Kỳ 1: Quyết định
Sân trường một chiều nắng hè oi bức. Có một đứa trẻ mướt mát mồ hôi trên sân tập thể dục.
- Hey, uống nước cho đỡ mệt đi mày.
Một đứa trẻ khác bước tới, tung chai nước về phía đứa kia. Chúng nó đích thực là những đứa trẻ mà, những đứa trẻ to xác, có lớn nhưng chưa có khôn, cao lớn, thích chơi thể thao và thích những cuộc phiêu lưu.
- Vũ, tao định sẽ thi đại học trong miền Nam.
- Mày điên à Phong, sao tự nhiên lại nam niếc gì ở đây.
- Sao câu mở đầu mỗi khi tao tâm sự tình củm với mày luôn là “mày điên à” thế. Bộ mày thì không điên hả, chuyên Anh không đi du học lại đi thi sư phạm.
- Tao thi sư phạm Anh cơ mà. Còn mày, đang yên đang lành, tự nhiên vào miền Nam làm gì?
- À thì, tao thấy con gái miền Nam xinh với dễ thương lắm, vào đấy vừa học lại vừa có người yêu cũng nên. Hé hé - thằng bé cười khoái chí.
- Nhìn cái điệu bộ của mày, tao thấy phí chai nước khi nãy quá – Vũ càu nhàu.
- Đây trả cho mày, sướng nhá, tao lượn đây, đến giờ học thêm rồi.
Phong ù té chạy, bỏ lại Vũ với chai nước rỗng và cái đầu trống không chẳng kém. Cứ lần nào có sự vụ gì nghiêm trọng, Phong cũng thông báo đùng một cái, rồi đùng một cái bỏ đi, y như một cơn gió vậy… Vũ chẹp miệng, làm bạn thân với nhau được 10 năm có lẻ, thế mà nó vẫn không thể chấp nhận được cái bộ dạng phớt đời và tưng tửng của thằng bạn. Đấy, như năm ngoái chảng hạn, thi thành phố vòng hai chọn đội tuyển vật lý quốc gia, thế mà thằng bạn nó đến muộn hẳn nửa tiếng, với lý do đêm qua em mải đá Pes nên… ngủ quên ạ.
Thầy giám thị đứng hình, cô giáo chủ nhiệm nghe tin thì đứng tim, còn Vũ thì đứng đơ người khi gặp Phong tại cổng trường thi lúc ra về:
- Tao đến thi muộn nửa tiếng mày ạ, hề hề - Phong gãi đầu.
- Tao đã dặn mày bao lần rồi, rằng… - Vũ nhăn nhó.
- Rằng học là cả quá trình, trước đêm thi không nên ôn luyện gì chứ gì. Câu tỉ năm mà mày chả có tí sáng tạo gì cả, mà tao có học đâu, tao mải đá pes muộn quá nên ngủ dậy trễ ý.
Vũ há hốc mồm, trợn tròn mắt, đang định tổng xỉ vả thằng bạn một trận thì đã bị bác bảo vệ xua đi, lấy chỗ cho xe ra khỏi trường.
- Nào nào, nhanh lên, đưa vé xe đây. Này, đừng có xô đẩy. Cậu béo kia, đi nhanh lên, lạch bạch như vịt.
- Cô kia mắt lác à, nhìn đường vào, đi với chả đứng - Bác bảo vệ vẫn giọng điệu quen thuộc mỗi giờ tan học, một mình bác ngồi yên trên cái ghế nhưng tay chân mắt miệng hoạt động liên tục, đề phòng bọn quỷ sứ mất vé trốn thoát, hoặc mấy đứa cà kê buôn chuyện làm ách tắc giao thông tại cái cổng trường bé tý này.
Vũ đưa vé cho bác bảo vệ, nhanh chóng dắt xe ra khỏi trường. Bỗng có tiếng gọi vọng từ sau:
- Vũ ơi Vũ, đợi tớ với!
Vũ quay lại. Đó là Hạ, cô bạn thân trong nhóm của nó và Phong. Hạ rất xinh, không phải kiểu xinh dễ thương đáng yêu nhàn nhạt như mấy em hotgirl bây giờ, cũng chẳng giả nai, giả ngây ngô, giả nũng nịu như mấy bé 9x (haiz, bọn nó cũng là 9x đấy thôi). Hạ có đôi mắt hí như hai sợi chỉ, cái miệng rộng ngoác không khác gì Julia Roberts, hai má lúm đồng tiền cực duyên, da trắng hồng, mái tóc tém lúc nào cũng cột cao. Mà bố mẹ Hạ cũng khéo thật, đặt tên trúng phóc, bởi vì mỗi khi cô bạn ấy cười, người ta có thể thấy ánh nắng ấm rạng rỡ đang lan tỏa khắp trái tim, tươi tắn và đầy sức sống như hoa hướng dương. Hạ nhỏ người, dáng đi thì nhanh, hơi xiêu một chút, như luôn gấp gáp chuyện gì đó. Lần này cũng thế:
- Hic, đông quá, bon chen mãi mới đuổi kịp cậu - Hạ thở hổn hển.
- Tớ tưởng chuyên Toán học sáng mà, sao lại về chiều thế này. Mà có chuyện gì gọi tớ thế.
