-Chi, cháu về bao giờ sao không gọi bác?
Chi ngơ ngác nhìn người phụ nữ trạc ngoài 50 này. Cô đã chẳng còn nhớ người hàng xóm tốt bụng này từ lâu rồi.
Thấy cô không trả lời, người phụ nữ lại gần, hỏi tiếp:
-Thằng Lâm đâu, sao hai đứa nói đi là đi liền mấy tháng thế hả?
-Dạ, cháu…- Hạ Chi không biết trả lời thế nào nên chỉ ấp úng.
-Bác ơi… Chi bị tai nạn nên tạm thời cô ấy không nhớ những chuyện trước kia đâu ạ!- Cuối cùng Nguyên đành lên tiếng trả lời thay cô.
-Hả?- Người phụ nữ kêu lên một tiếng kinh ngạc rồi tiến đến gần hơn, nắm lấy tay Chi- Cháu tai nạn làm sao? Có nặng lắm không? Đã khỏi hẳn chưa?
Người phụ nữ hỏi liền một hơi mấy câu làm Chi càng lúng túng không biết trả lời thế nào, chỉ đành đưa mắt cầu cứu Nguyên.
-Bác ơi…- Nguyên lên tiếng.
- Thằng Lâm đâu? Nó không phải cũng bị tai nạn đấy chứ?
-Bác…- Nguyên đằng hắng giọng nhắc lại.
-Rõ khổ thân anh em chúng mày, thảo nào mà bác cứ ngóng mấy tháng liền không đứa nào về. Còn tưởng anh em chúng mày bỏ đi nơi khác rồi chứ.
-Hix… bác ơi…- Nguyên không nhịn được đành phải nhấn giọng gọi to.
-Hả? Ơ ơ, cậu là ai thế? Người yêu con Chi hả?
-Dạ?- Nguyên giật mình không biết nên cười hay nên khóc.- Dạ không ạ!
-Thế người yêu nó đâu? Nghe thằng Lâm khen ngợi nó lắm mà? Thôi hai đứa vào nhà đi. Bác đang nấu dở nồi cháo cho thằng cháu ngoại.
-Cháu không có chìa khóa ạ!- Hạ Chi mãi mới nói được một câu, cô còn chưa hế bàng hoàng vì khả năng nói quá nhiều của bác hàng xóm của mình.
-Quên, đợi bác chút, bác đưa chìa khóa cho. Lần trước thằng Lâm có gửi bác một chùm dự phòng, nó sợ tính cháu bất cẩn hay đánh rơi hoặc để quên chìa khóa của mình.
Người phụ nữ đi vào nhà rồi, Nguyên chắt lưỡi:
-Thì ra em có tính bất cẩn hay quên và đánh rơi đồ hả?
-Đâu có…- Hạ Chi kêu lên đầy vẻ oan uổng.
-Em có nhớ chuyện trước đây đâu mà kêu là không có. Mà em có người yêu rồi hả?
-Em không nhớ?- Hạ Chi lí nhí đáp lại, dường như cô không muốn nhắc tới chuyện này.
-Làm sao để tìm người yêu em bây giờ nhỉ?
-Em không cần…
-Hả? Em nói gì?
Đúng lúc này thì bác hàng xóm trở ra, đưa cho Chi chùm chìa khóa rồi nói tiếp:
-Bác vẫn sang quét sân cho hai đứa luôn ấy. Nhà thỉnh thoảng bác cũng quét cho đỡ bụi.
-Cháu cảm ơn bác, bác vất vả rồi ạ!
-Ơ cái con bé này, bác mà mày còn khách sáo thế à? Thế cuối cùng thì thằng Lâm đâu?
-Dạ anh cháu…
-Lâm phải đi công tác xa một thời gian bác ạ!- Nguyên đỡ lời cho cô.
-Thế à? Thế hai đứa vào nhà đi. Rảnh thì sang bác chơi.
Người hàng xóm tốt bụng vào nhà rồi, Chi mới tra chìa mở cổng. Bàn tay cô hơi run run, không biết vì cảm xúc trở lại ngôi nhà thân quen hay vì lý do nào khác mà cô cứ luống cuống mãi mới mở được cổng và cửa vào.
Ngôi nhà mặc dù vắng bóng hai anh em Thanh Lâm- Hạ Chi đã mấy tháng nhưng hoàn toàn sạch sẽ vì bác hàng xóm thường sang lau chùi phủi bụi cho. Nguyên bật điện thoại lấy ánh sáng để tìm công tắc điện rồi bật lên. Phòng khách nhỏ, chỉ kê một bộ bàn ghế và một cái tủ kính trong đựng đầy sách báo. Trên tường có treo một khung ảnh gia đình lớn, nhưng rõ ràng là ảnh đã được chụp từ nhiều năm trước. Hạ Chi trong ảnh khi đó còn rất nhỏ. Phía sau là bếp ăn và khu vệ sinh, phòng ngủ của hai anh em có lẽ ở trên tầng 2.
-Sao thế?- Nguyên ngồi ở ghế, ngẩng đầu nhìn Hạ Chi đang tần ngần đứng giữa nhà.
-Có một chút thân quen.
-Nó là nhà em mà. Bây giờ cửa mở được rồi, em thích ở đây hay về khách sạn?
-Ở đây đi. Đằng nào em cũng chỉ có một mình.
-Vậy chút anh đưa em về đó lấy đồ.
-Vâng.
-Sao thế? Có chuyện gì không vui à? Chẳng giống em thường ngày chút nào.
