watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)



Chi hít một hơi thật sâu rồi mới bấm đèn thang máy để đi xuống dưới sảnh khách sạn. Nếu Nguyên đã không muốn cô đợi, thì cô cũng chẳng có lý do gì ở lại đây đợi anh cả. Căn bản là cũng không biết bản thân sẽ phải đợi đến bao giờ.




*


Trong căn phòng tại khách sạn lúc này, Nguyên ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm vào Dung vẫn đứng tần ngần giữa phòng. Cô cũng không biết nên đứng hay nên ngồi lúc này. Từ Nguyên có một thứ cảm xúc vô cùng dữ dội đang bộc phát ra nên cô cũng không dám lên tiếng ngay. Bị Nguyên nhìn chằm chằm như thế, lại không nói một câu nào khiến chị vô cùng khó chịu. Cảm giác xấu hổ như một đứa trẻ ăn vụng bị bắt quả tang làm cô thấy bối rối. Nguyên định làm gì đây? Nếu như đến tai bố mẹ chồng cô, chắc cô sẽ chẳng còn giữ nổi thằng Boo nữa.


-Sao chị không ngồi? Chị định đứng như thế nói chuyện à?- Nguyên cuối cùng cũng cất tiếng sau một hồi im lặng.


-Hay mình về nhà rồi hãy nói chuyện. Em không nên để bạn gái về một mình như thế.


-Về nhà nói chuyện? Chị nghĩ thế tốt hơn sao?


Thấy Dung lặng im không trả lời, Nguyên tiếp:


-Chuyện này bắt đầu từ bao giờ?


Dung sững lại, cô cũng không biết phải trả lời như thế nào. Cô hoàn toàn có quyền không phải trả lời những chất vấn của Nguyên, nhưng đứng trước người em chồng này, cô không tài nào khống chế nổi cảm xúc của mình.




-Nửa năm.


-Bố mẹ biết không?


-Không.


-Em hiểu nỗi lòng của chị… Nhưng…- Nguyên định nói gì rồi lại thôi, chỉ thở dài một cái.- Bây giờ chị tính sao? Chị định lén lút quan hệ với người khác thế này đến bao giờ? Nếu chị cần đàn ông như thế, thì hãy bỏ anh Dũng đi, rồi đường đường chính chính kết hôn với một người đàn ông khác. Chẳng lẽ chị sợ không còn đàn ông cho chị kết hôn sao?


-Chị nghĩ như thế này là quá ổn rồi. Chị không đủ dũng cảm để đi bước nữa.




-Người đàn ông đó cũng có gia đình riêng của anh ta. Chị nghĩ sao nếu như vợ anh ta cũng đang chịu nhiều đau khổ như trước đây khi anh Dũng bỏ chị?


-Chị không nghĩ nhiều như thế.- Dung lắc đầu.


-Tại sao?


-Đàn bà thường cay nghiệt với đàn bà. Hơn nữa, chị không cướp chồng của ai cả, là anh ấy tìm đến chị. Bọn chị trước đây từng học cùng trường đại học.


-Chị… Chị yêu anh ta không?


-Tất nhiên là không?


-Vậy chị đến với anh ta vì điều gì? Chỉ vì chị cần đàn ông sao?- Nguyên nhướn mày lên.


-Cứ coi như vậy đi.


-Nếu chỉ là cần đàn ông… vậy thì làm nhân tình của em đi. Nếu chỉ là cần một người đàn ông để ôm ấp và thỏa mãn, thì đến với em đi.- Nguyên nhìn thẳng vào mắt Dung.


Dung sững người trước lời đề nghị đó của Nguyên. Cô biết tình cảm của Nguyên, nhưng không bao giờ cô dám nghĩ Nguyên sẽ mạnh dạn bày tỏ như thế. Nhìn thái độ lúng túng của Dung, Nguyên nhún vai:


-Ít nhất em sẽ không như anh ta, đến với chị chỉ vì muốn thỏa mãn quan hệ xác thịt.




-Em có biết em đang nói cái gì không?- Dung nhìn sâu vào đôi mắt anh, ở đó, cô chỉ thấy một sự kiên quyết không tài nào lay chuyển nổi. Cô biết, anh không nói chơi, cũng không vì một phút nông nổi mà đưa ra đề nghị này.


-Chị không muốn thay đổi quan hệ hiện tại giữa chị và em.- Cuối cùng, Dung lắc đầu thở dài- Chuyện ngày hôm nay, nếu em thương chị, thì xin em hãy coi như không thấy gì. Chị chỉ xin em chuyện đó thôi.


-Tại sao chị không thể đến với em?- Nguyên nhấn mạnh từng chữ.


-Đừng vì người như chị mà đánh mất luân thường đạo lý.- Dung gần như muốn khóc trước sự bình thản của Nguyên.


