watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Thôi chết, em nhầm đường.

"Mình đúng là ngu mà, lúc nào cũng hành động ngu ngốc trước mặt anh ấy" tôi nhăn nhó lẩm bẩm rồi tự vỗ tay vào đầu mình ngượng ngùng quay người định bỏ đi.

- Khoan đã…

Một bàn tay dịu dàng đột nhiên vươn ra kéo tay tôi giữ lại. Tôi hơi giật mình vội quay đầu xuống ấp úng hỏi:

- Có…có chuyện gì vậy ạ?

- Nơ của em sắp tuột rồi kìa.

Tooya nói rồi nhẹ nhàng xoay người tôi lại, dùng những ngón tay trắng muốt của mình dịu dàng thắt lại chiếc nơ trên cổ tôi.

Những ngón tay dịu dàng của anh ấy lướt trên áo khiến trái tim tôi đập thình thịch liên hồi, mặt đỏ bừng lên vì ngượng.

Khoảnh khắc ấy mọi vật xung quanh như đóng băng, kim đồng hồ ngừng quay, từng phút từng giây như chậm lại.

Tôi như người lạc vào cõi mê, cứ đứng nguyên tại chỗ mặc cho những ngón tay mảnh khảnh ấy dịu dàng lướt đi trên cổ áo.

- Xong rồi.

Tôi như người vừa thoát khỏi cơn mê vội vàng xách cái va li cắm đầu bỏ chạy quên cả chào tạm biệt. Huhuhu sao mà tim tôi lại đập mạnh thế này?

Chắc chắn là anh ấy có nghe thấy rồi, ngượng quá huhu…

------------

Cách đó không xa có hai cô gái đang đứng theo dõi cảnh tượng đó từ nãy đến giờ, khuôn mặt họ khẽ ánh lên vẻ giận dữ đáng sợ.

- Rima sa-ma, con nhỏ đó…_ Cô gái cấp độ bạc lên tiếng dò hỏi.

- Im đi, không cần nói nhiều ta tự biết, ngươi đã đưa hắn vào trót lọt rồi chứ?_ Cô gái có khuôn mặt đẹp lên tiếng, giọng nói lạnh lùng phát ra sát khí.

- Dạ vâng, em đã cho hắn giả dạng làm người khuân đồ cho sa-ma để vào đây rồi, hiện hắn đang đợi lệnh ở phía sau khu nhà hiệu bộ cũ bỏ hoang.

- Tốt, một vampire như hắn chắc chắn sẽ hút sạch máu của con nhỏ đó, như vậy thì ta không cần động tay vào mà cũng có thể tiêu giệt nó một cách dễ dàng.

- Đúng vậy thưa sa-ma.

- Hừm, bây giờ còn một việc cuối cùng nữa_ Rima đăm chiêu nói.

- Việc gì vậy sa-ma?

- Ngươi hãy gọi Mika Hintana đến đấy cho ta_ Rima khẽ nhếch môi nói, đôi mắt khẽ ánh lên vẻ gian tà, vì Tooya sa-ma vì tình cảm 10 năm của mình, cô có thể làm bất cứ điều gì, kể cả…giết người.


Chương 35:


Tôi ngồi bó gối nhìn những vampire đang lướt vèo vèo trước mặt, tự cảm thấy bản thân mình thật quá yếu kém. Chả là hôm nay thầy Hiroshi có việc bận nên chúng tôi có tiết tự học môn thể dục. Vì thế mà các cô gái trong lớp đã tổ chức một cuộc thi bóng rổ chuyên nghiệp.

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi thấy các vampire chơi bóng rổ, đúng là được mở rộng tầm mắt. Ngày xưa ở trường trung học của loài người tôi luôn được coi là cây bóng rổ số một của trường vì xét cho cùng cột lưới ở đó chỉ cao tầm hai mét mà thôi. Còn đối với môn bóng rổ của vampire thì sao? Gần chục mét là con số tôi có thể ước chừng về cái cột lưới ấy. Với chiều cao này nó đòi hỏi ở người chơi phải có sức bật cực cao và khả năng nhanh nhẹn tuyệt đối, mà những tố chất ấy thì hình như tôi không được mẹ di chuyền cho thì phải híc híc.

Những cái bóng sượt qua sượt lại cùng hàng loạt tiếng vụt vèo liên tục vang lên trong không khí khiến tôi không khỏi hoa mày chóng mặt.
Dù vậy tôi vẫn cố nghển cổ nhìn theo quả bóng nâu đang được chuyền qua chuyền lại trên tay các cô gái xinh đẹp một cách lẹ làng.

Đây không phải là loại bóng bình thường như bóng da hay bóng hơi, nó có kích thước nhỉnh hơn quả bóng rổ một chút, được làm từ hợp chất sắt nặng khoảng hơn chục kí, bề ngoài bọc một lớp da nâu có tính đàn hồi cao.

Đang bận nghĩ không biết cái đầu nhỏ bé của mình sẽ thành ra thứ gì nếu bị quả bóng kim loại kia đập trúng thì tôi chợt giật mình khi thấy Toru mồ hôi nhễ nhại đang ngồi ngay bên cạnh, con nhỏ thở hổn hển với tay lấy chai nước có pha chút máu đà điểu uống một hơi.

