watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Ya, hay lắm Mika.

- Tuyệt vời!

- Vào rồi, giỏi lắm.

***

Những tiếng khen ngợi vang lên không ngớt, một cô bạn cùng đội vỗ vai Mika cười thật tươi rồi cầm lấy quả bóng trong tay bật xuýt xoa:

- Quả bóng này hay ghê, chơi mấy năm rồi mà không tróc da nhỉ?

- Ừ_ Mika nhỏ giọng gật đầu rồi chợt cảm thấy trái tim mình đau nhói, khẽ hướng mắt về phía dãy nhà hiệu bộ bỏ hoang, cô tự nhủ thầm:

"Yume, xin đừng trách tôi, mặc dù tôi cũng rất quý cậu, nhưng thành thực mà nói cái tình bạn ít ỏi đó không thể nào sánh với tình yêu mà tôi dành cho Kai trong suốt 15 năm qua được…"

------------

Tại phòng của Tooya Hondo

_ Cộc..cộc..cộc…

- Vào đi Anuka._ Tooya bình thản lên tiếng, bàn tay vẫn mải nghịch ngợm chiếc mỏ của con quạ Cupid?

Một chàng vampire quý tộc nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào rồi kính cẩn cúi đầu dợm nói:

- Anh Tooya, hình như trong học viện có mùi của vam cấp E.

- Ta biết, đó là lí do tại sao ta lại gọi cậu đến đây. Hãy nhanh chóng cho người xử lý hắn gọn ghẽ đi, tốt nhất là đừng gây ra vụ lùm xùm gì đáng tiếc.

- Vâng, em biết, em sẽ tìm cho ra tên vampire cấp E đấy, nhưng có cần phải điều tra xem hắn là do ai sai đến không ạ?

- Không cần, ta đã biết người ấy là ai, chỉ cô ta mới có thể nghĩ ra mấy cái trò ngu ngốc này, vì vậy cậu chỉ cần lặng lẽ xử lí hắn thôi , nhớ là không được để cho mọi người biết, sự xuất hiện của một vampire cấp E trong trường chắc chắn sẽ gây ra sự hoang mang sợ hãi._ Tooya đăm chiêu nói, bàn tay trắng muốt vẫn mải mê vuốt lông con Cupid.

- Vâng, anh thật biết nghĩ sâu xa, em sẽ đi làm ngay.

- Khoan đã, mùi của tên đó phát ra từ đâu?_ Tooya đột ngột lên tiếng hỏi.

- Dạ hình như là sau dãy nhà hiệu bộ cũ.

- Ừm, khá gần sân thể dục nhỉ, vậy cậu hãy cho người kiểm tra xem có lớp nào học gần đó không rồi giải tán, bảo họ về lớp trước để tránh gặp phải sự cố đáng tiếc, những tên vam cấp E này sẽ không từ một cái gì đâu.

- Em biết rồi, thưa anh.

Chàng trai tên Innuka kính cẩn cúi đầu rồi vội vã bỏ đi. Tooya nhìn theo khẽ thở dài rồi lại quay sang con quạ nhíu mày mắng:

- Sao mày lại ốm ngay lúc này hả? Ta thực sự rất lo cho Yume, không biết con bé có làm sao không? Tên vampire cấp E ấy… Rima, rốt cuộc thì cô ta lại định giở trò gì nữa đây?


Chương 36:


Sau dãy nhà hiệu bộ cũ, cỏ mọc um tùm, dường như nơi đây đã lâu rồi không có người ghé qua dọn dẹp, phải khó khăn lắm tôi mới có thể gạt cỏ và đi đến trước dãy nhà kho cấp bốn nơi chứa các thứ đồ linh tinh.

Nhìn tấm biển xiêu vẹo trước mặt, tôi khẽ nhíu mày rồi kéo phăng cánh cửa ra vào bằng một lực khá mạnh, những bụi bẩn bám trên vách bay tứ tung, đáp thẳng vào mặt tôi:

- Khụ…khụ…khụ…

Tôi bật ho thành tiếng, lấy tay phe phẩy đuổi đám bụi trước mặt đi rồi bước vào trong ngó dáo dác. Một mùi mốc meo ẩm thấp bốc lên khiến tôi cảm thấy nôn nao trong ngực, đầu óc quay cuồng.

Tôi chun mũi rồi đi đến bên những đống đồ đã được phủ bạt kĩ lưỡng trong góc nhà kho và bắt đầu tìm kiếm. Dường như đồ đạc ở đây, ít nhiều đều đã bị hư hỏng hoặc quá cũ kĩ, mã tấu thì bị mẻ, kiếm bạc gãy lưỡi, mất chuôi… còn cả những li, đĩa được chạm trổ tinh xảo nhưng đã han gỉ …

Không có dấu hiệu gì cho thấy đây chính là nhà kho của một học viện danh tiếng như Lanci, "vampire school" duy nhất của xứ phù tang.

Đúng là khó hiểu, tôi nghĩ rồi khẽ lắc đầu thở dài, đi đến bên một cái thùng lớn tiện tay kéo phăng tấm bạt đang phủ trên mặt nó xuống, bên trong thùng những trái bóng nâu tròn đang nằm lăn lóc, bụi bám dày đặc.