-Luân thường đạo lý?- Nguyên nhếch miệng cười- Hay cho một câu luân thường đạo lý. Chị ly hôn với anh Dũng thì chúng ta sẽ đâu còn cái quan hệ người-một-nhà đó nữa. Tại sao chị nhất định ương ngạnh đến vậy? Em thì không thể làm chồng chị? Không thể làm cha của thằng Boo sao?


-Không thể.- Dung kiên quyết lắc đầu.


-Em hiểu rồi. Vậy chị đi đi. Chuyện ngày hôm nay em sẽ coi như không thấy.




-Cảm ơn em.- Dung nói nhanh rồi quay đi ra cửa, dường như cô không thể đủ sức để đối mặt với Nguyên thêm một phút một giây nào nữa.


*



Chẳng biết bao lâu sau, chỉ khi có người lay mạnh mình, Nguyên mới uể oải mở mắt ra. Người phục vụ quán bar lịch sự nói với anh:


-Điện thoại của anh reo liên tục nãy giờ thưa anh.


Nguyên chậm chạp ngồi thẳng dậy, từ từ nhớ lại, hóa ra anh đã uống quá chén và ngủ gục tại quán bar này sau khi từ khách sạn trở ra. Anh mở điện thoại, hơn mười cuộc gọi nhỡ từ số của Thiên Anh. Nhớ đến Thiên Anh, anh sực nhớ ra Hạ Chi đã bị mình bỏ rơi ở khách sạn, không biết giờ này cô bé đã về tới nhà chưa? Anh bấm gọi cho cô nhưng tổng đài vẫn báo thuê bao không liên lạc được. Câu thông báo làm Nguyên gần như tỉnh hẳn. Anh bấm gọi lại cho Thiên Anh.


-Cậu và Hạ Chi đang ở đâu đấy?- Thiên Anh bắt máy ở ngay hồi chuông thứ nhất.


-Tớ ra ngoài có chút việc. Hạ Chi về nhà rồi.


-Nhà? Nhà cô ấy làm gì có ai? Tớ gọi cho cả hai không được nên đã rẽ qua đó rồi.


-Tớ bảo cô ấy bắt taxi về rồi mà.


-Trời đất. Thế cậu có đưa tiền cho Chi không? Cô bé không có nhiều tiền đâu.


-Chết thật, tớ quên mất.- Nguyên giật mình- Điện thoại của cô ấy lại hết pin nữa.




-Thế cậu đang ở đâu? Cậu để cô ấy đi một mình về từ đâu? Bây giờ là quá nửa đêm rồi, con gái một thân một mình lang thang ngoài đường quá nguy hiểm.


-Đừng lo, đứa nào động vào con nhỏ mới gọi là xui xẻo đó.- Nguyên chắt lưỡi.


-Không phải lúc đùa đâu.- Thiên Anh nghiêm giọng.- Tớ đang mượn xe của Hương chạy vòng vòng đi tìm đây. Cậu đang ở đâu? Bắt taxi về trước đi.


-Tớ bắt taxi về nhà Chi trước. Có gì a lô nhé!


-OK. Cứ vậy đi.


Thiên Anh nói rồi cúp máy luôn. Nguyên cũng loạng choạng đứng dậy. Lâu rồi anh không uống nhiều thế này nên bản thân vẫn chưa quen với cảm giác choáng váng do men rượu. Nhưng lúc này, đầu óc anh lại nghĩ tới Hạ Chi, cảm thấy có lỗi vì đã để cô một thân một mình đi về như vậy.




Ngõ vào nhà Chi tối om, chỉ có duy nhất ánh điện leo lét sáng từ trên cột điện cao trước cửa nhà cô và bác hàng xóm. Cả xóm yên tĩnh chìm trong giấc ngủ. Nguyên nhìn ngôi nhà im lìm trong bóng tối, khẽ thở dài, rõ ràng là Hạ Chi chưa về nhà. Nếu không có chuyện bất thường xảy ra thì cô phải về tới đây rồi chứ? Địa chỉ nhà anh cũng cẩn thận ghi vào một tờ giấy rồi để trong va li của cô từ chiều. Anh biết Chi có tính hay quên, trước đây tên của anh cô cũng không nhớ, lúc đầu phải ghi tên anh lên tay để nhắc mình không quên. Nếu nói Nguyên không quan tâm gì đến Hạ Chi là nói dối, chỉ là khi thấy Dung trong lòng một người đàn ông xa lạ khác, anh chẳng còn một chút lý trí nào mà nghĩ đến Chi nữa.




Nguyên ngồi tựa vào cổng nhà Hạ Chi ngủ quên cho tận tới khi có người lay dậy lần nữa. Anh giật mình mở choàng mắt, chỉ thấy bác hàng xóm đang nhìn mình đầy hiếu kì....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh trai em gái - Tào Đình
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bạch mã hoàng tử - Hồng Sakura
» Bắt được rồi, Vợ ngốc - Pum
» Bên nhau trọn đời - Cố Mạn
1234...91011»