watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


"Vẫn đang khóc à Linh Strong đờ iên, Strong mà thế à. Mạnh mẽ lên cái xem nào!"

Lại là tin nhắn của Hoàng Anh. Linh nhoẻn cười, reply:

"Linh Strong đã thôi khóc anh nhé. Em đi ngủ đây. Mai nhé, 5h30 ở Hoàng Gia nhé! Em ăn 7 cái đó!"

"Ok. Thưa sếp Strong!"

Linh lại cười, một vài cánh hoàng lan đáp xuống cạnh chân. Linh đưa lên mũi. Hít mạnh. Mùi thơm nhẹ nhàng thấm vào luồng không khí quanh cô. Linh có cảm giác toàn thân như được bao phủ bởi một làn hương thật trong trẻo và êm dịu. Cô sờ tay lên má mình, vuốt nhẹ. Hương đêm trong lành đang nhẹ nhàng lan tỏa trong không gian, khiến Linh thấy mọi chuyện vừa trôi qua chảy tan đi, còn lại chỉ là những niềm vui và ngọt ngào êm ái. Có phải Linh đã giữ những nỗi đau quá lâu? Chính cô cũng không biết thế nào là lâu nữa. Nhưng bắt cô quên anh, có lẽ mãi mãi là điều không thể. Dương đã từng là cả thế giới của cô, là tất cả tình yêu trong trẻo, mơ mộng và hồn nhiên nhất. Để rồi đến bây giờ Linh vẫn chưa đủ sẵn sàng bước ra khỏi thế giới ấy dẫu nó đầy nước mắt, đầy xước xát, để bước vào thế giới mới có thể sẽ tốt đẹp hơn. “Quên thì thật khó nhưng học cách bớt nhớ mỗi ngày, mình sẽ học cách đứng dậy từ đó. Đã đến lúc phải đối mặt với quá khứ và đi tiếp đến tương lai”. Linh đóng khung dòng chữ nghiêng nghiêng vừa ghi bằng mực đỏ, nổi bật trên quyển nhật kí của mình. Linh đặt quyến sổ lại phía ngăn kéo và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sau một ngày dài với không ít chuyện đáng nhớ. Linh mơ, trong giấc mơ ấy, còn ướt nụ hôn cùng Vũ... Và cô mỉm cười... vô thức. Nụ cười đọng trên môi thay vì nước mắt ướt đẫm gối một buổi sáng mai chớm thu.

*

Những cơn gió mang hơi nồng mùa thu đã sà xuống bậu cửa sổ, những giọt nắng tháng 8 vo tròn lăn dài xuống sàn gỗ. Linh dậy muộn hơn thường ngày. Có lẽ bởi một giấc mơ đẹp đẽ không còn mộng mị, không còn nước mắt. Anh nhớ người con trai ấy, người con trai đứng quay lưng lại phía biển. Là anh nhưng lại chẳng phải anh. Trong thâm tâm cố vẫn mặc định đó không phải Dương, nhưng bước chân cô vẫn ào đến. Họ hôn nhau, rất lâu và rất sâu trên bãi biển đêm hè lộng gió ấy. Đêm tối, không ánh đèn, Linh không nhận ra người con trai ấy. Người con trai ấy không vuốt tóc cô sau nụ hôn chếnh choáng như Dương vẫn thường làm. Người con trai đó không quỳ xuống đắp cát vào chân cô, nghịch ngợm như anh. Để tiếng cười của họ lại tan chảy cùng sóng cùng gió. Người con trai đó rời khỏi môi cô vội vã sau những phút đắm say. Và hối hả bước đi như sợ hãi, như không dám đối mặt, như cố che giấu đi tình yêu của mình. Và Linh, cô ở lại, không chạy theo, không níu giữ. Một mình chênh vênh trên bãi cát dài, trơ trọi. Cô chấp nhận!

Linh tự an ủi mình rằng đó chỉ là một giấc mơ sau một ngày nhiều biến cố. Và vụ “cưỡng hôn” chẳng có gì thú vị của Hoàng Vũ. Cô đứng dậy... Hôm nay cô đi làm.

- Mẹ định gọi con dậy nhưng sợ con mệt nên...

- Dạ không, con cũng chưa muộn đâu ạ!

- À, hôm qua mẹ đã nhờ ông Binh đầu ngõ sửa xe hộ con rồi. Nhưng ông ấy bảo còn thiếu một số đồ nên tí sang sửa nốt. Hôm nay con đi taxi tạm đi.

- Ồ đây, con quên mất ạ. Mẹ không cần lo cho con đâu. Con tự thu xếp được ạ. Nhiều việc quá con lại quên mất.

- Không lo cho cô thì tôi còn biết lo cho ai nữa đây. Có ai để tôi lo nữa đâu chứ. Cái thằng... cứ đi biền biệt hoài.

- Dạ, anh ấy...

- Thôi con cố đợi nó thêm một năm nữa. Cũng 4 năm rồi còn gì. Nó về mẹ tổ chức cho hai đứa luôn. Phải bắt nó bù đắp cho con mới được.

