watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

ZZZZZ

----------

Kai nhìn Yume đang dựa lưng vào vách đá ngủ ngon lành, cảm thấy bình yên vô cùng, những đau đớn những mệt mỏi cậu phải chịu trong thời gian qua đều như tan biến hết. Đắp cho cô chiếc áo cánh của mình cậu khẽ thì thầm:

- Ước gì cô ở bên tôi mãi thế này.

Chiếc áo đột nhiên tuột khỏi người Yume, Kai vươn tay ra định đắp lại cho cô, bàn tay cậu chợt khựng lại, cả người Yume như đang run lên từng đợt, nước mắt tuôn ra dữ dội, cô chắp hai tay vào nhau, thở hổn hển mê man nói:

- Cứu con ba ơi, cứu con, đừng…đừng, xin các người đừng bắn, ba ơi đừng chết, con xin lỗi, con xin lỗi…

Kai đưa tay ra nắm chặt lấy tay Yume, cậu khẽ vuôt mồ hôi trên trán cho cô gằn giọng nói:

- Rốt cuộc thì trong quá khứ đã có chuyện gì đã xảy ra với em? Tôi nhất định sẽ tìm ra.


Chương 34:


_ Lích chích…lích chích…

Tiếng động nho nhỏ vang lên bên tai khiến tôi giật mình choàng tỉnh giấc, con chim chích bé nhỏ đang đậu trên vách đá bên cạnh khẽ tròn mắt nhìn tôi rồi vội vã sải cánh bay đi.

Tôi ngơ ngác gãi đầu gãi tai rồi dụi dụi mắt ngó quanh quất cố tìm kiếm dáng người quen thuộc nhưng đáp lại cái nhìn của tôi chỉ có những vách đá im lìm, lạnh lẽo.

- Hắn bỏ đi rồi ư?_ tôi nhíu mày lẩm bẩm tự hỏi rồi ngó xuống bên dưới thấy chiếc áo cánh trắng có dính vài giọt máu của Kai đang nghị trị trên người, tức mình tôi vò nát nó rồi ném sang một bên.

- Đồ độc ác, đồ dã man, sao có thể để một cô gái "chân yếu tay mềm" như mình ở dưới vách đá chứ? Huhuhu sao số tôi lại khổ như thế này.

Tôi gào lên rồi cứ ngồi bệt tại chỗ độc thoại trong vòng "một phút" sau đó tự động đứng dậy trèo lên vách đá.

Đến lưng chừng vách tôi đột nhiên dừng lại suy nghĩ một lúc rồi vội nhảy xuống bên dưới cầm lấy chiếc áo của Kai mặc vào người cho tiện. Dù sao thì tôi cũng không đành bỏ lại một chiếc áo xịn như vậy dưới cái sơn cốc hẻo lánh này. Thôi thì cứ coi như đang là tích đức cho con cháu cố gắng vác nó lên vậy.

Mùi hương hoa anh đào hòa quyện với mùi máu trên áo của Kai như đang quấn lấy cơ thể khiến trái tim tôi xao xuyến, trong phút chốc cái lạnh tỏa ra từ nó khiến tôi khẽ rùng mình, lạnh gáy.

Tôi bám vách bước lên trên mặt đất hít hà bầu không khí trong lành của núi đồi. Khẽ rùng mình một cái, tôi nhanh chóng cởi chiếc áo của Kai ra, rồi nhìn nó càu nhàu:

- Hừ, đúng là chủ nào vật nấy, áo gì mà lạnh như áo ma vậy.

Tôi nghĩ rồi vò chiếc áo trong lòng bàn tay mình khẽ hướng mắt về phía trung tâm Tôkyo thở dài não nề. Cuối cùng thì kì nghỉ tháng cũng kết thúc, mấy ngày ở nhà dường như tôi đã quên đi thân phận của mình, quên đi nơi mà tôi cần phải trở về, nơi chỉ dành cho những *vampire*

- Lanci…mình phải trở về đó thôi.

