- Không biết không biết - Phong nhe ra hai chiếc răng thỏ, lè lưỡi trêu Đông.
- Èo, dám trêu tớ á- Cô bé vung vẩy nước vào áo Phong. Cậu bé vụng về đưa tay né, miệng liên tục kêu: “Á, á, không được nghịch. Không là nghỉ ăn kẹo C đấy”.
- Ều, bắt đền cậu, đang vui, mà làm gì có kẹo C chứ - Đông xịu mặt xuống.
- Có chứ, cậu nhìn đây này. Phong đưa tay làm hình trái tim, hướng về phía bầu trời vẫn đang mưa. Đây là kẹo C trái tim của riêng cậu nhé.
Vậy là hai đứa cứ ngồi bên nhau như thế. Cho đến khi trời tạnh, Đông đã thiếp trên vai Phong từ lúc nào.
Chưa bao giờ hai đứa gần nhau như thế này. Phong có thể cảm nhận rõ hơi thở đều khe khẽ của Đông, nhìn rõ mái tóc dài và đôi mi cong vút đang im lặng khép lại ngủ ngon. Phong nhẹ nhàng chạm tay Đông, nắm chặt tay cô bé….
Mọi thứ phía trước vẫn còn thật khó khăn. Nhưng Phong biết, nó sẽ an lòng dù có bất cứ chuyện gì xảy ra. Bởi dù có thế nào, nó vẫn sẽ thương yêu và sẻ chia yêu thương. Tương lai là một điều không thể báo trước, nên thay vì nghĩ về nó quá nhiều, cứ sống tốt cho hiện tại xem sao. Đường còn dài, còn dài…
- Ô, tạnh mưa rồi này - Đông dụi mắt, khẽ lay vai Phong.
- Ừ, tạnh lâu rồi cơ.
- Sau cơn mưa, trời lại sáng, Phong nhỉ.
- Ừ, nhất định là thế rồi.
Hai đứa đứng dậy, rảo bước trên con đường ven hồ. Trời sáng bừng lên, trong trẻo và cao ra. Những tán cây xanh mướt được tắm mưa thỏa thê, đang vươn mình hứng lấy ánh mặt trời. Vài chú chim đậu trên khung cửa sắt, mắt trong veo, thấy hai cô cậu bước đến liền bay vù đi, vỗ cánh trắng muốt. Mọi thứ đều hoàn hảo, hoàn hảo theo cách của riêng mỗi loài. Nắng cứ vàng. Gió cứ thổi. Mưa cứ rơi. Chim cứ hót. Người cứ yêu thương.
Mọi thứ trong cuộc đời, vốn dĩ vẫn tự nhiên và bình thường như vậy. Vậy thì cớ sao phải làm nó xáo trộn lên?
Hãy cứ làm người bình thường thôi. Và tận hưởng những điều tuyệt vời giản dị.
Tiếng điện thoại kêu lên “Tít tít”. Phong rút điện thoại ra. Là một tin nhắn từ số lạ:
"Chuc mung cac ban da dang ky thanh cong tiet muc van nghe cho buoi chia tay cuoi nam cua khoi lop 12. Hen cac ban vao ngay… gio... tai sanh nha A de tham du vong loai so tuyen. Xin chan thanh cam on."
- Hình như nhầm số,
- Nội dung tin nhắn có gì lạ à cậu? Đông tò mò.
Phong đưa điện thoại cho Đông xem. Cô bạn thoáng chút ngạc nhiên, rồi cười cười như biết được điều gì đó.
- Tớ nghĩ là không nhầm đâu. Gọi hỏi Vũ với Hạ có khi hai đứa biết đấy.
Ở quán trà, Hạ và Vũ đang lẩm bẩm, tay cầm điện thoại và mắt chăm chú đọc tin nhắn.
- Quái lạ, hay Đông và Phong lại có kế hoạch gì mới nhỉ?
- Này, dạo này tớ hay bị lừa quá nhỉ - Hạ nhăn nhó.
- Không đâu. Tớ vừa phát hiện ra một điều.
Vũ ghé tai Hạ thì thầm. Rồi hai đứa cười khoái trá rất đắc chí, như là vừa hack được đề thi đại học vậy.
Có một điều bất ngờ ngọt ngào đang chờ đón bộ tứ đáng yêu ở phía trước.
*****
Tuổi mười tám trong trẻo và ấm áp như nắng, vẫn nhiệt tình, sôi nổi và nóng bỏng như mùa hè...
Kỳ 5: Gió mùa đông. Mưa mùa hạ
Lễ chào cờ đầu tuần, thầy hiệu trưởng thông báo về thời gian thi thử tốt nghiệp cho học sinh khối 12. Lũ học sinh ở dưới đứa ra sức che nắng, đứa nói chuyện, đứa tranh thủ lên mạng facebook. Không khí dưới sân trường vô cùng ồn ã.
Bỗng thầy chợt im lặng. Một, hai, rồi ba, và tất cả khối cùng im lặng. Tất cả đều nghĩ, chắc do mất trật tự quá, nên thầy giận đây mà.
