Cẩm Tú đã nói như thế, Kiều Chinh cũng không biết phải nói gì, thái độ của Cẩm Tú rõ ràng là bất mãn với việc cô thích Cảnh Phong. Ngoại trừ nếu kéo Cẩm Tú đừng rời đi, Kiều Chinh không thể đồng ý với việc quên đi Cảnh Phong.
Đáng tiếc, Cẩm Tú vẫn quyết định rời đi. Thái độ đầy sự dút khoát, giống như là nếu một ngày Kiều Chinh vẫn yêu Cảnh Phong, ngày đó họ sẽ không còn là bạn. Kiều Chinh đứng ở trước cửa nhà thẩn thờ nhìn Cẩm Tú xách hành lí ra đi.
Chương 8: Theo đuổi tình yêu
Kiều Chinh đang nằm buồn vì Cẩm Tú rời đi, bỗng cô nhận được một cuộc điện thoại. Kiều Chinh nhìn số điện thoại, đây là môt số lạ hoắc.
- A lô!
- Là anh, Long Sơn – Người bên kia khẽ đáp.
- Long Sơn, anh sao rồi – Kiều Chinh reo lên với vẻ vui mừng khôn xiết, cô ngồi bật dậy để nghe điện thoại.
- Anh không sao, chỉ là bây giờ không thể đi lại được – Long Sơn đáp với giọng hiền từ.
- Anh đang ở đâu ? Mau nói em biết, em đến thăm anh – Kiều Chinh vội vàng hỏi địa chỉ, Long Sơn chần chừ một lúc rồi cũng nói địa chỉ bệnh viện, Kiều Chinh lập tức đến thăm anh.
Khi Kiều Chinh đến, Long Sơn đang tựa người vào trong thành giường mà đọc sách, ngoại trừ việc anh mặc chiếc áo bệnh nhân kẻ sọc ra thì toàn thân anh dường như đều bị quấn băng cả. Kiều Chinh nhìn thấy mà đau lòng. Cũng vì muốn bảo vệ cô mà anh ra nông nỗi này. Kiều Chinh khẽ đưa tay gõ cửa rồi mới bước vào trong, cô nhìn Long Sơn cười:
- Nhìn anh trông thật là buồn cười quá đi mất. Trông thật giống một cái xác ướp Ai Cập.
Long Sơn cũng cười, anh gấp quyển sách lại, định với người rót nước mời cô, không ngờ vừa rướn qua lại khẽ rên lên. Kiều Chinh thấy vậy vội đến đỡ Long Sơn, cô lo lắng hỏi:
- Anh không sao chứ?
- Không sao – Long Sơn thấy nét mặt lo lắng của Kiều Chinh thì cười trấn an cô – Chỉ là mấy vết thương ngoài da thôi . Tại ba mẹ anh lo lắng quá cứ thúc giục bác sĩ nên ông ấy đành biến anh thành xác ướp mà thôi – Nói xong thì anh cười, khiến Kiều Chinh cũng buồn cười theo, không ngờ anh cũng biết nói đùa như thế.
- Anh xem, em có mua cam cho anh ăn. Để em lột cho anh – Kiều Chinh bèn giơ cao bịch cam vàng lên trước mặt Long Sơn .
- Không cần đâu, em có lòng là được, anh không dám làm phiền em - Long Sơn ái ngại từ chối.
- Anh không ăn thì em ăn, dù sao cũng là thành quả em đứng lựa cam, cũng phải thưởng thức xem tài nghệ lựa cam của mình thế nào chứ - Kiều Chinh giương mặt kiêu kì đáp.
Long Sơn không khỏi bật cười trước vẻ mặt đáng yêu của cô, đành để cô lột cam cho anh. Kiều Chinh vui vẻ lột cam, lột xong chẳng để ý Long Sơn, cô đưa một múi bỏ vào miệng nhai vài cái….sau đó xị mặt xuống nhăn nhó khó coi.
- Chua quá à – Long Sơn nhìn vẻ mặt buồn buồn lại nhăn nhó của cô thì hỏi.
Kiều Chinh cụp mắt buồn bã gật đầu. Long Sơn liền giật mấy múi cam còn lại của cô cười vui vẻ nói:
- Không sao, anh thích ăn chua, anh sẽ ăn hết số cam này của em không để xót một múi.
Vừa nói vừa dẫn chứng, anh lột một múi cam rồi bỏ vào miệng, nhai một cái sau đó trợn mắt nhìn Kiều Chinh đang bụm miệng cười nắc nẻ.
- Haiz, em giỏi lắm. Dám lừa anh, thật là uổng phí lòng tốt của anh.
Nói xong, anh vươn tay nắm mũi cô vuốt mạnh, Kiều Chinh bị đau, vội đưa tay ngăn tay Long Sơn lại, vô tình Long Sơn nhìn thấy mấy vết trầy trên tay cô, sắc mặt anh đanh lại. Long Sơn từ từ buôn tay khỏi mũi Kiều Chinh, anh nhìn cô rầu rĩ nói:
- Xin lỗi em, nếu không tại anh thì em đau có bị kéo vào chuyện đáng sợ như thế.
Kiều Chinh đưa tay che đi vết trầy của mình, cô cười ngượng nói:
- Em đâu có giận anh, anh đừng tự trách làm gì, cũng may mà anh không sao nếu không em cũng sẽ buồn lắm. Mà sao anh lại bị bọn chúng đuổi theo đánh chém như thế.