Tôi khẽ thì thầm rồi quay đầu rảo bước về nhà, những khó khăn, những nguy hiểm nào còn đang chờ tôi phía trước đây?

~~~~~~~~~~~~

_Phụp…

Một dáng người thanh tú từ trên cây nhảy phụp xuống, đôi chân tiếp đất một cách nhẹ nhàng. Cậu khẽ phủi bụi trên áo rồi hướng đôi mắt tím lạnh lùng của mình nhìn theo bóng cô gái đang khuất dần, thở một hơi dài mệt mỏi nói:

- Con nhỏ này, làm mình không thể ngủ được. Haizz…

Hôm sau khi màn đêm đã buông xuống, tôi xách va li cùng hàng trăm hàng nghìn vampire khác bước vào cánh cổng gỗ sồi của học viện Lanci, ngôi trường lại trở về với cái vẻ náo nhiệt của nó, những tiếng bước chân dồn dập vang lên không ngớt, người nào người tay xách nách mang, khuôn mặt lộ rõ vẻ hài lòng.

Đang lơ ngơ trong sân trường, chợt tôi giật mình khi thấy một vật thể lạ đang lao về phía mình cùng với đó là tiếng hét lanh lảnh:

- YA Yume…

Toru lao đến chỗ tôi với tốc độ tên bắn, cô nàng nhảy lên ôm chầm lấy cổ tôi, hôn chùn chụt khiến tôi một phen sởn gai ốc. Vội vàng gỡ tay Toru ra tôi rùng mình nhăn mặt nói:

- Khiếp quá, suýt nữa thì cậu cho tôi về chầu ông tổ rồi đấy.

- He he, lạnh lùng thế, tại bạn nhớ quá thôi mà_ Toru cười lí lắc.

- Ừ thì nhớ, hại chết bạn xong thì ngồi trước bàn thở ngắm ảnh bạn cho nhớ luôn một thể_ tôi đùa rồi cũng cúi xuống hôn vào cổ Toru một cái thật kêu khiến cô nàng cười tít mắt.

- Ủa? Mika đâu rồi?_ tôi lên tiếng hỏi rồi vội nguẩy đầu ngó nghiêng xung quanh.

- À đang ngồi ủ ê trong kí túc xá kia kìa_ Toru chán nản chép miệng nói
- Là sao?_ Tôi ngơ ngác hỏi lại, có chuyện gì vậy nhỉ?

- Hừm, hình như là vì trong kì nghỉ Kai không có ở tư dinh của tộc Akatsuki nên con nhỏ mới buồn, chẹp, không hiểu là Kai bỏ đi đâu nữa.

_ Thịch….

Nghe nhắc đến Kai, tôi bỗng giật thót cả người, mặt đỏ bừng lên vì ngượng. Trong phút chốc tôi có cảm giác mình giống như người vừa bị bắt quả tang ăn vụng vậy.

Thấy biểu hiện khác thường của tôi, Toru bèn quay qua khẽ lay lay vai gọi:

- Ủa? Cậu sao vậy Yume? Không khỏe ở đâu à?

Tôi giật mình khẽ chơm chớp mắt ngây thơ rồi vội bật cười xuề xòa:

- Không sao, không sao. À, cậu vào kí túc trước nhé, tôi phải đi rửa cái mặt đã.

Tôi trả lời lấp liếm rồi vội kéo va li bước thẳng.

--------------

Toru nhìn theo bóng con bạn khẽ trố mắt ngạc nhiên:

- Ủa? Sao lại rẽ hướng Đông nhỉ? đấy là kí túc xá khu A mà?

-------------

Tôi nhắm mắt nhắm mũi vừa đi vừa lan man suy nghĩ, những điều Toru nói là sao? Kai không về nhà là vì đến chỗ tôi ư? Còn Mika nữa tại sao cô ấy lại buồn nhỉ? Có khi nào…Mika thích…

_BỐP…

Vì mải suy nghĩ linh tinh nên tôi không chú ý đường đầm sầm vào một người, chiếc vali rơi xuống đất kêu đánh rầm.

- Xin lỗi, xin lỗi…tôi không cố ý.

Tôi nhăn nhó đưa tay lên xoa xoa cái mặt rồi vội vã cúi đầu xin lỗi rối rít.

- Yume…

Một giọng nói trầm ấm đột nhiên vang lên khiến tôi giật mình vội ngẩng đầu lên nhìn. Người con trai đang đứng trước mặt tôi hai tay khoanh trước ngực phong thái đĩnh đạc, một vẻ đẹp trời phú vừa dịu dàng vừa u uẩn nhưng cũng có nét đáng sợ. Đôi mắt đen huyền nhìn tôi đầy chăm chú tựa hồ như bầu trời về đêm sâu thăm thẳm .

- Tooya sempai_ Tôi ngẩn ngơ một hồi rồi lắp bắp nói ngượng ngùng cúi đầu xin lỗi_ Anh không sao chứ? Xin lỗi anh tại em không để ý.

Tooya nhìn khuôn mặt đỏ ửng của tôi khẽ bật cười nói:

- Không sao. Nhưng em về nghỉ cuối tháng có vui không, hôm đó xin lỗi em vì ta chưa chào tạm biệt đã bỏ đi.

Nghe nhắc lại chuyện đó, tôi bỗng thấy giận dỗi, nguẩy mặt đi chỗ khác khẽ nói:

- Em nào có quyền trách anh, anh muốn đi thì đi muốn về thì về cần gì phải nói với em.

Nhìn khuôn mặt xị ra của tôi, anh Tooya khẽ mỉm cười dịu dàng xoa đầu tôi mắng:

- Ngốc…hơn ai hết em là người duy nhất trên đời này có quyền trách ta đấy.

- Ơ…_ Trước câu nói lạ lùng của Tooya tôi kinh ngạc tròn mắt nhìn, khuôn mặt bỗng đỏ ửng lên, thế là thế nào nhỉ? Tôi là người duy nhất ư?

Bắt gặp cái nhìn lạ lùng của tôi Tooya cười nhẹ nhàng rồi vội chuyển chủ đề khác:

- Phải rồi, em có việc gì mà đến đây vậy?

- Ơ, ừm…em định vào nhà vệ sinh rửa cái mặt_ tôi thật thà nói.

- Vậy ư? Thế thì em có thể mượn nhà vệ sinh trong phòng ta đấy_ Tooya khẽ cười nửa đùa nửa thật nói.

- Hửm? Sao cơ ạ?_ tôi ngơ ngác hỏi lại rồi vội quay đầu ngó nghiêng xung quanh, tấm bảng với dòng chữ to đùng "KÍ TÚC XÁ CẤP A" đập vào mắt khiến tôi giật mình hoảng hốt kêu lên:...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Mắt biếc - Nguyễn Nhật Ánh [Full]
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Nếu không phải là anh - Tiểu Chi
» Công tắc tình yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn
1234...678»