Khẽ quệt tay lên mép Toru quay ra nhìn tôi giả vờ ngạc nhiên hỏi:

- Ủa? Sao cậu không ra chơi, đau chân à hay không biết bật cao? (đồ bạn đểu).

Sẵn buồn bực trong lòng giờ lại bị chém đểu tôi quay sang lừ mắt nhìn nó rít lên:

- Hừ, tôi bị câu đá đểu của cậu ngáng gãy chân đấy.

- Haha đùa thôi mà, đừng giận, ở đây thiếu gì người không chơi được bóng rổ chứ. _ Toru vỗ vai tôi cười hỉ hả.

- Biết vậy nhưng sao cùng là vampire mà các cậu lại có thể bay nhảy như vượn thế? Còn tôi thì… lè tè như gà ấy._ tôi ủ rũ nói.

- Haha mới vậy mà đã tự ti rồi thì khi chứng kiến giải bóng rổ của các vam thuần chủng trong Lanci cậu sẽ như thế nào?_ Toru bật cười nói.

- Bóng rổ dành cho vampire thuần chủng?_ tôi ngạc nhiên hỏi lại.

- Ừ, cứ hai năm một lần học viện sẽ tổ chức cuộc thi "bóng rổ purelood", tất cả những vampire thuần chủng đều có thể tham gia.

- Ủa? vậy thì chia đội thế nào?_ Tôi ngạc nhiên hỏi.

- À, vì số lượng thuần chủng trong học viện không nhiều nên hình thức thi sẽ là một chọi một. Quán quân trong mấy năm gần đây đều thuộc về Takeshi sempai của Volt đấy.

- Vậy còn…

- Cậu muốn nói đến Kai - kun và Tooya sempai chứ gì?_ Tôi chưa kịp thắc mắc thì Toru đã nhanh miệng cắt ngang, giọng điệu rất chi là tinh tướng.

- Ừ, chẳng phải họ là hai vampire mạnh nhất sao? Không lẽ trong môn bóng rổ này lại kém đến thế?_ Tôi gật đầu hỏi tiếp.

- Không phải thế đâu, chỉ tại họ chưa bao giờ tham gia cuộc thi bóng rổ này thôi.

- Tại sao vậy?

- Ai biết, chắc tại họ không thích. Nhưng mà tôi có thể khẳng định một điều…_ Toru lấp lửng nói.

- Điều gì?

- Nếu hai người này mà cùng nhau đăng kí tham gia thì chắc chắn sẽ có một trận thư hùng xảy ra trên sân bóng rổ, chà…đến lúc đó thì không biết ai sẽ giành chiến thắng đây nhỉ?_ Toru chống cằm mơ màng nói.

Tôi nhíu mày định quay sang hỏi Toru thêm một số điều nữa thì chợt giật mình bởi giọng nói nhẹ nhàng của Mika vang lên ở ngay bên cạnh:

- Toru, Toko gọi kìa, vào nhanh đi…


- Èo, nhanh thế? Mới ngồi nghỉ có chút thôi mà?_ Toru uể oải than vãn nhưng vẫn đứng dậy chạy về phía sân bóng.

Tôi và Mika cùng nhìn theo bóng Toru khẽ chép miệng rồi bật cười. Với tay lấy chai nước Mika lên tiếng hỏi tôi:

- Sao cậu không ra chơi?

- Tôi không biết chơi_ Tôi lắc đầu thành thật nói.

- Ừm, vậy giờ cậu có bận việc gì không?_ Mika hỏi tôi, đôi mắt hơi sáng lên.

- Không, tôi chẳng bận gì cả. Nhưng sao cậu lại hỏi vậy?_ Tôi ngơ ngác hỏi lại.

- Tốt quá, cậu có thể giúp tôi việc này được không? Quả bóng tụi tôi đang chơi bị tróc da, cậu vào nhà kho sau dãy nhà hiệu bộ cũ lấy giúp tôi quả bóng khác được không? Năn nỉ đó, quả bóng kia cầm khó quá_ Mika làm bộ mặt cún con nhìn tôi, đôi mắt long lanh như sắp khóc.

- Ờ được thôi, cậu cứ vào chơi đi, tôi đi lấy chốc đem ra cho_ Tôi cười khì rồi đẩy Mika về phía trước.

- Cảm ơn cậu nhiều lắm, vậy tôi vào chơi trước nhé, tụi nó réo dữ quá_ Mika cười thật tươi nói rồi vẫy vẫy tay với tôi nhanh chân chạy vào sân bóng.

Tôi cũng cười đáp trả rồi quay đầu rảo bước về phía nhà kho sau dãy nhà hiệu bộ cũ trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác sợ hãi khó hiểu.

--------------

- Ủa? Yume đi đâu vậy?_ Toru đẩy quả bóng sang cho Mika rồi nhìn theo Yume ngạc nhiên hỏi.

- À, cậu ấy mắc vệ sinh_ Mika trả lời lấp lửng, rồi nhảy bật lên cao nhẹ nhàng thảy quả bóng vào rổ....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Về nơi đáy mắt trong - Leng Keng
» Trường học Vampire - Thuyuuki
» Oxford thương yêu - Dương Thụy
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
» Lọ lem đường phố (Trò chơi của người quá cố) - Quái Vương
123»