watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Hoàng Anh ra hiệu cho tài xế tắt điều hòa. Anh mở cửa xe. Gió lùa vào làm không khí có phần dễ chịu hơn. Hoàng Anh không nhìn hai người phụ nữ phía sau mình nhưng anh cảm nhận rõ những giọt nước mắt cuốn vào trong của họ. Từng vết xước trong tim họ đang chảy máu, trong suốt như chính màu nước mắt họ. Anh không biết nói gì để động viên để chia sẻ. Lúc này mọi lời nói đều trở nên nhạt nhẽo và vô nghĩa. Ai cũng nói thật khẽ thật ít chỉ sợ vô tình lại chạm vào những vệt xước buốt lạnh và lại bối rối trước nỗi đau của nhau. Bao năm qua anh đã bước sau Linh, âm thầm trước tình yêu của mình cũng chỉ vì sợ nỗi đau này lại nhân thêm. Sợ những giọt nước mắt cô lại rơi. Hoàng Anh tựa đầu vào ghế. Bao giờ anh còn được sống anh sẽ cùng cô đi hết những nỗi đau này và đứng dậy, giúp cô vững chãi bước đi một mình.

Taxi dừng ở con hẻm nhỏ dẫn vào căn nhà của hai mẹ con. Linh đẩy cửa bước xuống xe xách theo túi đồ mang từ bệnh viện về:

- Cuối cùng thì tôi cũng đợi được cô! Trông cô có vẻ ốm thật? Chà... tôi nghi oan cho cô rồi. Ồ, ái chà, vẫn giữ khư khư chiếc áo của tôi cơ à?

Vũ giả bộ nghiêng người nhìn chiếc áo trong giỏ đồ của Linh. Anh đang đứng trước mặt cô, chắn ngay ngõ vào, anh cho cả hai tay vào túi quần, chân đá đá nghịch nghịch những vạt cỏ khô khốc sau một mùa hè oanh tạc. Linh bần thần nhìn anh ta một lát, như sắp xếp lại những thứ hỗn loạn trong đầu mình rồi bất giác giật mình. Cô chạy vội lại phía anh, đẩy anh vội vã:

- Anh đi đi, đi ngay, đi nhanh cho tôi. Đi đi. Tránh đi... Ôi trời, tôi xin anh đấy, đi đi...

Linh vừa nói vừa cuống cuồng đẩy Vũ quay mặt đi, bước chân cô châu ríu vào nhau, khuôn mặt đỏ bừng vừa năn nỉ vừa cầu xin.

- Linh, em làm gì ở đó thế?

Tiếng gọi có phần khó chịu của Hoàng Anh, theo phản xạ tự nhiên kéo theo cả ánh nhìn của hai con người ở cách đó không xa. Tấm thân nhỏ bé của Linh không đủ che chắn để hình ảnh mẹ không lọt vào mắt Vũ. Cô cảm nhận bàn tay đang nắm chặt cánh tay cô khi bị cô đẩy đi buông lỏng ra, lạnh hẳn đi. Ánh mắt Vũ mở căng ra như sắp bật ra, những tia máu đỏ loang lổ. Gương mặt anh biến chuyển nhanh như cắt từ trạng thái cười cợt ban nãy sang trắng bệch. Linh nhắm mắt trong tích tắc. Cô ước gì khi cô mở mắt ra, mọi thứ, tất cả mọi thứ chỉ là một giấc mơ. Vũ hất mạnh cánh tay Linh, anh tiến lại phía người phụ nữ mà bao lâu nay anh căm thù, người phụ nữ trong bức ảnh đã giết chết mẹ anh, người phụ nữ mà ảnh bà ta lúc nào cũng được đặt trong một góc ngăn kéo bí mật của ba anh. Người phụ nữ ấy có hóa thành tro bụi anh cũng nhận ra. Bà ta đang đứng trước mặt anh. Ngay chính lúc này. Chân Vũ bước từng bước mạnh, chậm và cả lảo đảo. Anh đã tìm kiếm bà ta suốt một năm trời, mọi thông tin đều dẫn đến ngõ cụt. Ai cũng tin rằng bà ta đã chết, thậm chí cả ba anh đôi khi cũng phải tin vào điều đó. Vũ cố nhìn thật kĩ để biết mình không bị hoa mắt hay tưởng tượng.

Linh chạy vội về phía mẹ mình. Cô dang hai cánh tay yếu ớt chắn ngay trước bà. Vũ đang lao đến như một con hổ đói còn mẹ hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra. Vì quá mệt nên khi Hoàng Anh đứng lại bà chỉ đơn giản nghĩ Linh còn bận gì đó nên họ cùng đợi cô.

- Dừng lại, dừng lại. Tránh xa mẹ tôi ra. Tránh ra!

Linh nhìn thẳng vào mắt Vũ cương quyết nhưng đầy lo lắng. Vũ hoàn toàn không để ý đến lời của Linh. Anh cứ nhìn chằm chằm vào gương mặt đang có phần ngỡ ngàng về những lời của Linh.

- Cô tránh ra, chuyện này không liên quan đến cô. Tránh ra cho tôi!

Vũ nói nhẹ như hụt hơi. Anh không quát tháo nhưng Linh đã có cảm giác rùng mình.

- Không, không được phép làm tổn thương mẹ tôi! Anh cút đi! Nếu anh không đi tôi gọi cảnh sát đấy!

- Tránh ra!

Vũ đã đứng trước mặt Linh, hét lớn. Cô vẫn nhìn anh, kiên định.