Linh nhướn mày, cố giữ nước mắt không trào ra. Cô cảm động đến xót xa trước tình cảm mẹ dành cho cô. Lẽ ra bà mới là người cần được động viên, an ủi, cần được chăm sóc. Nhưng với bà, Linh cứ như một cô con gái nhỏ, chịu nhiều thiệt thòi. Mẹ à, những gì con nợ mẹ, cả cuộc đời này con cũng không trả hết. Những gì mẹ phải chịu đựng, từng trải qua khiến con thấy mình bé nhỏ quá! Trong thoáng chốc Linh nghĩ về Hoàng Gia, về gia đình Vũ bằng cả tất cả sự giận dữ...

Hoàng Anh đứng tựa vào chiếc xe cao kều yêu quý. Anh vừa nghĩ về vẻ mặt cáu kỉnh của ông giám đốc ban nãy khi anh xin nghỉ việc. Hoàng Anh biết bỏ việc lúc này là đặt lên vai lão già ấy rất nhiều áp lực. Ở vị trí trưởng phòng kinh doanh, Vũ đã gần như đảm đương mọi công việc của công ty. Mất anh, ông ta lại chẳng mất đi một cánh tay đắc lực. Vũ tặc lưỡi, cười cười nhớ đến câu dọa dẫm:

- Cậu sẽ hối hận nếu không làm cho tôi. Chẳng ở đâu ưu đãi cậu nhiều như ở đây đâu. Ra khỏi đây, cậu chết chắc.

Lão già ấy, đã sa sả vào mặt Hoàng Anh những điều vô nghĩa đó mà không ngờ nhận được câu trả lời đủng đỉnh:

- Chết thì cũng sắp rồi, tiền tôi kiếm đủ rồi, nhưng tình thì chưa. Thế nhé! Chào sếp, tôi đến với tình yêu bé nhỏ của tôi đây

Và Vũ có mặt ở đây. Trước con ngõ nhỏ vào nhà. Đợi Linh.

Cô xuất hiện ở đó. Váy trắng buông dài bay nhẹ trong ngọn gió chớm thu. Bước chân vội vã, mắt vội vã cố tìm một chiếc taxi. Trông Linh như một thiên thần vậy, nhẹ nhàng như chính buổi sáng hôm nay.

- Linh...

- Ơ, anh Hoàng Anh...

Linh hướng mắt sang bên kia đường, Hoàng Anh đứng đó, hai tay khoanh trước ngực. Chiếc xe cao kều phía sau lưng. Trông anh đích thị như một tay “phượt” có nghề. Bụi bặm và rất “chơi”... Và cũng rất vững chãi, rất bình yên, đó là cảm giác của Linh mỗi khi nghĩ về anh.

Hoàng Anh tươi rói khi đội mũ bảo hiểm cho Linh:

- Lẽ ra em nên nói hôm nay em sẽ mặc váy đẹp thế này để anh bắt chước cho nó hợp?

- Ố ồ, anh định mặc váy thật à?

- Không, chẳng có ai Strong lại mặc váy cả, trừ em. Gà quá. Ý là anh sẽ mặc comple chẳng hạn cho giống chú rể. Chứ thế này... anh chán anh quá!

Linh cười giòn tan. Hoàng Anh nhấn tay gas, chiếc xe vút đi trên đường.

Vũ ngồi im trong xe nơi góc đường, nhìn hai con người vừa nãy cười đùa với nhau qua gương. Gương mặt không mấy biểu cảm. Chỉ có đôi mắt nhiều xáo động. Anh bật một ca khúc ngẫu nhiên và đặt tay lên vô lăng. Chiếc xe tiến ra đường lớn. Lại Hoàng Gia, lại những sóng gió không ngủ yên. Vũ ghét nơi đó.

*

Linh đi như đếm từng viên gạch trên sàn nhà. Phòng chủ tịch chỉ cách phòng giám đốc Hoàng Vũ có mấy bước chân mà Linh đi mãi không đến. Biết thế lúc đầu, cô đã gọi điện cho anh trợ lý bên đó sang lấy công văn thay vì tự vác xác sang đây.

- Vào đi!

Giọng nói quen thuộc của Hoàng Vũ vang lên ngay sau tiếng gõ cửa rụt rè của cô. Linh chầm chậm đẩy cửa bước vào. Đứng chơ vơ giữa căn phòng lạ lẫm, rộng thênh, chợt thấy muốn bỏ chạy. Hoàng Vũ bỏ bút xuống bàn, ngẩng mặt lên, nhìn cô trong chốc lát, rồi ngả người ra ghế... Gương mặt hoàn toàn lãnh đạm:

- Có chuyện gì?

Linh giật mình, đột nhiên mất kiểm soát, quên hết việc phải vào đây làm gì.

- Tôi hỏi có chuyện gì?

- À... Ừ... à vâng... là bản thảo dự án mới, chủ tịch nói anh xem lại ngay và điều chỉnh cho phù hợp với điều kiện dân cư và kinh tế khu vực duyên hải ạ.

Vũ không trả lời, anh ra hiệu đặt lên bàn rồi phẩy tay có ý bảo cô ra ngoài. Linh cắn môi, bất ngờ vì Vũ nhưng cũng quay lại, bước ra cửa. Dù sao cũng là giờ làm việc.

- Này cô kia...

Linh mỉm cười, đắc thắng, định quay lại.

- Phiền cô gọi luôn cậu trợ lý của tôi ở phòng bên canh. Điện thoại bàn của tôi hỏng....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Gọi Chú là Anh nhé!
» Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2) - Kawi
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
1234»