watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Ơ hơ, hai vợ chồng nhà này, ra chỗ khác chơi hết, không cho ăn nữa.

- Này nhá, ông đừng quên tôi mà không nhắc thì ông cũng quên hết cách nấu rồi nhé! Hổ danh đầu bếp một thời quá đi! Lại còn định ăn mảnh!

Vũ nhét một miếng thịt viên to đùng vào miệng Huy:

- Ăn đi, nói nhiều quá!

Rồi anh ân cần gắp một miếng vào bát Linh:

- Cô cũng ăn đi, không phải ai cũng được tôi nấu cho ăn đâu. Nếu không phải hôm nay tôi hứng thì...

Hai vợ chồng Trang lại cùng phá lên cười, họ cùng đồng thanh:

- Thì hôm khác tôi nấu cô ăn... nhỉ?

Họ quay lại phía nhau cười nghiêng ngả. Vũ ngồi xuống ghế, gương mặt anh hình như loáng một chút bối rối chẳng bao giờ Linh kịp thấy trước đó:

- Thôi, ăn đi, cười nhiều trước khi ăn là đau dạ dày nặng đấy!

Linh thích khoảng khắc này. Bình yên lắm.

- Nhìn chúng ta như hai gia đình trẻ đấy nhỉ?

- Vớ vẩn, ai thèm gia đình với cô ta!

- Chỉ sợ có người muốn cũng không được thôi?

- Vâng, cô thì quý báu rồi! Ai dám đụng vào. Thế nên cứ ế mãi!

- Kệ tôi, có ế thì còn hơn làm vợ anh!

Vũ bĩu môi không đáp lại. Trang và Huy nhìn nhau rồi cũng phá lên cười. Họ hẹn nhau chiều thứ bảy ngày mai ở quán quen ở Thủ đô.

*

Con đường về đầy mưa làm mọi thứ xung quanh đều như được dịp bừng sáng.

- Cô không thể bớt ngẩn ngơ trên em Audi của tôi à? Nhìn cái mặt ngu ngu ngố ngố chẳng hợp em đẹp ngời ngời của tôi gì cả!

Linh lườm Vũ.

- Ơ, sao lại dừng lại!

- Không biết, cô hỏi em ấy đi. Hỏng rồi!

- Ôi trời ơi! Anh điên à? Xe xịn thế không biết! Giờ làm sao mà về được.

- Thì xuống xe đi bộ.

- Anh định đi bộ thật á?

Vũ không nhìn Linh. Anh nhìn cô vẻ bất lực, chép miệng rồi bước xuống xe.

Những hạt mưa táp vào cổ vào má Vũ như cuốn đi mọi lo toan, mọi nghĩ ngợi, mọi mệt mỏi.

Anh mở cửa:

- Xuống, xuống đi! Tuyệt lắm!

Linh hào hứng đong mưa trong bàn tay mình. Lâu lắm rồi cô mới được trở lại tinh nghịch và trẻ con như thế. Những hạt mưa xiên ngang đáp vào tay cô. Dịu dàng, man mát. Rồi đột nhiên xoay mình để váy trắng và mái tóc cùng xòe ra đón mưa. Linh lại thấy mình giống cô nhóc ngày nào, thích được làm cô dâu, được mặc váy và xoay xoay trước gương.

- Nhìn cô giống một con chuột bị ướt! Ghê quá!

- Anh so sánh thế đấy hả?

Linh chạy đuổi theo Vũ. Họ đạp nước bắn tung tóe. Họ vui đùa với nhau trong mưa. Những hạt mưa reo vui cùng giây phút hạnh phúc hiếm hoi của họ. Họ cười, trêu nhau và chạy nhảy. Tuổi thơ sống lại trong Linh... Cô nuốt từng giọt mưa vào miệng... Ngọt lịm và mát nữa. Sự mát rượi ấy dịu dàng thấm vào tim cô, tiếp thêm cho nó thật nhiều sức lực.

*

- Cô nhấn mật khẩu đi: Minh Nguyệt.

Linh hơi khựng tay lại.

- À, không cần ghen đâu. Là do cô ấy tự đặt. Mà tôi không có thời gian đổi nên cứ để vậy thôi!

Vũ cười tươi rói, tay nghịch nghịch những lọn tóc ướt đẫm trên lưng Linh.

- Thôi đi, buông ra, ai thèm ghen với anh. Tự đi mà ấn.

- Này nhá, chính cô năn nỉ tôi cho vào nhà tôi đấy nhé! 12 giờ rồi, tôi lại cho về nhà hoặc ra đường bây giờ.
Linh bực mình, định quay đi. Vũ vội giữ tay Linh.

- Thôi được rồi. Con gái thật rách việc. Hơi tí đã giận như thật. Đi ra đó mà ngủ ngoài đường à?

Căn phòng của Vũ khá đơn giản. Bộ ghế sofa màu nâu xám hướng về chiếc ti vi màn hình rộng. Linh chú ý bức ảnh gia đình treo đối diện ô cửa sổ, có cả Nguyệt. Người đàn bà trong ảnh hình như Linh có nhác thấy ở đâu đó. Không loại trừ khả năng là nhà Dương. Linh tin vào suy luận của mình. Thi thoảng cô vẫn nghĩ về những mối quan hệ chằng chéo này. Rồi vội xua đi.

