Duy Phong từ từ cúi xuống nhặt lấy con dao đã xuất hiện dưới chân mình lúc nào không hay, ánh dao sáng lóa, lạnh lùng như lưỡi hái tử thần đang mỉm cười với cậu.
- Cậu còn nhớ trò chơi phóng dao đã dạy cho tôi chứ? Tôi vẫn còn nhớ đó là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, khi đó tôi đang khóc vì bị bạn bè bắt nạt vì là đứa trẻ không cha không mẹ. Cậu đã nói rằng mỗi khi buồn thì hãy giải tỏa những ấm ức sẽ cảm thấy thoải mái hơn. Hôm nay tôi sẽ dùng nó để chơi một trò chơi với cậu.
- Thì ra có ngày nó lại hữu dụng như vậy! – Phong cảm thấy nực cười khi chính trò chơi cậu đã dạy cho Lưu Ly để xả stress, hôm nay lại có thể lấy mạng cậu.
- Tôi đếm đến ba, chúng ta cùng phóng, một là một trong hai sẽ sống, hai là cả hai đều chết. Chuẩn bị đi! Một... hai...
Bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại. Mây đen giăng kín. Một tia chớp lóe lên rạch ngang nền trời u tối. Gió bắt đầu nổi mạnh, đám lá thông khô trên cao lìa cành bay lả tả. Những mái đầu bị gió thổi rối tung trong gió. Hai con mắt giao nhau nảy lửa. Một trận huyết chiến một mất một còn. Những bàn tay cầm dao từ từ đưa lên cao... "Ba!" Tiếng hô thứ ba vừa phát ra thì cả hai mũi dao đều chĩa thẳng vào nhau. Một tia sáng chói lóa lao đi vun vút trong không khí, xé toạc sự tĩnh lặng. "Phập!" Sự việc diễn ra quá nhanh khiến Zen không kịp nhìn thấy gì cả. Trước mắt nó là cảnh tượng một chiếc dao cắm sâu vào gốc cây và người đứng trước gốc cây đó đang chảy máu, máu từ bả vai cậu ta tuôn ra xối xả ướt đẫm vai áo, trên tay Phong là con dao mà trước đó Lưu Ly đã đưa, vẫn nguyên vẹn. Thì ra khi đưa con dao lên chuẩn bị phóng, cậu đã kịp thời rút dao về; còn Lưu Ly, lưỡi dao của cô ta bay sượt qua vai Duy Phong và cắm thẳng vào gốc cây phía sau cậu ta. Là do Phong may mắn hay Lưu Ly cố tình làm thế?
- Tại sao lại không ra tay? – Tâm trạng lúc này của Lưu Ly tràn ngập cảm xúc lẫn lộn, có một thứ gì đó nghèn nghẹn trong cổ họng.
- Nếu giết tôi có thể khiến cô hoá giải được mọi hận thù vậy thì… cứ vậy đi!
- …
- Cô có biết rằng cô đáng thương lắm không? Trả thù được rồi thì cô sẽ cảm thấy vui sao? Cô đã mất quá nhiều thời gian cho việc trả thù mà không nhận ra mình chẳng còn gì cả, ngay cả một nụ cười cho đúng nghĩa cô cũng chưa bao giờ có…
Những lời Phong nói như xoáy sâu vào hiện thực mà Lưu Ly chưa bao giờ dám đối mặt, cô đưa hai tay bịt chặt tai, nước mắt giàn giụa và hét lớn:
- Im đi!
Sợi dây trói tuột ra sau mọi nỗ lực của Zen, nó vung tay thúc mạnh cùi chỏ vào mặt của tên đang canh giữ mình làm hắn đau đớn ôm mặt. Nhân lúc đó nó định thoát ra khỏi sự kìm kẹp của tên còn lại bằng cú đá vào hạ bộ của hắn thì bị một bàn tay to lớn túm chặt lấy bả vai và nó bị lôi giật ngược ra sau.