- A…đây rồi…

Tôi khẽ reo lên rồi thò tay vào thùng nhấc một qua bóng rổ lên trước mặt ngắm nghía, chợt cảm thấy thất vọng, những trái bóng ở đây nom còn xấu mã hơn cả trái bóng đã tróc da mà tụi Mika đang chơi. Nghĩ vậy nhưng tôi vẫn cúi xuống lật hết trái này đến trái nọ, mặt mũi đỏ gay lên vì phải hít mấy lít khí bụi.

Cuối cùng sau một hồi chọn lựa kĩ lưỡng, tôi cũng tạm hài lòng với một trái bóng còn khá sạch sẽ và ít hư hỏng. Tôi cầm nó trên tay rồi dùng chiếc khăn vất bên cạnh lau sạch sẽ lớp da bên ngoài.

_ KÉT….KÉT….KÉT…

Một tiếng động khe khẽ vang, ánh sáng hắt vào từ cửa nhà kho tắt hẳn, bóng tối lạnh lẽo bất chợt bao trùm lên cả căn phòng. Tôi sợ đến điếng hồn vội quay đầu lại, quả bóng trên tay rơi xuống nền nhà kêu đánh rầm.

Mặc kệ quả bóng đang nằm chỏng trơ trên nền đá vỡ, tôi lập cập đứng dậy, đôi chân run lẩy bẩy từng bước tiến về phía cửa nhà kho, lấy dũng khí hét to lên:

- AI ĐÓ…RA ĐÂY ĐI…

Nhưng đáp lại tôi chỉ là một khoảng không gian lạnh lẽo đến đáng sợ, tôi có cảm giác như tim mình đang chạy maraton, còn cơ thể thì cứ run lên từng đợt. Bước chân tôi ngày càng gấp gáp, trong đầu vẽ ra bao nhiêu giả định kinh khủng.

Không lẽ tiếng động vừa rồi là…ma??? Cũng có thể lắm chứ, ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, cây cối lại mọc um tùm thì có vài ba con ma cư ngụ là đúng rồi.

Nghĩ đến đây tôi ko khỏi rùng mình lạnh xương sống, "ma người" đã đủ kinh rồi h lại còn "ma của ma cà rồng" nữa chứ, eo ơi…tôi không muốn nghĩ nữa đâu. Tốt nhất là chuồn sớm…

Nghĩ đoạn, tôi "nước mắt lưng tròng" vội chạy đến bên cánh cửa định mở nó ra, nhưng bàn tay vừa chạm vào nắm đấm cửa, cả người tôi chợt run lên vì sợ hãi, cảm giác như có dòng điện chạy xoẹt qua cơ thể.

Một bàn tay lạnh ngắt với những ngón tay gầy guộc đầy xương đang vuốt ve cổ tôi, hơi thở nồng nặc mùi máu hôi tanh phả ra trong không khí khiến tôi cảm thấy như mình đang ở giữa chiến trận thời kì mạc phủ, xung quanh toàn là xác chết và máu văng tung tóe.

Tôi kinh hãi quay phắt người lại, muốn hét lên thật to nhưng không thể, tưởng như có một áp lực nào đó đang đè chẹn ở cổ họng.

- Đừng cuống lên như thế chứ cháu gái.

Một người đàn ông trung niên đang đứng trước mặt tôi, thân hình gầy rộc, chiếc áo dạ nâu mỏng khẽ bay lất phất trong gió. Khuôn mặt tái nhợt như xác ma chết trôi đập vào mắt khiến tôi sợ hãi vội bắn người ra xa.

Đôi mắt ông ta rực một màu đỏ đáng sợ, hau háu nhìn vào từng mạch máu trên cơ thể tôi, bàn tay gầy guộc, nổi đầy gân xanh chằng chịt với những móng tay nhọn hoắt đen đúa đang vươn ra, cố sức nắm lấy cổ tôi kéo lại.

- KHÔNG, BUÔNG TÔI RA….khặc…khặc…

Tôi hét lên thật to, rồi dùng những ngón tay mảnh dẻ của mình cố gắng bẩy bàn tay bẩn thỉu đó ra, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi cực độ.

Càng ngày những chiếc răng nanh vàng khè và nhọn hoắt ấy càng tiến đến gần hơn, cổ tôi bị những móng vuốt của ông ta ghì thật chặt đến nỗi bật tứa máu, mùi máu tanh xộc lên trong không khí lan tỏa ra bên ngoài.

Tôi cắn răng dùng hết sức bình sinh của mình, hẩy mạnh ông ta ra rồi vặn tay xoay một cú khiến cả người ông ta rơi ịch xuống sàn đá lạnh lẽo.

Chớp lấy cơ hội, tôi vội quay người định lao đến bên cửa chạy ra ngoài, nhưng chân tôi chưa đi được bước nào thì cả người tôi đã bị kéo lại. Ông ta đang dùng bàn tay gớm ghiếc của mình nắm thật chặt lấy cổ chân tôi rồi ném thật mạnh vào góc nhà.

_RẦM….

Một tiếng động kinh hoàng vang lên, cả người tôi bắn vào đống đồ ngổn ngang trong góc kho, đầu đập xuống nền đá, đau đến nỗi không còn cảm giác.

Tôi khẽ lúc lắc đầu, gượng người ngồi dậy, cảm thấy mọi vật xung quanh như đang trôi dần đi....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Mắt biếc - Nguyễn Nhật Ánh [Full]
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
» Nếu không phải là anh - Tiểu Chi
1234...789»