watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“Tút… tút…”

Tiếng điện thoại vẫn vang lên đều đặn, lấn át hết thảy mọi âm thanh đang dịch chuyển khẽ khàng trong căn phòng tối. Cô gái nhoài người ra phía chiếc bàn đặt đầu giường, bật đèn lên, nắm chặt lấy đôi tai chú gấu Metoyou đang nằm ngoan ngoãn trong lòng. Vành môi khô nứt nẻ lắp bắp vài câu vô nghĩa:

- Na ơi, cậu không sao đấy chứ?
- Ly Ly đây mà, làm ơn nghe điện thoại của tớ đi…
- Đêm xuống rồi, trăng tròn và sáng quá… cậu có sợ lắm không? Cậu… có lạnh lắm không?

Suốt một đêm dài Ly Ly vẫn ngồi yên như thế, tựa vào thành giường và lặp đi lặp lại những câu nói ấy. Chỉ cho đến khi mẹ cô bước vào phòng, giật mình vì nhìn thấy cảnh tượng cô con gái mê mê tỉnh tỉnh, mái tóc dài xõa tung, quyện vào gối và ga giường trắng tinh.

- Ly, con sao thế? Con không khỏe à?

Những tia nắng của ngày mới chiếu rọi vào căn phòng nhỏ, rèm cửa sổ được bật tung, Ly Ly thẫn thờ như bước ra từ một cơn mê sảng.

- Mẹ, con muốn về…

***

Đêm qua tôi nghe thấy tiếng Ly Ly gọi tôi. Nhưng tôi đã không đáp lại. Thay vì cười hồn nhiên và niềm nở, tôi đã quay ngoắt mặt đi và làm lơ với cô ấy. Trong bóng đen mù mịt, trên con đường dài và sâu hun hút, tiếng cô ấy gọi nhỏ dần, nhỏ dần, tiếng bước chân tôi chạy nhanh dần, dồn dập dần. Cho đến khi tôi va vào một người nào đó không rõ mặt.

“Bộp!”

- Em đang chạy trốn?

Người thanh niên với chất giọng ấm đưa tay kéo tôi dậy, nhìn vào gương mặt lạnh của tôi, anh ta không hỏi thêm bất cứ câu nào nữa. Khi tôi toan bước chạy đi, anh ta bỗng nắm lấy tay tôi và co chân chạy rất nhanh… Chạy về phía có ánh sáng. Nơi có một cánh cửa xuất hiện và chỉ sau vài giây ngắn ngủi, cánh cửa sẽ đóng lại vĩnh viễn. Tôi và người thanh niên đó bị hút vào một cách nhanh chóng quá đỗi. Khi tôi vừa định hình được thì mới kịp nhận ra rằng mình đã bỏ rơi Ly Ly. Tôi khóc. Khóc khi không có bất cứ một giọt nước mắt nào rơi xuống. Chỉ mình tôi biết rằng tôi đang khóc. Và…

- Lau nước mắt đi em!

Những ngón tay thon dài đặt vào má tôi, xoa xoa lấy làn khí lạnh còn xót lại từ cuộc chạy trốn vừa rồi. Anh ta cho rằng đó là nước mắt. Cứ thế, anh ta vụng về lau đi nước mắt cho tôi. Còn tôi, ngày một khóc to hơn… Khóc to rất to… nhiều rất nhiều. Nhưng… vẫn không có bất cứ giọt nước mắt nào cả!...

- Na ơi, dậy đi con. Hình như lại sốt rồi!
- Na, Na ơi… dậy ăn sáng rồi uống thuốc nào!

Tôi choàng tỉnh, lờ mờ thấy khuôn mặt lo lắng của mẹ. Mẹ đặt tay lên trán tôi, đưa nhiệt kế cho tôi ngậm. Và bên cạnh là một bát cháo gà thơm lừng, nghi ngút khói.

- Anh… anh đâu rồi hả mẹ?
- Minh về rồi con ạ. Thằng bé dậy từ sớm, ra chào mẹ rồi phóng xe về ngay. Có vẻ như nó đang vội gì đó. Hôm nay là cuối tuần, các con được nghỉ học chứ nhỉ?

Giọng mẹ đều đều, ánh mắt vẫn không thôi chăm chú nhìn về phía tôi. Trong khi đó, tâm trí tôi lơ đãng. Một nhịp thời gian trôi qua – đủ nhanh để tôi thấy lóe lên trong đầu những suy nghĩ điên khùng. Tôi lại sắp không kìm chế được mình. Dù cho thân người đang nóng ran lên vì cơn sốt cũng không thể bắt tôi nằm lâu hơn trên giường được nữa. Tôi phải đi thôi. Phải chạy đi thôi!

***

Ngôi nhà vườn nhỏ nhắn, xinh xắn vô cùng. Ly Ly mừng rỡ bắt gặp thấy niềm vui của mình sau nhiều ngày xa cách. Vẫn đó một vườn hoa hồng trắng, vẫn đó những vật dụng yêu yêu mà cô từng làm dấu bằng chính cái tên của mình. Vẫn đó bức tranh chân dung cô say sưa vẽ một người con trai cười trong nắng. Tất cả còn vẹn nguyện như ngày cô đi.

