watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

- Không. Em không thích. Em thích màu xanh mà!

Cô gái gắt lên, gạt phăng đi chiếc áo màu hồng xinh mà anh chàng người yêu đang cầm trên tay. Từ bao giờ anh đã lơ đễnh với những thói quen và sở thích của cô. Anh chỉ còn áp đặt này nọ. Lúc nào cũng con gái thế này, con gái thế kia. Anh thậm chí còn quên rằng anh đã từng chấp nhận yêu một cô nàng không một chút nữ tính nào. Anh quên thật rồi…

- Có bao giờ người ta yêu cùng lúc hai người không em nhỉ?
- Anh thích cô nào hả?

Cô gái quay phắt người lại nhìn anh. Ánh mắt cô như thôi miên. Bất chợt, anh chàng sực tỉnh, cười và dụi dụi mũi vào mũi của cô.

- Hôn kiểu eskimo và ngủ ngon nào!
- Hứ. Ai thèm!

Cô gái ngấm nguẩy, đứng dậy với tay lấy áo khoác treo trên móc rồi mở cửa đi thẳng ra ngoài. Người ta nghe thấy tiếng rồ ga thật lớn, để rồi cô gái nhỏ phóng mình vút đi trong đêm đen bỏ mặc lại anh chàng người yêu phía sau kêu gọi khản cổ...

***

Tôi thấm mệt, ngồi phục xuống đám cỏ ướt sương. Mẹ tôi nói đúng, cái tính khí của tôi chẳng bao giờ có thể thay đổi được. Kể cả có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, tôi luôn phải đạt được thứ mà tôi muốn. Tôi nắm giữ tất cả những gì mà tôi yêu quý như một món đồ chơi trong tay. Đã là của tôi thì không ai có thể lấy. Đã từng thuộc về tôi thì dù tôi có chán ngấy lên cũng không vứt bỏ dễ dàng cho người khác. Đôi lần tôi hiểu ra rằng sự ích kỷ của bản thân làm tổn thương đến người khác. Nhưng điều đó cũng chẳng thay đổi được gì.

Bất giác, tôi nhớ đến cô ấy. Nhớ đến anh. Nhớ đến hai người bọn họ cùng một lúc. Những suy nghĩ chen ngang đâu đó kéo bọn họ quay về trong đầu tôi làm tôi mệt nhọc. Chắc hẳn không phải vì ngẫu nhiên mà tôi mơ thấy cô ấy đuổi theo tôi. Cơn ác mộng đó làm tôi như cuồng loạn. May thay, anh đã xuất hiện và lôi tôi ra khỏi đống lộn xộn – sản phẩm của trí tưởng tượng quá sức gớm ghiếc của mình.

Tôi nhổm dậy và lê bước đi. Bước về phía trước, trên con đường ướt đẫm ánh trăng. Duy chỉ có mình tôi sải bước. Đơn độc và yếu đuối. Tôi tìm đến với quán Hoa Hồng Trắng. Tôi muốn tìm lại cô ấy, mặc dù cô ấy không còn hiện diện ở đó. Nhưng chắc chắn, những dấu vết đã từng là của riêng cô ấy cũng sẽ làm cho tôi đổi khác. Suy nghĩ trong tôi mông lung quá.

- Ly Ly, làm bạn thân của tớ nhé?
- Na, cậu không đùa chứ? Chúng ta mới vừa quen. À, mà vừa khi nãy cậu còn hiểu lầm tớ nữa…
- Cậu sẽ không để bụng chứ? Chính vì hiểu lầm nên tớ đưa ra đề nghị này mà. Tớ muốn chúng ta là bạn. Bạn thân của nhau ấy!

Cô gái nhỏ nháy mắt, nhoẻn miệng cười với cô gái đứng đối diện mình. Mặc dù còn ngỡ ngàng như không tin vào tai mình nhưng cô gái đứng đối diện ấy cũng mỉm cười, một nụ cười tươi tắn thể hiện sự đồng ý. Vậy là, có một giao ước giữa chủ quán café mang tên Hoa Hồng Trắng và một vị khách đặc biệt. Cả hai cô gái trẻ đều cười nói với nhau hết sức vui vẻ, họ ngoắc tay nhau cho tình bạn mới được nảy sinh, cho giao kèo vừa được thiết lập.

Góc quán xưa

Ly Ly tựa đầu vào vai Minh. Hai người ngồi quay lưng lại với nhau và lắng nghe những âm thanh rất khẽ từ đối phương.

Minh thấy mình phiêu lưu trong một câu chuyện mà anh là nhân vật chính. Giọng của Ly Ly rất khẽ, một bàn tay cô nắm lấy tay anh, siết mạnh. Có vẻ như cô đang cố sức gồng mình lên để đối diện với những gì khó khăn nhất. Anh sẽ giúp cô vượt qua. Mặc cho điều khiến cô sợ hãi là điều gì đi chăng nữa, anh không quan tâm, chỉ quan tâm xem tâm trạng và cảm xúc của Ly Ly như thế nào.

- Em chỉ là một nhân vật phụ thôi. Hoàn toàn không đáng để xuất hiện trong câu chuyện của hai người…
- Ly à, anh nghĩ có thể em đang mệt. Có cần nghỉ ngơi chút không em?