- Anh là gì mà hét tôi? Anh đang tấn công cái gì mới được chứ? Anh đã biết gì đâu? Về đi và chúng ta sẽ cùng tìm hiểu chuyện này sau! Về đi!

- Tránh ra! - Vũ lại gào lên!

- Không, trừ phi anh bước qua xác tôi!

Vũ đẩy mạnh Linh ra, cô ngã nhào xuống đất... choáng váng.

Bốp!!!!!!!!!!!!

Vũ ngã nhào ra đất, gườm gườm nhìn Hoàng Anh, tay phải chống đất đứng dậy, tay trái đưa lên quệt vệt máu nơi khóe miệng. Vũ không có ý định nói chuyện với Hoàng Anh. Anh rướn dậy ngó về phía sau, nhìn người đàn bà ấy với ánh mắt thù hằn. Linh đứng dậy chạy vội về phía mẹ, đỡ bà, bước vội vào nhà. Vũ bật dậy nhưng Hoàng Anh đã túm lấy cổ áo anh.
- Tôi không biết anh muốn gì. Nhưng tốt nhất hãy để cho mẹ con cô ấy yên. Cô ấy đã nói sẽ giải quyết sau.

Vũ vung tay, cổ áo sơ mi rách toạc. Anh quật một quả đấm như búa bổ vào mặt Hoàng Anh. Cả hai cứ đấm nhau qua lại cho đến khi Hoàng Anh nắm được cổ áo Vũ lần nữa. Đè sát mặt mình vào mặt Vũ, anh gằn lên từng tiếng một:

- Nếu mày muốn đánh nhau, tao không nể...

Họ đứng thế, gườm nhìn nhau như sắp có một cuộc chiến nổ trời đến nơi.

- Buông anh ấy ra!



Chương 8 : Nước mặt khi hôn... mặn lắm!


Nguyệt dừng chiếc xe ngay dưới vỉa hè. Tiến lại phía họ.

- Tôi bảo anh buông anh ấy ra. Anh nghe rõ chứ?

- Cả cô nữa, cô cũng không có chỗ ở đây!

- Nếu anh không buông anh ấy ra thì mọi chuyện sẽ còn rối hơn đấy. Và người chịu đựng nhiều nhất anh có nghĩ được ai hơn ngoài em Linh bé bỏng của anh?

Nguyệt khinh khỉnh nhìn Hoàng Anh, cô biết mình đã thắng! Hoàng Anh buông tay, quật mạnh Vũ xuống đất. Vũ không buồn phản xạ nữa, anh thậm chí cứ yên như thế cho đến khi Hoàng Anh quay lưng rồi đi thẳng vào con hẻm dẫn vào nhà. Hoàng Anh đang sốt ruột rằng mình Linh không xoay xở được với những gì đang xảy ra.

- Em biết chuyện đúng không? Em biết bà ta ở đấy đúng không? Em biết tất cả đúng không?

Vũ không nhìn Nguyệt, mắt anh vẫn không rời những ngọn cỏ héo khô, hoàn toàn vô thức. Nguyệt cũng không trả lời, mắt cô nhìn chằm chằm vào Vũ.

- Đúng không?

Vũ hét lên gần như mất kiểm soát rồi lại ghìm giọng:

- Em nói đi! Nói đi! Tại sao? Tại sao? Tại sao lại không nói với anh? Tại sao không cho anh biết? Anh đã tin tưởng em, đã đưa cho em những thông tin gần nhất để đi tìm và đã không mảy may nghi ngờ. Anh còn tin ai được đây?

Câu cuối cùng Vũ gằn lên nghe chua chát đến buốt lòng.

- Em cũng vừa mới biết...

- Và đó là lí do cho việc em gặp Linh thường xuyên, lí do em để ý thái quá đến cô ấy. Lí do em nói dối anh và tìm đủ mọi cách dàn xếp chuyện này?

- Chỉ từ khi anh dẫn cô ấy về Melody. Hôm đó là lần đầu tiên em thấy anh đòi đưa một cô gái về. Em đã nghĩ cô ta sẽ không tầm thường. Nên cho bọn đàn em nó tìm hiểu. Lúc biết sự thật em cũng rất shock! Nhưng có lẽ em chấp nhận chuyện này dễ hơn anh vì em đã linh tính đúng về Linh.

- Ý em là gì?

- Linh tính rằng anh sẽ yêu cô ta!

- Em...

Nguyệt cầm chiếc áo bị Linh vứt lại trên nền đất, ngồi xuống đưa cho Vũ.

- Đừng phủ nhận, nếu trên đời này có ai hiểu anh hơn mẹ thì đó chính là em...

Nguyệt dừng lại, nhìn Vũ hồi lâu rồi tiếp tục:

- Sự việc đã đến nước này, anh cũng nên biết thêm một điều. Linh không có quan hệ máu mủ gì với bà ta cả. Cô ta là người yêu Hoàng Dương, thằng bé trong bức ảnh mẹ cầm lúc mất. Trớ trêu hơn là anh và cậu ta giống nhau như hai giọt nước, chỉ có điều cậu ta đã mất cách đây ba năm.

- Em...

Vũ mở mi
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
<<1...293031
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Thưa Thầy... Em Yêu Anh - Ngọc Hân
» Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You) - Hồng Sakura
» Nu Phạm lại diện màn khoe thân
» Những vết xước màu rêu - Leng Keng
» Khúc Mưa Tan (Shock Tình 2) - Kawi
123»