watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


-Hả?- Hạ Chi ngừng cười, nhìn anh tỏ vẻ không hiểu.

-Anh không thể dẫn một cô gái xa lạ về nhà được. Em phải có một danh phận. Ông nội anh rất quy củ, bố mẹ anh cũng thế. Anh mặc dù không thích về nhà, nhưng đã về đến Hà Nội, anh không thể sống như một kẻ không nhà cửa được. Đó là điều kiện cuối cùng, nếu em đồng ý thì mai mình về ngay.

Hạ Chi suy nghĩ một lúc, cũng không biết cô đang nghĩ gì. Chỉ thấy lát sau cô ngẩng đầu nhìn Thiên Anh băn khoăn:

-Đóng giả cũng được, nhưng không được làm gì khác đâu nhé!

-Làm gì?

-Như ôm hôn hay…- Hạ Chi đỏ mặt, nhỏ giọng nói.

-Em ở một phòng với Nguyên được mà ở với anh thì sợ à?- Thiên Anh cười lớn.- Ha ha. Kể cả em có là bạn gái anh thật thì em cũng đừng hòng làm gì anh ở trong nhà anh. Anh nói rồi, ông nội và bố mẹ anh rất cổ hủ, sẽ không cho bất kì cảnh chướng tai gai mắt nào diễn ra đâu. Chính vì thế mà em họ của anh, anh trai của Nguyên đã bị ông nội đuổi ra khỏi nhà, đuổi khỏi công ty, tịch thu tài sản chỉ vì nó có bồ ở bên ngoài đó.

-Ghê vậy sao?- Hạ Chi tròn mắt.

-Tất nhiên. Mà thôi, đừng lo, chúng ta về đó nhưng cũng không ở nhà cả ngày đâu mà em phải sợ. Anh dù sao vẫn là cháu đích tôn của ông. Mỗi lần anh về đều bị ép cưới vợ, nên anh cũng muốn em giả làm bạn gái của anh cho đỡ phiền phức. Coi như anh năn nỉ em điều kiện này nhé!

-Em đồng ý rồi mà, anh đừng lo.

-Ừ, vậy sắp xếp đồ một chút đi nhé! Anh cũng đi sắp đồ đây.

Thiên Anh ra khỏi phòng rồi, Chi cầm lấy cái điện thoại, gửi ngay một tin nhắn đi: “Mai em với bác sĩ về Hà Nội, anh nhớ ra sân bay đón nha!”. Không có câu trả lời, Chi đành đứng dậy chuẩn bị đồ đạc.

***

Thiên Nguyên đọc tin nhắn vừa được gửi đến, chỉ một câu ngắn gọn thôi nhưng cũng đủ làm anh phải suy nghĩ. Anh đối với Hạ Chi là gì, cho đến bây giờ Nguyên cũng nghĩ không ra. Anh thấy thoải mái khi ở bên cô, vui vẻ khi nghe tiếng cười trong trẻo của cô, ngẩn người với vẻ ngây thơ như một tờ giấy trắng của cô, nhưng anh vẫn không thể thực sự đón nhận cô. Lòng anh vẫn khép chặt. Anh cũng biết tình cảm của Chi dành cho mình. Nhưng biết đâu khi cô nhớ ra mọi chuyện, cuộc sống trước đây lại quay về với cô, thì Chi có còn là người hiện tại hay không? Lúc đó người có thể khiến anh lần đầu tiên rung động có còn tồn tại hay không?

Và còn Dung nữa. Dung vẫn là một tồn tại bất biến trong lòng anh. Anh vẫn muốn được trở thành người che chở cho Dung và thằng nhóc Boo, nhưng liệu có thể có chuyện đó hay không? Dung vẫn là vợ của anh trai anh, vẫn là chị dâu anh, điều này sẽ không thể thay đổi được. Những ngày này ở nhà, anh mới cảm nhận được sự cô đơn tột cùng của cô. Anh không biết cô có như những người đàn bà khác, vì quá thèm khát yêu đương mà đi tìm tới những mối quan hệ bí mật khác hay không. Nhưng nếu có, anh vẫn sẽ đồng tình với chuyện đó. Dung đáng có được nhiều hơn những gì cô đang phải chịu đựng.

-Nếu em có cách để thằng Boo vẫn ở cùng chị, thì chị có dám ly hôn với anh Dũng không?- Vài ngày trước, Nguyên đã hỏi cô như thế.

-Chị chỉ cần nhóc Boo. Nếu chị rời khỏi gia đình này, thì chị sẽ mất con ngay lập tức.- Dung cười trong đau khổ.

-Em nói làm em có cách mà. Chỉ cần chị có dũng cảm bỏ anh trai em.

-Cuộc sống thế này cũng là quá ổn với chị rồi.- Dung lắc đầu chán nản.

-Chị không muốn tự do sao? Chị không muốn tìm kiếm và đến với người đàn ông chị thực sự yêu sao? Chị còn cố bấu víu vào nơi này để làm gì, chị chờ đợi cái gì ở hắn nữa?

Giờ phút ấy, Nguyên đã thực sự rất giận, đến độ có thể gọi anh trai mình như thế. Trong anh, hình ảnh tốt đẹp của người anh trai đó đã sụp đổ từ mười năm trước đây rồi.