- Ừ, hôm nay cô phụ đạo cho mấy chuyên đề, nên bọn tớ ở lại chiều học tiếp. Có chuyện này, nhưng ra chỗ vỉa hè gần trường đi, tớ không muốn là trung tâm ách tắc giao thông đâu hihi. Hạ cười tít, nhanh nhảu kéo xe đạp của Vũ lôi đi.
Hai đứa đang ở vỉa hè của trường, Vũ dựng xe chạy ra mua 2 xiên nem chua rán:
- Cầm lấy ăn cho đỡ đói đi, ngất xỉu ra đấy tớ không bế đi bệnh viện đâu. Cậu hơi không gầy. Hehe.
- Đúng là Vũ mà. Vừa tinh ý lại vừa chu đáo. Tớ hơi không gầy vì tớ rất gầy, nên sẽ được bồi dưỡng thường xuyên, đúng hem? - Hạ tinh nghịch
- Thôi ăn đi, đồ béo ú - Vũ cũng chẳng vừa “Mà thực ra cô bé hạt tiêu này ăn mãi có béo lên đâu cơ chứ”. Vũ nghĩ thầm.
- Ăn thì ăn, ăn 20 cái mình cũng chả nhích lên lạng nào - Hạ lẩm bẩm vui vẻ.
Thực ra thì, trong nhóm bạn thân của nó, Vũ là ít nổi bật nhất.Vũ là một người bình thường. À không, cũng có thể là khác thường, vì chẳng có ai có thể bình thường được như thế. Học hành không nổi, ăn chơi không nổi, phong cách không nổi, ngoại hình không nổi, gia thế không nổi.
Tóm lại, Vũ là một người bình thường, mà phải cỡ bình thường nhất quả đất cũng nên, hoặc do từ bé đến lớn Hạ toàn quen và chơi với những người kỳ cục, ví như Phong chẳng hạn. Phong học giỏi, chơi thể thao giỏi, bố là giám đốc, mẹ là bác sỹ, tóm lại gia thế khá ổn, thế mà chưa yêu ai, cũng chẳng ai yêu, tất cả là tại cứ bạn con gái nào đến gần nó có ý định “không trong sáng và khá đen tối” - trích nguyên văn lời Phong, nó sẽ trợn trừng mắt như thể ăn tươi nuốt sống bạn ý vậy, kèm thêm hành động lạ lùng là úp mặt xuống bàn ngủ hoặc ngồi vẽ quần siêu nhân hay vẽ... shit, vì nó cho rằng vẽ shit là cách từ chối nhanh nhất, và các bạn nữ thì chẳng phải là bé Arale trong Dr.Slump.
Hừm, thế đấy, các bạn trong khối trong trường đồn rằng Phong bị dở hơi, có đứa ác miệng còn bảo là có dấu hiệu tâm thần.
Nhưng mà tóm lại, khi có chuyện, nó sẽ tìm đến Vũ, an tâm và rất tin cậy, còn Phong thì cứ lông ba lông bông, lượn vèo vèo chóng mặt. Cũng có thể, khi người ta có điều cần sẻ chia, một đám mây để chui vào sẽ tốt hơn là một cơn gió lốc, dù gió sẽ có khả năng cuốn nỗi buồn đi nhanh hơn…
Hạ ngẩn ngơ nghĩ ngợi đến mức lem hết cả tương ớt ra miệng, môi đỏ chót giống mấy em bé mẫu giáo đi thi văn nghệ, Vũ liền trêu:
- Êu mèo, ăn vụng không chùi mép kìa.
- Óe, xấu hổ quá xấu hổ quá. Mà đấy là tại cái nem chua rán, không phải tớ.
- Ơ, tự làm tự chịu, kêu la gì đấy. Ờ mà, cậu có chuyện gì muốn nói thế. Tớ đang nghe đây.
Hạ toan định mè nheo thêm mấy cái nem chua, nghe Vũ nói mới nhớ chủ đề chính. Thực ra chuyện vẫn chỉ loanh quanh chọn trường để thi, mà sao lại đau đầu đến thế. Đấy, đau đầu thì cần có bác sỹ, mà theo nó Vũ là bác sỹ tâm lý số 1 của cái trường chuyên cấp ba này. Thế là nó kể một mạch, liến thoắng lia lịa như sợ ai cướp mất lời, mà nào có ai dám cướp lời Hạ đâu, nó tự nhận mình chả hiền lành cam chịu, ai động đến lợi ích hay làm điều trái với “luân thường đạo lý” là nó nói thẳng mặt luôn, không kiêng nể tuổi tác, ma mới ma cũ gì hết.
Nó cứ kể, Vũ cứ gật gật gù gù như một ông già từng trải, lại khiến nó bối rối hơn. Rốt cuộc Vũ có hiểu không vậy ta, kể một lèo Vũ lại bảo nó kể lại chắc té xỉu luôn mất.
- Đã hiểu. Chuyện cậu chốt lại là phân vân giữa Kiến Trúc với Khoa học tự nhiên chứ gì?
- Ừ. Đấy, tớ cứ tưởng chuyện đơn giản như đan rổ thôi, thế mà lùm tùm khó chịu quá đi mất. Mấy hôm nay ăn không ngon ngủ không yên, ruột đau như cắt nước mắt đầm đìa, chỉ căm tức… - Hạ lại bắt đầu huyên thuyên....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








