watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Kể ra nhìn kĩ cô cũng không đến nỗi quá xấu...

- Lâu nay anh vẫn nghĩ tôi xấu đấy hả? Ngày xưa tôi là hoa hậu xóm trọ đấy!

- Không quá xấu nhưng... không được xinh. Hô hô. Lên xe đi. Nàng Audi của tôi đói rồi đấy!

- Ôi trời ơi...

Chiếc xe lại lao đi trên con đường nhỏ. Màu đỏ sang trọng của nó vút lướt nhanh giữa hai bên đường mênh mông. Màu xanh ngắt lướt qua đôi mắt đang cười của Linh. Cô ngẩn ngơ nghĩ về ngày đầu tiên gặp anh. Con đường Nguyễn Du, Melody và hai cái tát cháy mặt... Linh cũng nhớ nụ cười tươi rói khi cô xin anh số điện thoại. Thời gian xoay chầm chậm và có thể cả đảo điên. Những sự tình cờ đôi khi lại kéo người ta lại bên nhau. Phải chăng là duyên phận... Gió lại lùa vào tóc Linh. Gió thơm mùi hoàng hôn, mùi đồng đất. Linh nhớ hôm ấy anh cũng ấn nút mở cửa như vậy. Bất giác cô quay lại nhìn anh, nhoẻn miệng cười. Anh nhìn cô, nhe răng gượng gạo rồi nhanh chóng khép miệng lại. Phút ấy trông Vũ khác quá, hồn nhiên như một đứa trẻ vậy!

Chiếc xe dừng lại ở một quán ăn nhỏ có cái tên ấn tượng: Gia đình. Không hiểu vì không gian nhỏ và phía trước được bài trí khá đơn giản theo kiểu mộc mạc hay vì chính cái tên đó lại cho Linh cảm giác thật gần gũi. Chị chủ quán còn rất trẻ và khá xinh xắn, đeo chiếc tạp dề hình heo, tươi cười mở cửa cho Vũ:

- Lâu lắm mới thấy cậu ghé qua, tưởng quên tụi này rồi! Lão Huy còn hỏi không biết dạo này nó đã tu tâm tính chuyện lấy vợ chưa?

Vũ nháy mắt sang Linh như ngầm ý điều gì. Cô bạn cười ra vẻ đã nhận được thông điệp:

- Ối ồi, vào nhà đi em, ai lại để người ta đứng ngoài thế, vào đi, chị là Trang là bạn với Vũ từ hồi còn ở bên kia nên vẫn ăn nói bỗ bã thế đấy! Hi. Em vào đi.

Nói rồi chị kéo tay Linh chạy vù vào trong. Quán của chị có hai tầng, mỗi tầng có khoảng năm cái bàn nho nhỏ. Gian bếp được đặt ngay ngoài cho khách tham quan, hình như nếu ai muốn có thể vào tự tay làm món ăn cho nhóm của mình. Một gia đình đang ngồi ngay gần lối vào, hai bé con xinh xắn quay lại nhìn Linh, thích thú cười. Bé gái chừng 4 tuổi nói với mẹ: "Mẹ ơi, mẹ ơi, chị í giống công chúa quá!" Chắc tại chiếc váy trắng thướt tha và mái tóc dài để buông của Linh.

- Cháu nhầm rồi đó, đấy là phù thủy đội lốt đó. Cháu mà không ngoan là bị bắt đó.

Linh quắc mắt nhìn Vũ, vô tình lại rơi vào bẫy của hắn.

- Đấy, cháu thấy không...

Vũ co người lại, giả bộ sợ sệt:

- Hu hu, cháu sợ lắm!

- Thế chú là ông phù thủy ạ?

- Không, chú là hoàng tử, cháu không thấy chú đẹp trai à?

- Nhưng hoàng tử phải đi với công chúa chứ!

Linh tủm tỉm cười thích chí, mấy khi không cần lên tiếng vẫn được nhìn cái mặt thộn ra không chống chế nổi của Vũ. Nhưng chị chủ quán thì cười ngặt nghẽo không tha cho tên hoàng tử dở hơi đang ngẩn ngơ.

- Hơ hơ, chết chửa, ai bảo gậy ông đập lưng ông. Người ta xinh thế lại bảo phù thủy... haha!

Bố mẹ hai đứa bé cũng cười thích thú. Cửa mở ra, một người con trai bước vào, anh cười rất tươi, rất thoải mái. Chị chủ quán đứng lên, chạy về phía chồng:

- Huy, anh về rồi à, ông bạn quý hóa của anh vừa bị một vố rõ đau kìa.

- Ôi trời, thằng trời đánh, cách nhau có mấy chục phút đi xe mà mày biệt tăm theo mấy em chân dài cả tháng nay ấy nhỉ?
Vũ tiến lại phía thằng bạn, đấm vào vai Huy, đùa đùa nói nhỏ vào tai:

- Thằng ranh... nể nàng mới của tau tí.

Huy quay lại nhìn Linh, giơ tay chào cô và mỉm cười, nụ cười rất thật. Linh bị ấn tượng mạnh bởi nụ cười thoải mái và thân thiện của anh. Chiếc răng khểnh dễ thương hoàn toàn hợp rơ với mái tóc xoăn bồng bềnh và làn da trắng. Nếu anh ấy mà cao thêm một chút nữa thì khối người mẫu diễn viên phải xách dép.

Huy đi lại phía bếp, kéo tấm tạp dề trên giá, mặc vào người rồi bất ngờ vòng tay ôm Trang từ phía sau:

- Xem vợ anh định làm món gì tiếp thằng bạn quý hóa nào?

