watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Biết thế là tốt, nhất định lần sau không được để tớ phải lo lắng nữa đâu đấy!

- Ừ. Mà Phong thế nào rồi? Nếu không có cậu ấy tớ đã...

- Lúc đến đây cậu ta trong tình trạng mất khá nhiều máu, may là chỉ bị thương phần mềm, đã qua cơn nguy hiểm rồi!

Zen thở phào nhẹ nhõm, nếu Phong có làm sao thì nó sẽ ân hận suốt đời. Nghĩ đến Phong, những lời cậu nói ở lưng chừng vách núi lại hiện lên trong đầu nó, Zen thật sự rất khó xử, nó không biết phải đối mặt với cậu ta thế nào đây khi mà nó chỉ xem Phong là bạn, khi mà trái tim nó chỉ có Huyên...

- Thế còn Lưu Ly? Cô ta...

Nhắc đến Lưu Ly, Huyên lại khẽ thở dài:

- Lưu Ly bị bắt rồi, tháng sau sẽ ra hầu tòa. Thật sự rất tiếc cho cô ấy...

Vài ngày sau, Zen đã bình phục hoàn toàn, chân cũng đã đi lại được, chỉ còn ngày mai nữa là sẽ ra viện. Huyên đưa nó đi thăm Phong, cậu ấy đã được chuyển từ phòng hồi sức sau cấp cứu sang phòng cho bệnh nhân thường. Nó không vào, chỉ đứng ngoài nhìn vào trong qua lớp cửa kính dày. Phong đang ngủ, mi mắt cậu khẽ giật giật không yên, khuôn mặt xanh xao, gầy rộc đi thấy rõ. Ngay cả trong giấc ngủ cậu ấy cũng không được thanh thản sao? Một cảm giác nhói đau trong lòng Zen, nó vội quay đi để người bên cạnh không phát hiện ra. "Chúng ta đi thôi!" - "Cậu không vào à?" - "Không, chỉ cần thấy cậu ta vẫn ổn là được rồi!". Huyên nhận ra sự khác lạ nơi Zen nhưng cậu không nói gì, Zen nói muốn ra ngoài đi dạo, cậu đưa nó đi. Khuôn viên của bệnh viện rất rộng, với lùm cây được cắt tỉa gọn gàng và đẹp đẽ, Zen để ý thấy có rất nhiều người ở đây, đa phần là các bệnh nhân đang tắm nắng, bên cạnh là người nhà, còn lại là các y bác sĩ. Một làn gió thoảng qua làm mái tóc nó khẽ tung lên, nó vuốt nhẹ cho tóc vào nếp và ngước nhìn người con trai đang đi bên cạnh mình. Một vẻ tư lự thoáng qua trên những đường nét của gương mặt Huyên, đan xen một buồn man mác mơ hồ khó tả. Từ lúc nào cậu ấy lại trở nên như vậy? Là do nó vô tâm không để ý hay cậu ấy che dấu quá kĩ mà nó không hề phát hiện ra? Zen định cất tiếng hỏi xem có chuyện gì thì đột nhiên Huyên dừng lại, bàn tay đang nắm chặt lấy tay nó buông ra. Zen quay người lại, cảm giác bất an dần định hình trong lòng, nó biết có chuyện gì đó đã xảy ra. Vẻ mặt của Huyên bỗng trở nên nghiêm nghị lạ thường, từng câu từng chữ lạnh lùng phát ra:

- Zen, chúng ta chia tay nhé!

Gió vẫn thổi, dòng người vẫn qua lại, nhưng thời khắc đó nó bỗng thấy mình như hóa đá. Zen đứng chôn chân tại chỗ, nó ngước nhìn Huyên, nhìn rất lâu rất lâu sau mới thốt lên được hai tiếng:

- Tại sao?

Huyên tránh ánh nhìn của nó, giọng cậu trở nên khô khốc:

- Tớ không còn tình cảm với cậu nữa!

- Tớ không tin! Tại sao cậu có thể dễ dàng nói chia tay là chia tay thế được? Cậu không phải người như vậy! Có chuyện gì vậy Huyên, nói cho tớ biết đi? – Bàn tay nó run rẩy giữ chặt lấy cánh tay Huyên, nó hy vọng đây chỉ là một giấc mơ, nó mong sao có ai đánh thức nó dậy để thoát khỏi cơn ác mộng này.

Huyên nhẹ nhàng gỡ tay nó ra, bàn tay ấm áp đã từng nắm lấy tay nó cùng với lời hứa không bao giờ rời xa ngày trước nay bỗng trở nên lạnh lẽo đến thấu xương.

- Xin lỗi! Tớ…

- Cậu có ai khác rồi đúng không?

- …

Zen thật sự hy vọng Huyên sẽ trả lời nó, cho dù là lời phủ nhận dối trá nó cũng chấp nhận, nhưng sự im lặng của cậu ấy đã nói lên tất cả. Thì ra tình yêu cũng chỉ như đóa hồng có gai, khi hoa còn tươi, đẹp thì người ta bất chấp tất cả, kể cả bị những chiếc gai kia làm cho chảy máu để chạm được vào nó; đến khi chỉ còn lại xác thân tàn úa thì đáng thương thay, nó trở thành thứ bỏ đi, chẳng ai cần đến nữa.