Đợi cả trường im phăng phắc, thầy cầm mic, bỏ ra khỏi chân đế, và bước xuống phía dưới lũ học trò:
- Thầy biết với các con, những tiết chào cờ đầu tuần không có gì là thú vị. Những lời dặn dò nhàm chán, những quy định được lặp đi lặp lại. Ngay cả nghi thức chào cờ với Quốc ca cũng trở nên miễn cưỡng phải không?
Cả khối nín thinh. Một vài đứa cúi đầu.
- Các con biết không, có đôi khi, thầy rất muốn quay trở lại thời học trò. Nói thời đó vô lo vô nghĩ cũng không phải. Có lo chứ, lo mình học tốt không, có nghĩ chứ, nghĩ xem làm như thế nào tổ chức một buổi tiệc vui cho các bạn trong trường. Chỉ là đó là những cái lo đáng yêu không chứa muộn phiền, và những điều nghĩ trong sáng không nhuốm màu tiền bạc lợi ích cá nhân. Các con ạ, tuổi thanh xuân của các con đẹp nhất khi các con còn cắp sách tới trường.
Không ai tắm hai lần trên một dòng sông. Cái cây này, góc sân kia, căng tin xấu xí, và cả ông thầy già nua này nữa, với các con bây giờ nó cũng bình thường thôi, nhưng khi tất cả trở thành quá khứ, nó sẽ thành vô giá. Các con sẽ nghĩ về, nhung nhớ, và có những lúc điên rồ muốn được vứt bỏ tất cả để quay về.
Tất cả những khuôn mặt thân thương cùng ngước lên, chăm chú nghe lời thầy hiệu trưởng.
- Tháng năm mãi mãi không ở lại. Vậy nên, hãy trân trọng từng phút, từng giây ở mái trường này, các con nhé. Thầy cũng không muốn dông dài đâu, thầy chỉ là muốn nhìn các con lâu hơn chút nữa, nhớ được từng khuôn mặt sáng sủa thông minh của các con. Thầy chỉ muốn thế thôi. Thầy già rồi, các thầy cô nhìn nhiều cũng ghét rồi, chắc sắp xin về hưu thôi.
Lần đầu tiên, lũ học trò nhỏ thấy nước mắt người thầy già đáng kính lăn trên gò má đã nhăn nheo và nhiều vết đồi mồi. Đã lâu lắm rồi… Chúng nó vẫn còn nhớ hình bóng thầy, nhỏ nhắn, bước đi chầm chầm, nhưng luôn nở nụ cười hiền hậu với bọn quỷ sứ, tỉ mẩn đi từng phòng học kiểm tra đèn quạt. Cửa phòng thầy luôn luôn mở, luôn luôn chào đón đàn con nhỏ. Không bao giờ thấy thầy to tiếng quát nạt ai. Lúc nào cũng ôn tồn, hiền hậu, như một ông Bụt vậy.
Nhìn thầy, có vài đứa đã rơm rớm nước mắt. Không khí bỗng nhiên chùng xuống. Có một vài ánh mắt ngơ ngác, thảng thốt, như chợt nhận ra, mình sắp phải xa ngôi trường thân yêu này. Mọi thứ bỗng như vỡ òa…
Rồi ai đó bỗng nhiên hô vang: “Chúng con yêu thầy! Chúng con yêu trường!”, cả khối như bừng tỉnh và hô vang theo. Một vài đứa còn chạy đến ôm thầy. Không ai bảo ai, cả lũ chạy ùa lên, vây quanh thầy thành vòng tròn, đồng thanh hô to: “Thầy em number one! Thầy em number one”. Người thầy già rưng rưng lấy vạt áo sơ mi thấm nước mắt…
Người ta thường bảo, nước mắt là đau khổ. Có đúng không, vì nước mắt còn là hạnh phúc đọng mãi trên mi.
Trong đám đông học trò, một cô bé tóc tết hai bên nín thinh, lặng lẽ bước đi.
- Thảo à, đợi anh với.
Là Vũ. Thấy cô bé tách khỏi đám đông, khuôn mặt buồn thiu, Vũ liền đuổi theo. Kéo Hạ ra ghế đá sân trường, Vũ ân cần:
- Sao thế em, sao lại buồn thế?
- Em quý thầy lắm, em không muốn thầy nghỉ hưu. Ít nhất, em cũng muốn được thầy căn dặn khi tốt nghiệp, giống như các anh chị năm nay - Đột nhiên cô bé khóc nấc lên, hai má đỏ bừng.
Vũ chìa ra trước mặt cô bé tấm khăn giấy:
- Ô, sao mà phải khóc? Thầy quý trường lắm, không còn làm thầy vẫn sẽ đến trường cơ mà, đến thăm đồng nghiệp, thăm học trò. Mình cũng có thể đến nhà thầy chơi phải không. Lớn đùng mà còn khóc nhè chứ.
Nghe thấy vậy, cô bé nín thinh, có vẻ như hơi xấu hổ nữa:
- Em mới có lớp 10 thôi, lớn gì mà lớn. Anh lớn đùng còn bắt nạt em nhỏ hả.
- Ơ, anh có bắt nạt đâu, Anh giúp em nín khóc còn gì hehe. Thôi đừng buồn nữa. Để đền đáp, bọn anh sẽ hát thật hay và đoạt vé vào vòng chung kết để biểu diễn trong đêm chia tay nhé
Thảo ngạc nhiên. Sao anh Vũ lại biết nó
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