-Không có gì? Vậy mình đi lấy đồ luôn đi. Em muốn về đây nghỉ ngơi sớm một chút. Hôm nay cũng đi lại nhiều rồi mà.
-Được rồi, nếu em đã nóng lòng như thế.- Nguyên nhún vai đứng dậy và đi ra cửa.- Anh đưa em đi ăn tối rồi ra khách sạn lấy đồ.
-Nếu anh bận thì không cần đâu ạ!
-Làm sao được. Anh đã hứa với thằng Thiên Anh rồi, phải làm đến nơi đến chốn chứ.
Hạ Chi ngẩng đầu nhìn khung ảnh treo trên tường nhưng tâm trí cô lúc này hoàn toàn trống rỗng. Anh làm tất cả chỉ vì đã trót hứa với anh Thiên Anh sao?
Chương 9: Hãy làm nhân tình của em đi!
Vừa kéo va li hành lý của Hạ Chi ra khỏi phòng khách sạn, Nguyên vừa cẩn thận hỏi:
-Em đã gọi điện báo cho Thiên Anh là em sẽ về nhà ở chưa?
-Chưa. Điện thoại em hết pin rồi.- Chi lắc đầu.
-Thôi để tí tìm chỗ nào ăn tối rồi anh gọi cho nó cũng được.- Nguyên chắt lưỡi.
Hai người bước lại trước cửa thang máy để đợi. 10 giây sau, thang máy dừng lại, cửa thang máy mở ra. Nguyên ngừng nói chuyện với Chi để bước vào. Nhưng anh vừa ngẩng đầu nhìn vào trong thì ngay lập tức sững lại. Một trong hai người đứng trong thang máy cũng đồng dạng có phản ứng như anh. Hạ Chi tò mò nhìn vào, chỉ thấy bên trong có hai người, một nam, một nữ. Người đàn ông trạc ngoài 40 tuổi, ăn mặc trang trọng, tay đang ôm eo người phụ nữ mặc váy đỏ đầy tình tứ. Vừa rồi họ còn đang cười với nhau rất vui vẻ, chỉ là sau khi nhìn thấy Nguyên thì nụ cười tắt ngúm trên gương mặt người phụ nữ kia.
Mím môi đầy tức giận, Nguyên buông tay kéo va li ra, một chân bước vào trong thang máy chèn không cho cửa đóng lại. Anh kéo người phụ nữ ra khỏi thang máy bằng một hành động kiên quyết, mạnh mẽ, gần như là thô bạo khiến cả Hạ Chi và người đàn ông kia đều ngẩn ra.
-Này, cậu làm cái gì vợ tôi thế hả?- Người đàn ông cũng vội bước ra, quát lên.
-Ai là vợ ông? Cút đi.- Nguyên tức tối quát lại.
-Thằng này, mày… mày…
Ông ta nhất thời bị chọc giận đến độ không thể nói thành lời, cứ đứng một chỗ lắp ba lắp bắp mãi. Người phụ nữ mà anh vừa kéo ra khỏi thang máy, lúc này đang đứng trước mặt anh, gương mặt đầy vẻ không tự nhiên, có chút hoảng hốt. Nguyên có nằm mơ cũng không nghĩ rằng có ngày anh lại bắt gặp chị dâu mà mình vẫn kính trọng ở một nơi như thế này, trong vòng tay của một người đàn ông xa lạ, còn chấp nhận để anh ta coi là vợ nữa. Thấy hai người đàn ông như muốn xông vào đánh nhau đến nơi, Dung vội đứng giữa hai người, nói nhỏ nhẹ với người đàn ông:
-Đây là em chồng em. Anh về trước đi. Em sẽ gọi cho anh sau.
Bị xấu hổ không nói thành lời, anh ta “hừ” một tiếng rồi quay trở lại bên trong thang máy. Hạ Chi ngơ ngác không hiểu chuyện gì bèn quay sang nhìn Nguyên, nhưng lúc này, trong đôi mắt anh dường như hoàn toàn không có sự tồn tại của cô ở đây, ngoài duy nhất người phụ nữ đứng trước mặt này.
-Anh Nguyên…- Cô khẽ gọi.
Nguyên nhìn Dung hồi lâu vẫn không nói một câu nào. Trong mắt anh bừng bừng lửa giận khiến anh khó khăn lắm mới kiềm chế nổi cảm xúc của mình, không cho nó bộc phát ra. Anh nhìn Hạ Chi, nói ngắn gọn:
-Em gọi taxi về nhà trước đi. Anh sẽ trả phòng sau.
Rồi không để cô nói câu gì, để mặc cô đứng tại cửa thang máy, anh nắm lấy cánh tay của Dung kéo một mạch đi về phía căn phòng mà trước đó anh đã thuê cho Hạ Chi nghỉ lại qua đêm. Hạ Chi căn bản vì quá kinh ngạc nên không thể nói được lời nào.
Hành động này giống của em chồng với chị dâu lắm sao? Chi lờ mờ đoán được rằng mối quan hệ giữa họ hoàn toàn không đơn giản là chị dâu- em chồng. Và điều khiến cô đau khổ và khó chấp nhận nhất, chính là việc mình trong lòng Nguyên không quan trọng bằng một phần của người phụ nữ xa lạ ấy. Chỉ cần có người đó trong mắt anh, tất cả những thứ còn lại xung quanh đều không thể khiến anh quan tâm được nữa....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