- Thím ơi, cảm ơn thím vì đã chăm sóc giúp con. Con nhớ nơi này quá chừng chừng!

Ly Ly chạy lại, ôm chầm lấy người phụ nữ đang quay lưng về phía cô, tưới tắm cho những chậu hoa vươn mình đón nắng. Người phụ nữ lặng thinh, không nói không rằng, thậm chí còn không quay lại cười với cô một cái. Cô hơi bẽn lẽn ngại ngùng vì sự đường đột quá đỗi của mình, nhưng cũng nhanh chóng xua đi chút e ngại ấy, Ly Ly đi thẳng ra vườn sau để ngắm nhìn cho thỏa thích. Cô thấy mình bình tâm trở lại sau chuỗi những lo toan muộn phiền. Nếu biết trước có được cảm giác thư thái như thế này, hẳn cô đã đòi mẹ cho trở về nơi đây sớm hơn. Chí ít, cô cũng không phải luôn lo lắng và nơm nớp sợ hãi một điều gì đó vô hình đang diễn ra và bóp nghẹt lấy con tim mình.

- Ly Ly…

Tiếng gọi to và dõng dạc. Không phải của thím Phương. Đó là thứ âm thanh quen thuộc nhất mà cô từng được tiếp xúc. Âm thanh này được phát ra từ một người quen thuộc nhất mà cô từng được quen… được yêu…

Anh? Lẽ nào lại là anh?

Ly Ly không biết bản thân mình đang mừng hay đang vui. Cô có nên chạy trốn không? Có nên nấp vào một góc nào đó và coi như mình không hề tồn tại nơi đây? Vì vốn dĩ, cô cũng đâu còn tồn tại nơi đây nữa. Tất cả là quá vãng đã bị phủ bởi một lớp bụi mờ…

Nhưng… vì lẽ gì mà cô trở lại? Có phải đơn thuần là vì lo lắng cho bạn thân của cô không? Nếu cô gật đầu thì cô là kẻ nói dối trắng trợn nhất...

- Em về rồi? Từ bao giờ thế?

Ánh nắng bỗng dưng từ đâu ập đến, khiến mắt Ly Ly bỗng thấy chói lòa cả một vùng. Và cô thậm chí còn không nhìn rõ được khuôn mặt của anh. Chỉ có giọng nói vang lên ấm áp. Chỉ có thân hình quen thuộc trong bộ áo font, quần jean phủi bụi rất chất.

- Em… sẽ không đi nữa chứ?
- …
- Trả lời anh đi… đừng im lặng thế!

Ly Ly không rõ mình nên nói gì. Đầu óc cô quá choáng váng với sự xuất hiện bất ngờ này. Nếu có thể, cô cũng muốn mình hóa thành những hạt bụi nhỏ li ti, bao vây lấy anh, ôm ấp anh một cách không thể an toàn hơn. Có chút gì đó liều lĩnh trong suy nghĩ của cô, nhưng một nụ cười lại làm cô bối rối.

- Ly… đừng sợ! Anh biết tất cả rồi.

Không gian đủng đỉnh lướt qua giữa hai người. Cơn gió mùa thu se lạnh cũng đủng đỉnh vờn quanh. Chỉ có ánh nắng là hăm hở soi mình vào những ánh nhìn trực diện. Rốt cuộc Ly Ly cũng đối mặt với người con trai ấy, với tình yêu ấy… Cô có chạy đi đâu cũng sẽ quay đầu trở lại.

Đường sinh mệnh trong lòng bàn tay Ly Ly bị nắm chặt, ép vào nhau, xô ngã vào nhau. Cô mím môi rồi cười một nụ cười thánh thiện. Không còn nhiều những muộn phiền và lo lắng, không chứa đựng thêm bất cứ dối trá lọc lừa nào nữa. Cô thấy mình an nhiên trong nhịp đập yêu thương…

***

Tôi hối hả chạy trên con đường tưới đẫm ánh trăng khuya. Chỉ còn gió lùa và tiếng con trùng kêu rả rích. Tôi nghe thấy bên tai mình vang lên tiếng cười khúc khích. Những thanh âm trong trẻo, những lời nói ngọt ngào. Đó là lời của anh, là lời nũng nịu của một cô gái. Họ bên cạnh nhau, quấn quýt nô đùa cùng nhau như hình với bóng. Và những hình ảnh ấy như một thước phim quay chậm, cố tình lặp đi lặp lại vờn quanh ám ảnh lấy tâm trí tôi. Rồi bỗng đâu những mẩu hội thoại ngắn cũn giữa tôi và anh cũng được dịp ùa về.

- Em chọn chiếc áo màu hồng này đi. Nhìn nữ tính và đáng yêu lắm!
- Nhưng em thích màu xanh.
- Màu hồng đẹp hơn mà. Hơn nữa con gái ai chẳng thích màu hồng....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Cô bé caramen của tôi
» Sẽ gặp em một ngày không xa
» Nút Pause trong tình yêu
» Một cuộc gọi nhầm số
» Máy sinh tố màu sắc
1234...282930»