-Chị chờ đợi gì ư? Chị muốn giữ nguyên hình ảnh người mẹ này trong mắt con trai chị, cho đến khi chị già và chết đi. Chị không muốn trong mắt nó, chị là một người đàn bà bỏ chồng, mặc dù thực tế chị bị phản bội trước. Chị muốn trong mắt nó chị mãi là một người mẹ hoàn hảo nhất.

Im lặng một lát, Dung tiếp:

-Cảm giác của một người đàn bà thất bại ngay từ lúc bắt đầu cuộc sống hôn nhân rất đáng sợ. Cảm giác của một người đàn bà không giữ được chồng mình còn đáng sợ hơn gấp bội. Chị là một người như thế. Chị sợ hôn nhân lắm rồi. Chị chỉ muốn được yên ổn, nuôi con lớn lên, chăm chút cho nó, rồi mình già đi và chết.

-Nếu không muốn kết hôn thì cứ tìm một người đàn ông nào đó làm nhân tình. Người ta cướp chồng chị thì chị không thể đi cướp chồng người khác được à?

-Em nói gì vậy?- Dung thở dài nhìn anh.

-Em nói là chị thích ai thì cứ cướp lấy họ. Ở cùng cũng được, không ở cùng cũng chẳng sao, cần thì lên giường, xong thì chia tay, nhưng em xin chị, đừng làm khổ mình mãi nữa. Chị không cho em được lo lắng cho chị, thì hãy để người đàn ông khác yêu thương chị đi.

-Chị không làm được. Chị không yêu ai được nữa…- Dung lắc đầu.

-Chị yêu hắn sao? Cuộc hôn nhân đó vốn đâu có tình yêu?

-Đúng vậy. Nó không có tình yêu. Chị không yêu anh Dũng. Vì chị không yêu chồng mình nên chị mới bị trừng phạt, nên chồng chị mới bỏ chị. Chị đã có một tình yêu sao lầm. Chị không nên yêu người đó. Chị không nên…

-Chị…- Nguyên sững người nhìn những giọt nước mắt đã chảy ra từ khóe mắt Dung.

Rồi như hiểu ra tất cả tâm tư của Dung, anh tiến lại ôm chặt lấy cô, thì thầm:

-Lấy em đi.

Dung như bừng tỉnh trước cái ôm siết này. Cô đẩy Nguyên ra, lo lắng nhìn xung quanh rồi lắc đầu:

-Em hãy buông tha cho chị. Chị van em.

Nguyên nhìn dáng vẻ tiều tụy và đau khổ của Dung, thở dài:

-Em đã buông từ lâu rồi.

Dung ngẩng đầu nhìn Nguyên, chỉ nghe anh tiếp:

-Nhưng em vẫn muốn ở bên chị, vì cả nhóc Boo nữa. Nó cũng là đứa con tinh thần của em. Em muốn cho nó tình yêu của một người cha.

-Vậy thì không nên thương hại chị. Em cần phải có hạnh phúc của riêng em. Chị không muốn làm gánh nặng cho em. Nếu đã buông rồi, thì tốt nhất đừng nên chạm lại nữa…

Nhìn ánh mắt như van lơn của Dung, Nguyên bỗng thấy đau lòng. Có phải Dung đã nói đúng, anh đang thương hại cô hay không? Tình yêu đã buông rồi thì có phải nên giải thoát hẳn hay không?

Từ hôm đó Dung đưa nhóc Boo về ông bà ngoại với lý do cháu gái sắp lấy chồng nên về đó chuẩn bị cho đám cưới. Dung muốn tránh mặt Nguyên, muốn cho Nguyên thời gian để bình tĩnh trở lại, và cũng muốn cho bản thân mình đỡ mỏi mệt hơn. Nhưng buông tay liệu có phải là giải thoát hay không thì cô cũng không dám chắc nữa.



Chương 8: Cô ấy là bạn gái của con

Vừa nhìn thấy Nguyên, Hạ Chi đã chạy tới rất nhanh, để mặc Thiên Anh với túi hành lý đi phía sau. Lâu rồi Thiên Anh mới thấy cô bé vui đến thế khiến cho anh đứng ở phía xa cũng không nhịn được phải lắc đầu cười. Thiên Nguyên nói gì đó với Chi rồi nhìn về phía anh gọi:

-Cũng may có hai người mà tớ trốn được một buổi lên công ty cùng ông nội.

-Ha ha, hóa ra cậu bắt đầu chăm chỉ rồi hả?

-Không phải. Tớ bị tịch thu thẻ rồi. Bây giờ phải chịu khó ngoan ngoãn một chút, đợi có tiền rồi tớ sẽ chạy ngay.- Nguyên nhỏ giọng nói rồi cả hai cùng cười vang.

Cả ba ngồi trên taxi, Nguyên quay lại cười hỏi:

-Cậu quên là ông đuổi cậu ra khỏi nhà rồi à? Vẫn còn có gan về nhà hả?

-Nếu lần này ông đuổi thì tớ lại đi.- Thiên Anh bất đắc dĩ thở dài.

-Ông nội của các anh ghê vậy hả?- Hạ Chi ngồi ở ghế trước đang nhìn ngắm đường phố quay lại hỏi....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Chỉ có thể là Yêu - Hân Như
1234...8910»