Một cảnh tượng hãi hùng diễn ra trước mắt Zen, đằng sau nó là miệng vực sâu thăm thẳm như đang há ra chuẩn bị nuốt gọn lấy nó. Một tiếng hét thất thanh vang lên, cơ thể Zen nhẹ bẫng trong không trung, nó đang rơi. Đầu óc Zen trống rỗng, tai nó ù đặc đi khi không khí lao vun vút qua tai, hình như có tiếng ai đó gọi nó, vừa xa lại vừa gần vừa đau đớn lẫn bi thương. Trong tích tắc, nó cảm nhận được hơi ấm của một bàn tay. Bàn tay rắn chắc và lạnh giá, tay của tử thần ư?
- Bám chặt lấy! Đừng buông tay!
Zen mở mắt ra, cơ thể nó đang treo lơ lửng giữa không trung, và phía bên dưới là vực thẳm. Một tay Duy Phong đang bám vào một mỏm đá nhô ra ở vách núi, tay còn lại nắm chặt lấy tay nó, đôi mắt Zen nhòe đi vì nước mắt và sự sợ hãi, một mẩu đá nhỏ tách khỏi những phiến đá gần đó và lăn xuống dưới khiến nó nhìn theo, viên đá quay vào vòng rồi lọt thỏm giữ thinh không và mất hút sau màn sương mù đục không một tiếng động. Vết thương ở vai trước đó đã cướp đi phần nào sức lực của Phong, khuôn mặt cậu tái nhợt đi, mồ hôi túa ra như tắm, cắn răng chịu đựng sự đau đớn đang hành hạ thể xác, đôi tay cậu gồng lên chống chọi với sức nặng của cả hai cơ thể. Máu từ bả vai cậu ngày càng ra nhiều hơn, ướt đẫm tay áo và từ từ chảy xuống cánh tay nó đang bám chặt lấy tay Phong. Cảnh tượng đó khiến Zen bật khóc, nó không ngờ trong giây phút này nó lại trở nên yếu đuối như vậy.
- Đừng khóc! Tôi sẽ không buông tay cậu đâu, rồi chúng ta sẽ được cứu… - Phong tìm cách trấn an Zen mặc dù cậu biết hy vọng có người đến cứu rất mong manh.
Những lời nói của Phong khiến nó thật sự cảm động, nhưng nó đủ thông minh để nhận ra tình thế mà mình đang lâm phải, nước mắt chảy vào miệng, len lỏi vào cổ họng nó đắng ngắt, nó không thể tiếp tục ích kỷ như thế này nữa.
- Cứ thế này thì cả hai chúng ta sẽ chết mất, không được rồi, buông tay đi! Thà một người sống còn hơn cả hai đều chết!
Lúc này, cơ thể Phong đã bắt đầu có dấu hiệu đuối sức, bàn tay bám lấy mỏm đá của cậu đang trượt dần xuống, nó biết Phong không thể gắng gượng được bao lâu nữa nhưng cậu vẫn nhất quyết không nghe lời nó:
- Không! Nếu phải chết cả hai chúng ta sẽ cùng chết!
Sự ương bướng không đúng lúc của Phong khiến Zen đau đớn đến tức tối, nó gắt lên:
- Buông ra!
- Không!
- Đồ ngốc! Cậu làm thế chẳng phải ích kỷ lắm sao? Tại sao lúc nào cũng chỉ thích làm theo ý mình? Cậu không nghĩ cho bản thân mình thì cũng nên nghĩ cho những người thân yêu nữa chứ! Còn Khanh, cô ấy sẽ thế nào? Xin cậu đấy, hãy vì Khanh, vì bố cậu và… vì tôi. Cậu phải tiếp tục sống… Hãy sống thay cho cả tôi nữa!
- Nếu cậu chết thì tôi sống trên đời này còn có ý nghĩa gì!
Thanh âm chứa đựng sự đau khổ, dồn nét bật ra trong tích tắc vang vọng cả một vùng trời. Nó sững sờ trước câu nói của Phong, một giây… hai giây… trôi qua, đôi mắt Zen khép lại khiến một hàng nước mắt lăn ra, khóe môi nó khẽ nở một nụ cười chua xót.
