Linh bóp chặt hai bàn tay vào nhau, những ngón tay bấm mạnh khiến mu bàn tay đỏ ửng. Cô lẩm bẩm với Hoàng Anh hay tự nói với bản thân mình:
- Em đã mong mẹ lại quên đi, lại lầm tưởng và lại sống bình yên như trước đây... Em thà như vậy còn hơn nhìn mẹ như bây giờ.
- Linh à, cái gì đến cũng phải đến. Đến lúc phải đối mặt rồi. Mạnh mẽ lên! Em là Strong cơ mà! Nếu em không mạnh mẽ lúc này thì mẹ Dương biết dựa vào đâu.
Hoàng Anh lay nhẹ đôi vai mảnh khảnh của Linh. Anh thấy thương cô vô cùng. Chỉ sau một ngày mà đôi vai cô như đã gầy đi mấy phần, gương mặt hốc hác hẳn. Cố lên Linh! Cố lên Strong! Em không thể sống mãi trong ám ảnh này, trong quá khứ ngập nỗi đau, đầy nước mắt. Con người ta đi qua những nghiệt ngã bất công của cuộc đời đều có thể xem nó là khó khăn là thử thách để lớn lên. Còn sự nghiệt ngã trong chính khoảnh khắc ngọt ngào nhất, căng tròn nhất, sự nghiệt ngã ấy cướp đi cả người thân yêu nhất thì dễ khiến con người ta chìm đắm, co tròn trong những mất mát những tổn thương. Linh còn tương lai, còn những ngày tháng tiếp theo phải sống, cô đã đánh mất rất nhiều, thậm chí đánh mất cả nụ cười, nỗi đau đó quá đủ rồi. Vậy nên những gì đang xảy ra hôm nay, Hoàng Anh thật lòng không biết anh nên vui hay nên buồn nữa.
Linh chờ đợi sự tức giận của mẹ Dương, cô biết nỗi đau lúc này khiến bà gần như tê liệt. Cô biết bà sẽ chẳng dễ dàng tha thứ cho cô. Cô cũng biết bà muốn được ở một mình trong lúc này. Nhưng Linh không đành lòng. Cô muốn ở bên, muốn chăm sóc, muốn cùng bà đi qua nỗi đau này dẫu bị ghét bỏ cũng cam lòng. Hơn ai hết Linh từng trải qua những ngày tháng vật vã, đầy nước mắt ấy một mình. Cô hiểu hơn ai hết những nghẹn ngào tức lại nơi lồng ngực, không thở nổi.
Linh đẩy nhẹ cánh cửa phòng bệnh, xót xa nhìn mẹ Dương bé nhỏ trên chiếc giường chỉ một màu trắng.
- Mẹ ơi, con đến rồi ạ...
Bà quay sang cô trong chốc lát, rồi từ từ quay về phía cửa sổ nơi có những chùm hoa râm bụt tuyệt đẹp. Chút điểm tô cho không khí bệnh viện vốn buồn đến nao lòng. Tấm cửa kính cản những cơn gió thu mênh mang tràn vào trong nhưng bầu trời u ám, ảm đạm vẫn khiến người ta không thể không chạnh lòng. Bà không nhìn thấy nhưng có lẽ hơi thu buồn lặng, mơ hồ bà cảm nhận rất rõ.
Linh kéo nhẹ chăn đắp cho bà, ân cần hỏi khẽ:
- Mẹ à, mẹ đói không, con mua gì cho mẹ nhé!
Bà vẫn không quay lại, mắt cứ héo hắt nơi những vệt trời nhuốm màu mắt đục đục hoen hoen. Linh nghẹn ngào, đây là lần đầu tiên kể từ ngày biết và trở thành một người quan trọng với Dương, chưa lần nào cảm giác giữa Linh và mẹ lại nặng nề thế. Lâu nay Linh đã quen nhận được tình yêu thương, sự chăm sóc và những lời thủ thỉ rất nhẹ nhàng của mẹ. Bà là hình ảnh của Dương, của một sáng tháng 5 Hà Nội trong veo. Mỗi lần về đến nhà, được nghe giọng nói quen thuộc ấy lòng Linh lại bình yên và thư thái đến lạ. Linh mím môi thật chặt, đột nhiên cô thấy mình cô đơn và lẻ loi đến vậy.
Có tiếng nói chuyện bên ngoài, tiếng Hoàng Anh gay gắt với một ai đó. Linh từ từ đứng dậy, bước chầm chậm ra cửa, không vội vã. Với cô lúc này, mọi thứ đều gần như vô nghĩa.
- Cô ra đi, ở đây không phải chỗ của cô!
Hoàng Anh đứng quay lưng ngăn Nguyệt lại. Nguyệt nhíu mày, giọng mệt mỏi:
- Anh tránh ra, tôi không đến đây để gặp anh. Anh đừng để tôi nổi giận
- Tôi nhắc lại lần nữa, cô không được phép vào đó.
Linh mệt mỏi nhìn hai con người đang ra sức “hù dọa” nhau, cô không buồn lên tiếng, chỉ lặng lẽ đứng xem. Cô thậm chí không còn sức để giận Nguyệt nữa. Rồi cô cũng cất lời:
- Chị về đi, chúng ta sẽ nói chuyện với nhau sau, bây giờ không phải lúc để cãi nhau. Cầm luôn cả lẵng hoa của cô về đi, mẹ tôi không nhìn thấy lòng thành của cô đâu, chỉ nghe được những lời ác nghiệt của cô tối qua thôi.