Vũ vặt một quả nho trên giá, tung lên, đỡ bằng miệng, vừa nhóp nhép vừa nói to:

- Thôi đi, cháy bây giờ, ban ngày ban mặt cứ thích bày tỏ tình cảm trước mặt mình chứ...

Rồi anh huơ huơ tay về phía Trang và Huy, cười tít mắt:

- Buông ra, buông ra đi... nhức mắt quá đi!

Linh ngồi im nhìn Vũ đùa nghịch trong bếp, bên cạnh hai người bạn, nhận ra ở anh những điều mà thật lâu cô chẳng bao giờ thấy. Nụ cười thoải mái và không vướng bận. Ánh nhìn không còn thấp thoáng những vệt buồn nơi đáy mắt như mọi khi. Ngồi một lát, ngắm linh tinh mãi cũng chán, Linh tiến lại bếp định giúp gì đó nhưng Trang đã nhanh tay kéo cô lên tầng hai, để cho hai “ông tướng” trổ tài.

Căn phòng ngủ của hai vợ chồng đi theo một lối khác với mặt quán. Lối hành lang đi vào có những chậu hoa đủ màu sắc nhỏ xinh. Gam màu xanh dương mát rượi như phủ xuống cả đôi chân nhỏ. Trang mở toang cửa sổ:

- Em ngồi nghỉ một lát đi. Trông em có vẻ mệt đó. Phòng hơi bừa bộn tí tẹo. Chịu khó nhé!

- Vâng, em ổn mà. Em đang nghĩ không biết các anh ấy có nấu được không?

- Ôi trời, lo gì, hai ông ấy là đệ nhất khéo tay đó.

Linh không nghe thấy những lời đó của Trang, mắt cô đang chăm chăm vào bức ảnh đặt trên bàn. Bốn người họ, Trang, Vũ, Huy và cô gái không cười - Nguyệt. Họ khoác tay nhau, phía sau là bãi biển lộng gió. Vũ cười rạng rỡ trong nắng của phương trời mà Linh chưa từng biết đến. Nhưng, điểm làm Linh chú ý là ánh mắt Nguyệt liếc nhìn Vũ, đầy yêu thương cũng đầy uẩn khúc.

- Anh chị về nước cũng trước Vũ, hồi còn bên đó vui lắm. Nguyệt hơi ít cười nhưng cô ấy rất tốt bụng. Ở chung nhà Vũ mà nên bốn người chơi với nhau luôn.

- Vậy anh chị về mở quán này à?

- Ừ, cũng du học này kia nhưng mà hợp nhau ở cái tính thích bình yên thôi. Nên về mở quán. Hồi đầu cũng khó khăn lắm, nhưng mà đáng yêu. Mọi thứ từ sơn nhà đến bàn ghế đều do Huy làm hết và chị phụ đó. Chả giàu đâu nhưng mà lúc nào cũng thấy đủ.

Nhìn đôi mắt long lanh của Trang, lòng Linh chợt buồn, trước đây cô và Dương cũng còn bao dự định dang dở, cũng quán café, cũng ngôi nhà trên đường Nguyễn Du lộng gió. Linh như tưởng tượng ra hình ảnh anh đang hì hục ngồi đục đục, đẽo đẽo những chiếc bàn cho quán café Dương Linh của họ. Bất giác, cười một mình. Nụ cười vô thức nhưng không rõ rệt.
- Vũ trông thế thôi nhưng mà đáng yêu lắm đấy. Sống tình cảm lắm, giờ qua nhiều biến cố quá thành ra cũng thay đổi.
Trang lên tiếng phá vỡ dòng suy nghĩ miên man, mông lung và mơ hồ của cô. Linh ngạc nhiên, có rất nhiều điều ở Vũ cô không hiểu nhưng thật lòng rất muốn hiểu:

- Biến cố ạ?

- Ừ, cứ tưởng cậu ấy không vượt qua được ấy chứ. Nhưng mà người đi rồi ta cũng cứ phải sống thôi! Cũng vì chuyện đó mà đám cưới với Nguyệt bị hoãn. Giờ chắc chẳng ai nghĩ đến nữa.

- Hai cô làm gì đấy, tham quan xong chưa, xuống ăn ngay!

Giọng chanh chua, bất cần của Vũ lại vang lên nhưng không còn làm Linh khó chịu nữa, cô thấy một chút gì đồng cảm với anh. Đôi khi những vết xước nham nhở của quá khứ đay nghiến con người ta để nét cười cũng bớt tươi vui và những yêu thương cũng trở nên khô héo. Nhưng Linh tin chỉ cần một cơn mưa tròn hạt những yêu thương lại vẹn nguyên như thuở nào bởi những thứ đã thuộc về trái tim sẽ luôn ẩn mình trong những ngăn sâu những trái tim... đợi chờ.

- Chà chà, trông hấp dẫn, lâu lắm rồi không thấy Hoàng Vũ vào bếp ấy nhỉ? Người được thưởng thức chắc đặc biệt lắm đây!
Trang nháy mắt với Huy, rồi cả hai cùng ngặt nghẽo cười....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Nu Phạm lại diện màn khoe thân
» Bảy ngày để nói Anh yêu Em - Born
» Những vết xước màu rêu - Leng Keng
» Anh yêu em, 1m45 ạ! - Dương Hàn Linh
» Những ngày đợi nắng - Quái Vương
12345»