- Cảm ơn! Cho dù đó chỉ là một lời nói dối trước khi chết để làm tôi vui thì tôi cũng rất cảm ơn cậu vì điều đó.
- Không phải! Đó là sự thật! Tôi thích cậu! Cho đến giờ phút này tôi mới nhận ra rằng… tôi đã thích cậu mất rồi! Cho dù cậu đã có Huyên, cho dù cậu không đáp lại tình cảm của tôi đi nữa thì tôi vẫn có quyền được thích cậu!
Phong đang tỏ tình với nó ư? Ngay lúc này? Zen còn chưa hết ngạc nhiên về những lời của Phong, thì một thanh âm rất đỗi thân thuộc truyền đến tai nó. Có ai đó đang gọi nó, ban đầu chỉ là một thanh âm xa xôi, lạ lẫm giữa rừng núi heo hút, nhưng càng ngày càng gần và rõ hơn, nó có thể nhận ra tiếng gọi đó, là Huyên. Huyên, cậu ấy đến cứu nó, nó ngỡ nó đang mơ, nhưng không, không có giấc mơ nào lại thật đến như vậy, trái tim Zen vui sướng như suýt nhảy khỏi lồng ngực. Trong cái khoảnh khắc đó, cái khoảnh khắc giữa sự sống và cái chết nó đã gọi tên Huyên. Và nó đã không hề để ý đến cảm xúc của một người, người đã ở bên cạnh nó trong những giờ phút sinh tử, một người đã sẵn sàng chấp nhận hy sinh tất cả vì nó...
Sau khi được mọi người cứu, Zen nhận ra tình thế đã thay đổi. Lưu Ly đang bị Thiên giữ chặt hai tay ra phía sau, còn những tên đồng bọn của cô ta thì bị trói vào một gốc cây gần đó. Nhìn hiện trường trước mắt, nó có thể lờ mờ đoán ra được những gì đã xảy ra, chắc trong lúc nó và Phong đang treo lơ lửng ở vách núi thì mọi người đã tìm ra nơi này và giải cứu bọn nó. Nhưng có một điều nó còn thắc mắc…
- Chắc mọi người đều ngạc nhiên vì bọn tôi lại biết Zen và Phong bị bắt cóc ở đây mà đến cứu phải không?
Dòng hồi tưởng bắt đầu cuốn Huyên về thời điểm trong quá khứ, khi Zen vừa mới bỏ đi. Sau khi trở về với cuộc tìm kiếm Zen không thành, Huyên phát hiện ra có một người đã mất tích ngay từ khi mới bước vào căn nhà này, cậu không vội nói với mọi người và lấy lí do đi tìm hiểu xung quanh, tiện thể đi tìm Lưu Ly. Khi đang quan sát toàn bộ kiến trúc của tòa nhà, cậu phát hiện thấy một bóng đen vụt qua trước mắt, Huyên bám theo đến ngã tư hành lang thì mất dấu, một cánh cửa không khóa sừng sững hiện lên trước mắt cậu, cánh cửa gỗ thông đen như có ma lực hấp dẫn cậu bước vào. Cánh cửa được mở ra, ánh đèn pin yếu ớt trên tay cậu rọi qua một lượt căn phòng. Không có người, nhưng tại sao đây lại là căn phòng duy nhất không có khóa? Huyên tiến sâu hơn vào căn phòng, ở giữa là một chiếc giường trải ga trắng muốt, rất sạch sẽ, tinh tươm, không hề bám lấy một chút bụi, đối diện với hướng cửa ra vào là lối ra ban công đã bị chặn lại bởi cánh cửa kính đóng kín và khuất sau tấm rèm lớn. Huyên có thể khẳng định rằng căn phòng này có người đang ở và nó vẫn được quét dọn thường xuyên, điều đó cho thấy vì sao nó hoàn toàn biệt lập với sự cũ kĩ và bụi bặm của toàn bộ ngôi nhà....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