Vũ ném cho Linh chiếc khăn tắm màu xanh dương.

- Vào tắm đi, cảm là tôi không trả cho nhà cô được đâu?

Linh chần chừ, ngồi im trên ghế:

- Nhưng mà... tắm xong tôi biết... mặc gì?

- Ừ nhỉ! Không nghĩ ra... À, quần áo tôi... Thiếu gì... Yên tâm, mặc được hết.

Vũ cười lớn.

Linh lưỡng lự cầm bộ quần áo bóng đá của Vũ, chui tọt vào nhà tắm...

Vũ đánh rơi quyển báo trên tay khi cô bước ra. Trông cô thanh tú lạ thường trong bộ quần áo quá cỡ. Phom người nhỏ khiến cô bỗng trở nên quyến rũ. Làn da mịn màng, không trắng bóc nhưng đầy khiêu khích cho ai đó muốn chạm vào.

Linh hơi ngại bước lại, ngồi trên ghế:

- Ngồi xuống đất! Ướt hết ghế bây giờ! Sấy tóc đi!

Vũ đưa cho Linh chiếc máy sấy. Rồi đột nhiên muốn làm gì đó! Anh ngồi lùi lại phía sau cô, mân mê từng chút tóc ướt. Có cảm giác thật thích thú.

- Được rồi, để tôi làm cho.

Vũ quyết định.

- Mà này, cô không biết lau đầu đi à. Ướt thế này. Ốm cho xem.

Nói rồi, Vũ dùng khăn lau mạnh đầu Linh, khiến tóc rối tung, anh dịu dàng vuốt lại rồi sấy nhẹ và chải. Vũ chăm chút cho mái tóc giống như một phần của con người mà anh tha thiết yêu.

- Tôi chưa từng chải tóc cho ai ngoài mẹ đâu nhé!

- Tôi cũng chưa để người con trai chải tóc cho mình trừ mối tình đầu.

- Cô cũng có mối tình đầu cơ à?

- Ừ, anh ấy mất rồi!

Vũ hơi khựng lại. Anh bối rối.

- Khi mẹ tôi mất, tôi gần như mất phương hướng...

Vũ kể cho Linh về khoảng thời gian khó khăn ấy. Về những điều kinh khủng anh trải qua. Linh hiểu chứ. Hiểu rất rõ. Cô cũng từng đi qua những ngày tháng đó. Dưới sàn nhà mát lạnh, họ nói cho nhau nghe những chuyện về quá khứ, về những người đã đi, ở lại. Những điều có thể không nói được với bất kì ai, trong một hoàn cảnh nào đó lại có thể chia sẻ tất cả.

- Mạnh mẽ. Mỗi lần tôi mệt mỏi, chán nản đến phát khóc, tôi đều tự nói với bản thân: Strong! Strong! Anh thử đi, thấy khá hơn đấy.

- Được rồi, đi ngủ thôi!

Linh đưa chiếc máy sấy đặt lại lên giá để đồ cạnh cửa. Nhìn những chiếc bảng mã mật khẩu thích thú:

- Chơi trò đổi mật khẩu không? Tôi vừa ấn một mật khẩu mới đó. Anh thử đoán xem.

Vũ ngoắt mắt nhìn Linh rồi đi đến bên cạnh. Đặt tay, nhắm mắt vẻ rất thâm hiểm rồi ấn nút... Cánh cửa kêu tè tè... không mở. Linh hếch mũi, nhìn anh vẻ đắc thắng.

- Đùa cô thôi! “Strong” này...

Cánh cửa bật mở.

- Đầu óc cô đơn giản quá mức. Ai chả đoán ra.

Họ còn chơi mất 15 phút đủ thứ mật khẩu linh tinh trên đời. Và cuối cùng, Vũ phán:

- Đây là mật khẩu cuối cùng, giải vây cho cô đó. Nếu không hôm nay cô ngủ salon, tôi ngủ giường. Ố ồ.

Linh ấn liên tục, không đúng. Gương mặt cô căng thẳng...

- Tôi thích gió. Thích âm thanh thánh thót đó. Giống giọng cô ấy.

- Thôi đi, giọng tôi ấm thế cơ mà. A a a... gì nhỉ? Chuông gió.

Vũ xị mặt, nhưng cười.

- Tôi tha cho cô đó. Chả lẽ bắt cô ngủ ghế.

- Thôi, tôi đi ngủ đây. Tôi thích cái mật khẩu mới phết!

Vũ lắc đầu, cười, nhìn Linh trong bộ quần áo của anh. Rất đáng yêu!



Chương 7 : Đừng làm tổn thương những người em yêu!


Điện thoại Linh lại vang lên bản nhạc quen thuộc trong lúc cả đám đang ngồi trước bàn ăn. Tận 2 giờ Linh mới dậy, hậu quả của việc thiếu ngủ đêm qua là đôi mắt cô thâm quầng cả lên. Cô đã mặc lại chiếc váy trắng hôm qua. Tất nhiên điều đó không qua được ánh mắt tinh tường của Trang. Cô bạn nhìn Huy tủm tỉm cười. Linh nghe máy:...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Bảy ngày để nói Anh yêu Em - Born
» Những vết xước màu rêu - Leng Keng
» Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You) - Hồng Sakura
» Vì anh... nghiện em rồi!