watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Trạm dừng xe buýt…

- Cầm lấy lau mắt đi, mắt mũi tèm lem xấu xí quá!
Zen giật lấy tờ khăn giấy Phong đưa cho, tức tối đáp trả:

- Tôi xấu mặc tôi, ai cần cậu quan tâm!

- Sao lại không quan tâm! Bạn gái tương lai của tôi xấu xí, ra đường làm mất mặt tôi chứ!

Cái tên ngang ngược này, vừa nãy còn cảm kích trước tờ khăn giấy của hắn nhưng bây giờ nó chỉ muốn đấm cho hắn một trận.

- Đừng có nói bậy, ai là bạn gái của cậu?

Đột nhiên tiếng điện thoại di động vang lên cắt ngang cuộc đối thoại của bọn nó. Zen cầm máy lên, là số của ông.

- Alo! Ông gọi con có chuyện gì ạ?

- Zen à, con đến bệnh viện ngay đi. Khanh đang cấp cứu…

Nghe điện báo của ông, nó và Phong tức tốc đến bệnh viện. "Con bé đang cấp cứu. Bệnh hen của nó lại tái phát." – Ông đưa mắt liếc nhìn cánh cửa phòng cấp cứu, đôi mắt thoáng vẻ u sầu. "Nếu con không bỏ ra ngoài. nếu con ở bên cạnh Khanh lúc đó thì có lẽ con bé đã không…" Zen ngã khuỵ, một bàn tay vội đưa ra đỡ lấy nó. "Cậu đừng lo, Khanh rất mạnh mẽ, nhất định cậu ấy sẽ vượt qua được!" Nó biết Phong cũng đang rất lo lắng cho Khanh, chỉ là cậu ấy đang an ủi nó mà thôi. Cánh cửa phòng cấp cứu bật mở, bác sĩ bước ra, nó nghe thấy tiếng tim mình đập rất mạnh. Khi nghe tin Khanh đã vượt qua được cơn nguy kịch, bao nhiêu lo âu, căng thẳng được trút bỏ, nó đã vui mừng rơi nước mắt.

Khanh đang ngủ, đôi mắt im lìm khép chặt, gương mặt xanh xao và tiều tuỵ bởi căn bệnh quái ác. Nó biết Khanh rất mệt mỏi và đau đớn nhưng không thể làm được gì cho em, chưa bao giờ nó thấy bất lực như lúc này. Mi mắt Khanh khẽ động và từ từ mở ra, nó vội đỡ Khanh ngồi dậy và nói: "Để chị gọt trái cây em ăn nhé!" Khanh gật đầu rồi im lặng chăm chú nhìn nó gọt trái cây. Kể từ lúc tỉnh dậy sau cấp cứu, Khanh trở nên trầm tư lạ thường, đôi lúc nó ngồi nhìn Zen rất lâu mà không nói gì cả, cũng như lúc này đây.

- Em biết cậu ấy thích chị!

Nó ngừng tay, ngẩng lên nhìn Khanh:

- Em nói ai cơ?
- Duy Phong. Ở căn nhà ma, khi em và Phong ra ngoài. Cậu ấy đã nói rằng cậu ấy thích chị! Quả thật em đã rất hoang mang. Chị đưa tách trà nóng đến cho em, em đã cố tình làm đổ lên tay mình. Khi thấy cậu ấy lo lắng cho em như vậy, em đã rất vui. Từ lúc đó, em lại càng tin rằng cậu ấy vẫn còn rất quan tâm đến em.

- Khanh…

- Chị! Chị không thích Phong phải không? Vậy xin chị hãy giúp em, chỉ một lần này thôi! – Khanh nắm chặt tay nó, ánh mắt van lơn - Chỉ cần chị ra đi, Phong sẽ trở về bên em, tất cả sẽ trở lại như ban đầu. Em biết mình rất ích kỉ, em có lỗi với chị, nhưng em thật sự không muốn mất Phong.

Nó lặng lẽ nhìn Khanh, thì ra đây chính là tảng đá đè nặng trong lòng Khanh bấy lâu. Nó muốn giúp Khanh, nhìn thấy Khanh đau khổ lòng nó còn đau hơn gấp bội. Nhưng còn người ai cũng có một phần ích kỉ trong mình, thực tâm nó không muốn rời khỏi nơi này, không muốn rời xa những người thân yêu. Và tại sao khi nghĩ đến Phong, nó lại không thể quyết định được?

- Chị sẽ suy nghĩ! Còn bây giờ em ăn trái cây và nghỉ ngơi đi nhé!

Zen đặt đĩa trái cây lên bàn rồi bước ra. Trước khi mở cửa, nó nghe thấy tiếng Khanh vọng lại phía sau:

- Chị, em xin lỗi!

