguyên bắt đầu chợp mắt trở lại được thì anh bị đánh thức lần nữa bởi tiếng hét chói tai từ dưới bếp: “Aaaaaaa, đồ đáng ghét. Anh dám ăn hết cơm mà còn không rửa bát sao?” Nguyên kéo gối trùm lên tai, khẽ cười rồi lại chìm vào giấc ngủ.
Chương 10: Chỉ một mình em yêu anh là đủ
Mặc dù ngoài miệng hét lên như vậy nhưng Hạ Chi tuyệt nhiên không làm phiền mà để mặc cho Nguyên ngủ đến tận trưa. Bác Thủy bán hàng ngoài chợ cả ngày, đến chiều tối mới về nhà. Khi Thiên Anh đến, Nguyên vẫn còn chưa dậy. Anh cũng không gọi Nguyên. Cả đêm anh không được ngủ nhưng chắc Nguyên cũng chẳng khá hơn gì.
-Chắc anh sẽ nhờ thợ đến phá khóa ra thôi.- Thiên Anh cùng Chi đứng trước cổng nhà cô nhìn vào trong.
-Bao giờ thì mình trở lại Cát Bà vậy anh?- Hạ Chi đưa mắt nhìn anh mong chờ.
-À, chắc vài hôm nữa.- Thiên Anh cười- Sao, em thích về đó à? Hình như em có một tài khoản ngân hàng do Thanh Lâm mở dùm, trong đó cũng có một số tiền, nghe nói là tiền tiết kiệm của em và tiền bảo hiểm nhận được khi bố mẹ em mất. Em có thể ở lại đây chờ Thanh Lâm cũng được mà.
-Ở đây một mình buồn lắm.- Hạ Chi lắc đầu.
-Không thích ở gần Nguyên sao?- Thiên Anh tủm tỉm cười.
Hạ Chi lặng thinh. Lát sau, cô lắc đầu nguầy nguậy:
-Không. Em cần gì ở gần anh ấy chứ. Bác Thủy nói… em có người yêu rồi.
-Thật hả? Nếu có sao cậu ta không tới đây tìm em?- Thiên Anh ngạc nhiên.
-Em không biết.- Hạ Chi băn khoăn đáp.- Hơn nữa, hình như anh Nguyên cũng thích người khác rồi.
-Ai? Nó làm gì có quen ai đâu nhỉ? Mấy cái cô tình một đêm của nó thì không phải đâu.- Thiên Anh cười to.
-Thật mà. Hôm qua ở khách sạn ấy. Chị kia bảo anh ấy là em chồng…
-Hả?- Thiên Anh giật nảy mình, anh không cười được nữa.- Em nói hôm qua Dung và Nguyên gặp nhau ở khách sạn.
-Chị ấy đi cùng một người đàn ông khác, anh Nguyên bắt gặp rồi tức giận lắm. Anh ấy bảo em đi về trước còn bản thân thì dẫn chị kia vào trong phòng…- Hạ Chi càng nói đến cuối câu thì càng nhỏ dần.
-Nhóc lại nghĩ lung tung rồi. Đó là Dung, em dâu của anh, cũng là chị dâu của nó.- Thiên Anh lắc đầu- Quan trọng là em đối với nó như thế nào chứ đừng nhìn những cái đó để đánh lừa tình cảm của mình.
-Anh Thiên Anh…- Chi bất ngờ quay sang nhìn anh....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