Linh nói chậm, nhìn thẳng Nguyệt, nhưng ánh mắt không xoáy thẳng khiêu khích mà hờ hững.
Nguyệt khựng lại trước câu nói của Linh, cô nhìn Linh một lát, thấm nỗi đau trong mắt cô gái trẻ. Nguyệt đã đi qua những ngày tháng chênh vênh ấy. Ngày mẹ Vũ mất, người duy nhất cô còn được gọi bằng mẹ, người dù chẳng yêu quý cô quá nhiều nhưng luôn cho cô sự tin cậy tuyệt đối. Nguyệt đứng dậy được vì cô còn có Vũ. Dẫu đó là sợi dây rất đỗi mong manh níu cô lại, dẫu anh chẳng đưa tay đỡ cô dậy nhưng ít nhất còn có chút gì trên đời mang lại cho cô cảm giác có người bên cạnh mình. Còn Linh, cô ấy không còn Dương, ít nhất lúc này cả Vũ và Hoàng Anh đều không phải là người cô có thể dựa vào. Trong cô ta còn quá nhiều cảm giác trói buộc, quá nhiều tình yêu và quá nhiều ám ảnh. Nguyệt nhìn đôi môi bợt bạt, khô héo khẽ mấp máy của Linh, bất giác trỗi lên chút thương hại mong nhỏ nhoi. Nhưng cô không hối hận.
- Tôi chỉ là một phút buột miệng nhưng không hề hối hận. Chăm sóc bà ấy cho tốt. Tôi xin cho cô nghỉ 4 ngày rồi. Và trong thời gian ở viện thì đừng có gặp ai, và làm chuyện gì ngu ngốc đấy. Chào cô.
Nguyệt quay lại, liếc mắt nhìn Hoàng Anh khó chịu rồi đi thẳng ra cửa lớn. Bóng cô mất hút sau những chiếc xe cứu thương đang bật còi inh ỏi.
- Em ăn gì không? Anh đi mua gì cho em nhé ?
Giọng Hoàng Anh nhỏ nhẹ cũng đủ làm Linh giật mình.
- Không em không đói, em ra ngoài mua ít hoa quả và đồ ăn cho mẹ. Chắc mẹ đói rồi. Anh muốn vào thăm không? Hình như mẹ từng gặp anh vài bận rồi nhỉ? Chắc còn nhớ anh đấy! Trí nhớ của mẹ rất tốt mà!
- Ừ, để anh xem. Cũng 3, 4 năm rồi chưa chắc mẹ Dương đã nhớ anh. Thời gian qua đi nhanh quá làm mọi thứ đều bị lãng quên.
- Vậy mà có những thứ cứ mãi không quên được anh ạ!
Linh nhìn Hoàng Anh rồi từ từ hướng mắt ra sân bệnh viện, mắt dừng lại nơi những bông hoa râm bụt chói đỏ. Thấy mọi thứ chán chường quá, giá được như những bông hoa kia dẫu trong không khí tù túng, ngao ngán của bệnh viện vẫn đủ sức lớn lên, khoe sắc đầy kiêu hãnh. Trong phút chốc Linh ước mình được như những cánh hoa mạnh mẽ ấy.
Vũ đẩy mạnh cánh cửa phòng quản lý nhân sự. Anh vẫn có thói quen cố hữu “quên” gõ cửa ngày trước. Vũ ngồi ngả người xuống chiếc ghế bành trong khi cậu trợ lý có vẻ vừa ra ngoài. Những hành động kì lạ của Linh từ buổi chiều hôm qua khiến Vũ thấy khó chịu. Vì đã hứa nên anh không thể theo cô nhưng suốt trên đường về nhà, đêm qua và hôm nay Vũ cứ có cảm giác bất an. Đã lâu rồi không có chuyện gì làm anh tò mò và phải chờ đợi để biết câu trả lời thế này. Vũ thích làm mọi thứ nhanh chóng và rõ ràng. Anh thở dài: “Mình đang dính vào thứ tình cảm gì đây không biết!”
Cậu trợ lý bước vào, giật mình khi sếp đang ngả dài trên ghế, tay xoay xoay cốc nước lọc:
- Ơ, anh có chuyện gì vậy? Sao không gọi em là được. anh uống café không, em gọi?
- Không, tôi ở phòng chán qua, ghé thăm cậu tí.
Câu nói của Vũ làm cậu này chột dạ, làm gì có chuyện giám đốc Hoàng Vũ đi thăm nhân viên, có biến lớn rồi đây. Vũ không để cậu phải đợi lâu:
- Hôm nay không thấy trợ lý chủ tịch đi làm nhỉ? Tôi không thấy cô ấy ở công ty. Có chút việc cần bàn về dự án mới.
- À vâng, cô ấy xin nghỉ 5 ngày ạ?
- 5 ngày?
Vũ bật dậy, trong phút chốc quên mất mình đang đứng trước nhân viên, anh chỉnh lại cổ áo, đứng thẳng dậy.
- Dạ vâng, cô ấy được nghỉ phép ạ.
- Vì sao?
- Lí do là bị ốm ạ! Mà cái cô này mới đi làm đã nghỉ ốm rất nhiều rồi. Ơ, nhưng hình như toàn các sếp đặc cách.
- Ốm thì phải nghỉ chứ làm sao! Không nghỉ để ngã vật ra ở công ty cậu chịu trách nhiệm được không?...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