Nó không tin những lời Huyên nói là thật, khi chia tay người ta có đủ hàng ngàn lí do nhưng khi yêu lại chẳng cần lí do nào cả, đó là bởi vì tình yêu được cảm nhận bằng con tim chứ không phải bằng lời nói, vậy nên cho dù Huyên có đưa ra bao lí do để chia tay đi nữa thì nó vẫn tin rằng tình cảm cậu dành cho nó vẫn không thay đổi. Nhưng níu kéo giờ đây có còn ích gì khi mà người đó đã lựa chọn buông tay nó, trái tim nó có đau đớn thế nào thì đôi mắt nó cũng không còn đủ sức rơi lệ nữa rồi. Bàn tay nó trong phút chốc trượt khỏi cánh tay Huyên, nó vội quay đi, đi thật nhanh để cậu không phát hiện ra sự yếu đuối được che đậy bởi vẻ ngoài mạnh mẽ của nó. Zen quay đi không ngước nhìn lên lần cuối, vì thế nó đã không hề nhìn thấy những giọt nước mắt đớn đau ướt đẫm khuôn mặt của người ở lại. Bàn tay Huyên nắm vào thật chặt khiến cho những móng tay đâm sâu vào da thịt đến bật máu, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau trong tim mà cậu phải chịu đựng, cái hạnh phúc mà cậu tự xây nên rồi lại tự mình đạp đổ. Quyết định này đã làm tổn thương Zen và chính bản thân cậu sâu sắc, nhưng cậu biết đó là điều tốt nhất cho cô ấy, cậu sẽ không hối hận, mãi mãi không bao giờ hối hận.

“Zen, tớ xin lỗi! Thật sự xin lỗi!”

Một thứ chất lỏng trong suốt trượt xuống thinh không, phát ra thứ ánh sáng lấp lánh chói lóa như pha lê, chạm xuống nền đất lạnh lẽo, vụn vỡ.

***

Zen thất thần khập khiễng trở về phòng bệnh, nó muốn ngủ một giấc để khi tỉnh dậy, tất cả mọi chuyện sẽ chỉ như một giấc mơ, nó sẽ không phải chịu đựng cảm giác đau đớn đang đè nặng trong lồng ngực nữa. Định đưa tay đẩy cửa vào thì nó nhận thấy cửa phòng không đóng, chỉ được khép hờ. Qua khe cửa, nó nhìn thấy anh và mẹ đang bàn bạc một việc gì đấy rất hệ trọng, nét mặt vô cùng căng thẳng, tiếng nói của hai người vọng ra, thôi thúc sự tò mò, nó yên lặng lắng nghe.

- Sự việc đã đến nước này rồi không thể giấu con bé được nữa, người nhà của nó cũng đã tìm đến đây rồi, sớm muộn gì con bé cũng biết.

- Không được! Mẹ cũng biết là Zen đã phải gánh chịu quá nhiều đau khổ rồi, việc nó mất trí nhớ là dịp tốt để nó quên đi tất cả và làm lại từ đầu, nếu nó biết tai nạn của bố có liên quan đến nó thì suốt quãng đời còn lại nó sẽ mãi sống trong day dứt và ân hận. Nếu họ đã nhẫn tâm bỏ rơi nó thì giờ đây còn tìm kiếm làm gì? Con sẽ không để cho họ phá hỏng cuộc sống yên bình hiện tại của nó đâu!

- Nhưng đó mới là gia đình đích thực của nó…

Cuộc đối thoại giữa hai người bị cắt ngang khi Zen đẩy cửa bước vào. Những ánh mắt chạm nhau trong sự ngỡ ngàng.

- Những gì mẹ và anh vừa nói là thật ư? Có phải chính con đã hại chết bố không?

- Con gái, đó chỉ là tai nạn, không phải lỗi của con,...

Đôi chân nó run run không đứng vững phải tìm một điểm tựa, nước mắt chảy dài trên hai gò má, trượt xuống cổ và len lỏi vào trong miệng nó, mặn đắng. Giọng nó thì thào đứt quãng trong tiếng nấc:

- Tại sao? Tại sao tất cả mọi người đều lừa dối con? Cả Huyên, rồi mẹ và anh nữa… những người thân yêu của con…

Sắc mặt hai người trở nên tái nhợt, mẹ hoảng hốt định đưa tay chạm vào nó. Nó bước lùi tránh khỏi bàn tay đang giơ ra của mẹ và nhanh chóng biến mất sau cánh cửa. Nó bước đi thật nhanh trên hành lang bệnh viện, não bộ ra lệnh cho đôi chân của nó phải ra khỏi nơi này, nó muốn trốn chạy, đi đến một nơi thật xa để không phải đối mặt với những gì đang diễn ra nữa. Đột nhiên một bàn tay nắm lấy cánh tay nó, qua làn nước mờ đục nó nhìn thấy người đó đang nhìn nó đầy lo lắng, cái người mà chỉ ít phút trước thôi còn nhẫn tâm đá nó ra khỏi cuộc đời cậu ta giờ đây lại đang ra vẻ quan tâm nó đấy ư? Nó giận Huyên, rất giận nhưng sâu thẳm trong trái tim nó lúc này lại muốn ôm chầm lấy cậu để khóc lóc, kể lể cho vơi bớt nỗi buồn. Nhưng rồi nó chợt khựng lại, lí trí bắt nó phải chấp nhận sự thật rằng nó và cậu đã kết thúc rồi, kết thúc thật rồi. Nó nhìn Huyên bằng ánh mắt lạnh lùng:...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh ở đâu, người em yêu nhất?
» Bản giao hưởng tình yêu
» Bảy ngày chia tay
» Bình minh của những yêu thương
» Bởi vì ta yêu nhau
1234...151617»