- Thật ra anh đang trên đường về nhà, nhưng lại phát hiện ra, bọn chúng dường như đang làm gì đó phi pháp nên mới lén lén lút lút lúc nữa đêm như thế. Cho nên anh bí mật theo dõi, điện thoại cũng để quên, cho nên không kịp thông báo cho đồng nghiệp đến tiếp ứng.
- Vậy rốt cuộc bọn chúng đang làm gì thế? – Kiều Chinh tò mò nhìn Long Sơn hỏi.
- Bọn họ dụ dỗ gái quê để chuẩn bị đưa sang Đài Loan bán – Long Sơn thở dài đáp
- Cái gì? – Kiều Chinh hốt hoảng kêu lên.
Sau đó Kiều Chinh ngồi nghe Long Sơn kể lại quá trình điều tra của mình, và trong lúc anh định cứu một cô gái thì bị bọn chúng phát hiện đuổi giết như thế.
- Em và anh chàng đó có quan hệ gì với nhau vậy – Long Sơn chợt nhìn Kiều Chinh hỏi.
- Anh ấy là anh trai của bạn thân em….và cũng là người em thích – Kiều Chinh ngừng một chút thì bảo.
Long Sơn cảm thấy trong lòng hụt hẩng khi nghe Kiều Chinh nói. Một nỗi buồn xâm chiếm trong lòng anh.
- Kiều Chinh, em có biết gì về con người của anh ta hay không?
Kiều Chinh gật gật đầu nhưng sau đó lắc lắc đầu. Cảnh Phong vẫn luôn khó hiểu như thế, anh lúc nóng lúc lạnh, cảm giác anh rõ ràng là một người trong giới giang hồ, nhưng lại không có vẻ gì của sự nham hiểm tàn độc mà cô thường nghe nói đến. Thậm chí có thể nói, Cảnh Phong là một người rất dịu dàng.
Nghĩ đến việc anh chăm sóc vết thương cho cô, Kiều Chinh cảm thấy thật ngọt ngào, hai má cô bất giác lại ửng đỏ. Tâm trạng của người đang yêu trong Kiều Chinh, đương nhiên là Long Sơn nhận thấy.
- Vậy mà em vẫn thích anh ta sao?
- Câu hỏi này em cũng tự hỏi bản thân mình nhiều lần, nhưng yêu là một liều thuốc độc ngọt ngào. Mặc dù biết là nó có độc, nhưng vẫn thích hương vị ngọt ngào của nó. Cam tâm tình nguyện uống nó.
Long Sơn nghe Kiều Chinh nói, anh bất giác thở dài.. là anh biết cô quá muộn.
Cẩm Tú thật sự muốn lãng tránh Kiều Chinh, ở trường, cô cố ý ngồi thật xa với Kiều Chinh, cũng không còn giữ chỗ cho Kiều Chinh như trước nữa. Hôm nay báo hại Kiều Chinh chẳng có chỗ ngồi tốt, đành phải ngồi xuống góc dưới cùng nhất trong hội trường.
Kiều Chinh ngồi học mà cứ nhìn về hướng Cẩm Tú buồn bã vô cùng. Hai người mỗi khi đi học ở hội trường, người nào đến sớm đều giành chỗ cho người kia nhưng lần này lại không. Kiều Chinh không nghĩ là Cẩm Tú lại cư xử như thế với mình. Cô thật không biết, chuyện cô thích Cảnh Phong có là gì, vì sao Cẩm Tú lại phản ứng gây gắt đến như thế cơ chứ, cho dù Cẩm Tú có lo lắng cho cô thế nào đi chăng nữa, cũng không thể giận đến như thế.
Chẳng lẽ cô thích Cảnh Phong là sai. Chính Cảnh Phong cũng không thích cô làm phiền đến anh.
- Hù ! – Giọng anh chàng Vỹ Thanh gọi giật phía sau khiến Kiều Chinh giật mình cô đánh rơi hết số sách sỡ tài liệu đang ôm trên người .
Kiều Chinh bất giác quay đầu sang bên cạnh, đáng tiếc bây giờ không còn Cẩm Tú bên cạnh thay cô mắng Vỹ Thanh. Kiều Chinh buồn bẽ cúi người ngồi xuống nhặt sách vở của mình lên, cũng không buồn trách cứ Vỹ Thanh.
Vỹ Thanh có chút ngạc nhiên, nếu là bình thường thì Cẩm Tú sẽ quát anh: “Muốn chết à, sao không nói sớm”, rồi sau đó Kiều Chinh cũng phụ họa theo, nhưng hôm nay Cẩm Tú lại chẳng ở bên Kiều Chinh, mà đi cùng cô bạn gái khác.
- Sao vậy, hai đứa giận nhau à.
- Chắc là vậy – Kiều Chinh gật đầu buồn bã.
- Đừng lo, cái con bé Cẩm Tú này, tính tình giống như con nít ấy, là chuyên gia nhõng nhẽo và vòi vĩnh. Chỉ cần em dụ cô ấy đi ăn, anh bảo đảm lát sau Cẩm Tú sẽ hết giận em cho mà xem – Vỹ Thanh nói với vẻ đắc ý vô cùng, giống như hoàn toàn nắm rõ tất cả tính tình của Cẩm Tú khiến Kiều Chinh cũng phải bật cười.
- Anh thích Cẩm Tú hả - Kiều Chinh nhìn Vỹ Thanh thật lâu rồi lên tiếng hỏi.
Vỹ Thanh bị cô hỏi thẳng như thế thì đỏ mặt bối rối, khẽ tằng hắng vài cái rồi đanh mặt bảo:...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