***

Zen đang chào từ biệt mọi người, bởi chỉ vài tiếng nữa thôi nó sẽ bay sang Mĩ cùng ông. Quyết định này của Zen khiến mọi người đều bất ngờ. Ai cũng buồn bã, nuối tiếc nhưng mọi người đều tôn trọng nó. Zen đã suy nghĩ rất lâu, trái tim nó bị giằng xé giữa việc đi và ở. Và cuối cùng nó đã chọn cách ra đi, vì Khanh, vì Phong và vì chính bản thân nó. Nó sẽ đi thật xa và làm lại từ đầu, tất cả những bi thương, mất mát, buồn đau sẽ chỉ còn là quá khứ. Không báo với Phong, đó là điều tốt nhất mà nó có thể làm cho cậu ấy. "Mày có trở về nữa không?" - "Có thể có hoặc có thể không?" – Zen mỉm cười nhìn những đứa bạn, mắt đứa nào cũng rưng rưng. Ra đi lần này không biết đến bao giờ mới gặp lại, nó ôm lấy từng đứa và thủ thỉ: "Cảm ơn bọn mày rất nhiều vì những gì đã làm cho tao, sẽ mãi mãi không quên bọn mày đâu!" Rồi nó quay sang mẹ và anh, những người yêu nhất: "Anh phải chăm sóc tốt cho mẹ đấy!... Đến giờ rồi, con phải đi đây!"

Đột nhiên Vũ thốt lên khiến mọi người phải chú ý: "Khoan đã! Sao giờ này Huyên vẫn chưa đến nhỉ? Tao đã báo với nó rồi mà!" Nó khẽ nở một nụ cười buồn: "Thôi không cần đâu! Mày cho tao gửi lời đến Huyên nhé!" Rồi nó từ biệt mọi người lần cuối và ra đi. Zen kéo chiếc vali đi trên con đường nhỏ, con đường đã gắn liền với tuổi thơ của nó, với bao kỉ niệm đã qua. Đó là những ngày trưa nắng đi học về nép mình dưới giàn hoa giấy của nhà ai, đó là những buổi chiều mùa hạ đá bóng giữa đường làm bể kính nhà hàng xóm, bị bác ấy “nhiệt tình” xách tai cả đám về cho cha mẹ hỏi tội… Quãng thời gian tươi đẹp ấy giờ đây cũng chỉ còn là những kỉ niệm lưu giữ trong kí ức của mỗi người mà thôi.

Một cơn gió mạnh thổi qua khiến cho cây cối đung đưa xào xạc, mây đen ùn ùn kéo đến báo hiệu một trận mưa lớn sắp diễn ra. Zen kéo cao cổ áo và bước nhanh. Đột nhiên, nó dừng lại, sững sờ. Cách nó chỉ vài bước chân, người con trai có đôi mắt màu cà phê đang nhìn nó chăm chú, cậu bước về phía nó và nói:

- Có thể cho tớ ôm cậu… lần cuối… được không?

Zen khẽ gật đầu để cho Huyên ôm nó. Hơi ấm từ cơ thể cậu tỏa ra bao phủ lấy nó, nó nghe thấy nhịp tim Huyên đập rất mạnh, đây sẽ là lần cuối cùng nó được ở gần Huyên như thế này, nhưng đối với nó như thế là quá đủ rồi.

- Huyên, chúng ta vẫn mãi là bạn chứ?

- Chúng ta mãi mãi là bạn!

Huyên tiễn nó lên taxi, bóng cậu nhỏ dần nhỏ dần thành một chấm đen và biến mất trong thinh không, kể từ đây nó sẽ phải tự đi tiếp con đường của mình.

***

Cùng lúc đó, tại bệnh viện…

- Phong, tớ muốn uống sữa!

- Vậy để tớ ra ngoài mua!

- Ừ, cậu đi nhanh lên nhé!

Bóng dáng người con trai vừa khuất sau cánh cửa, cô gái vội với tay lấy chiếc điện thoại và nghe máy. Sau cuộc điện thoại, cô đóng máy lại và khẽ thở dài. “Tại sao chị ấy sắp đi rồi mình lại không vui?” Một lúc sau, Phong trở về với một ly sữa trên tay và đem đến cho nó. Khanh đặt ly sữa xuống bàn và nói:

- Phong, có chuyện này tớ muốn nói với cậu!

- Sao? Sữa không hợp khẩu vị của cậu à?

Khanh vội lắc đầu:

- Không phải! Có một sự thật mà cậu nên biết… Tớ không phải là người con gái cậu cần tìm, tớ đã lừa dối cậu…

- Cậu đang nói gì vậy?

- Nghe tớ nói hết đã. Mười năm trước, một con bé tình cờ gặp một thằng bé ở công viên. Khi ấy, thằng bé trông rất buồn bã và thường ngồi thẫn thờ một mình. Con bé đến muốn đến gần an ủi thằng bé thì thằng bé nắm chặt lấy tay nó và mừng rỡ kêu lên: “No, No”. Con bé biết thằng bé nhận nhầm người nhưng nó để thằng bé vui, nó đã chấp nhận với tên gọi mới của nó. Mỗi buổi chiều, con bé thường ra công viên để được gặp thằng bé, những giây ở bên cạnh cậu chính là những giây phút hạnh phúc nhất của nó. Rồi một ngày, con bé chạy đến công viên như thường lệ, nó chờ mãi chờ mãi đến khi trời tối mịt cũng không thấy thằng bé đến. Sang ngày tiếp theo, tiếp đó, tiếp đó nữa, ngày nào nó cũng ra công viên chờ, nhưng chỉ là sự đợi chờ trong vô vọng.

- Khanh, cậu…

- Cô bé đó chính là tớ. Tớ đã chờ đợi cậu quá lâu rồi, không đủ sức để tiếp tục nữa, lần này tớ sẽ buông tay.

Khanh tháo
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
<<1...789
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh ở đâu, người em yêu nhất?
» Bản giao hưởng tình yêu
» Bảy ngày chia tay
» Bình minh của những yêu thương
» Bốn mùa trong tớ là cậu
1234...121314»