Minh cố ý dừng câu chuyện của Ly Ly lại, cổ họng anh bỗng nhiên bỏng rát. Cảm giác như cả thân hình anh đều nhức nhối. Anh linh cảm thấy bất an trong mỗi chữ mỗi từ mà Ly Ly vừa nhắc đến. “Câu chuyện của hai người…” - không phải là nhắc đến anh và Na đấy chứ? Ly và Na có quen biết nhau? Phải vậy không? Không thể nào! Không thể có chuyện đó! Điều mà anh cho rằng bấy lâu nay mình hoang tưởng nhất định không thể trở thành sự thật được! Nếu điều đó xảy ra thì anh sẽ là người phải đối diện với nhiều sự lựa chọn nhất. Mà anh thì không thích phải đặt mình vào bất cứ sự lựa chọn nào hết. Từ trước đến giờ, với mỗi cuộc tình đến rồi đi, anh luôn là người chủ động. Cũng từ trước đến giờ, với mỗi người con gái mà anh dành tình cảm cho dù không đáp lại tình yêu chân thành của họ thì ít nhất anh cũng không làm ai cảm thấy bị tổn thương.

Nhưng nếu…

- Anh có muốn nghe tiếp không?
- Có…

Không hiểu điều gì sai khiến Minh bật lên thành lời nói đó. Rõ ràng đầu óc anh còn quay mòng mòng với ngổn ngang những suy nghĩ. Đáng lý ra anh nên nói rằng: “Em mệt rồi, vào nghỉ thôi Ly. Câu chuyện để hôm khác chúng ta tiếp tục cũng được. Không vội mà.” Nhưng khốn khổ thay, anh đã không làm được.

- Vậy thì lắng nghe em nói nhé! Em sẽ không lặp lại lần nào đâu, tất cả sẽ chỉ lướt qua một lần duy nhất mà thôi.

Ly Ly vẫn nói với chất giọng nhẹ nhàng và mỏng manh. Cảm giác như từng lời cô nói được gió đẩy đưa trong không gian vậy. Khuôn mặt Ly Ly trắng bệnh, hơi thở cũng trở nên khó nhọc. Khi ánh nắng mặt trời xuyên qua những tán lá cây ngoài hiên quán, Ly Ly đã cảm thấy sức khỏe của mình thật tệ. Nhưng cô vẫn gắng gượng, gắng gượng để nắm tay Minh thêm một lần nữa, để kể cho anh nghe thêm một câu chuyện nữa. Tất cả sẽ mở ra như một cách cửa thần kỳ, và Minh được cô dắt tay vào đó. Sung sướng và hãnh diện biết bao khi nói rằng:

- Này anh, em đã cùng anh khám phá đấy! Có tuyệt không?

Lúc bấy giờ chắc trên khuôn mặt điển trai của Minh sẽ là đôi mắt tinh anh sáng rỡ, là nụ cười tươi tắn vô cùng.

Nhưng rồi…

Bỗng đâu cô ấy xuất hiện. Phía sau ánh mắt tò mò của cô ấy là cả một biển trời màu đen thẫm. Anh ngơ ngác, Ly Ly thì vùng chạy. Cô chạy mà bỏ mặc mình anh ở lại. Cô ấy tiến lại gần… rất gần… đôi mắt to, tròn, sáng lên như có đốm lửa nhỏ tồn tại trong đó. Ly Ly rùng mình.

- Ly, em không sao chứ?
- Em kể đến đâu rồi nhỉ?
- À, em còn chưa bắt đầu.
- Vậy à? Em xin lỗi. Em kể ngay đây. Anh sẽ không phải chờ lâu đâu.

***

Một chiều nắng hạ, cô gái nhỏ có bím tóc buộc lệch rong ruổi trên những con đường trải dài màu tím bằng lăng thơ mộng. Cô say mê hát một khúc ca yêu đời, nhởn nhơ bông đùa với những vầng mây trắng xốp. Hơi chói chang một chút, ánh nắng làm cô phải nheo mắt nhíu mày. Rồi xe dừng lại bên một góc quán café nhỏ. Từ ngoài biển ghi nắn nót từng nét chữ tròn trịa: “Hoa Hồng Trắng”. Cô gái hí hửng dựng xe một chỗ, bên cạnh cây bằng lăng thân thiện. Cô mỉm cười, ngả chiếc mũ rộng vành màu trắng đặt lên giỏ xe và nhảy chân sáo vào phía bên trong quán.

Một ngày dài, quán không đông khách cũng chẳng thưa thớt quá mức. Có một vài tốp người ngồi ở vài ba vị trí trong quán. Hương café thơm lựng, gió hòa vào không gian một bản tình ca êm dịu. Cô gái đi vào phía quầy pha chế, chống tay lên cằm, chỉ về hướng bục sân khấu có đặt sẵn một cây guitar và một chiếc ghế nhỏ.

- Anh ơi, tặng em một bài đi!
- OK. Sẵn sàng phục vụ cô chủ nhỏ.

Anh chàng mặc trên người bộ đồng phục của quán nháy mắt cười với lời đề nghị của cô gái. Và lanh lẹ, một bản tình ca với tiếng guitar trầm ấm làm hài lòng những cặp đôi xuất hiện trong quán buổi chiều Hạ hôm ấy....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh ở đâu, người em yêu nhất?
» Anh yêu em, công chúa!
» Bản ballad ngược chiều gió
» Bản giao hưởng tình yêu
» Bảng phối màu hạnh phúc
1234...171819»