Kiều Chinh thấy thái độ của mẹ mình vô cùng cương quyết, cô cắn môi, nước mắt lưng tròng, nhìn thấy Cảnh Phong im lặng, sắc mặt không hề thay đổi , cảm thấy có chút bực tức, cô không nói không rằng, xoay người rời ghế chạy thẳng lên lầu.
- Kiều Chinh - Bà Kiều Lan tỏ vẻ bất lực gọi, sau đó ngồi xuống ghế thở dài một hơi.
Kiều Chinh chạy về phòng đóng sầm cửa phòng lại, cô chạy đến giường phủ mình ngã xuống giường trong ấm ức. Không ngờ cô vừa mới quyết tâm không gặp lại anh nữa thì anh lại xuất hiện trước mặt cô, càng khó chịu hơn nữa là anh đã nhìn thấy vẻ mặt vô cùng thảm hại của cô, chắc là anh sẽ cười nhạo cô.
Điều đáng ghét nhất là, anh lại là vệ sĩ của cô, mà vệ sĩ có nghĩa là phải theo cô như hình với bóng, vậy thì làm sao cô có thể quên anh được .
- Cốc...cốc...cốc...
Tiếng gõ cửa phòng cô đột nhiên vang lên.
Kiều Chinh đoán là mẹ mình, chắc bà lại lên vỗ dành cô như mọi lần, Kiều Chinh không thèm đáp vùi mặt mình vào gối, chẳng buồn nhúc nhích.
Tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa, kiều Chinh vẫn không lên tiếng, lát sau cô nghe tiếng xoay nắm cửa. Tiếng bước chân tiến đến bên cạnh giường của cô, đứng yên thật lâu không lên tiếng.
Mùi hương bạc hà phản phất bay đến khiến trái tim Kiều Chinh đập liên hồi, tiếng bước chân này không phải của mẹ cô, trong đầu Kiều Chinh nghĩ ngay đến một người. Cả người căng cứng, đến thở cô cũng không dám.
Tình trạng im lặng cứ kéo dài, đến lúc Kiều Chinh sắp ngộp thở, thì Cảnh phong mới lên tiếng:
- Em không thấy ngộp thở sao?
Nghe vậy, Kiều Chinh càng không dám nhúc nhích, không dám ngẩng đầu lên để thở nữa. Cô thà chết chứ không thèm đối diện với anh.
- Váy ngủ của em bị vén lên cao kìa, thấy hết rồi - Cảnh Phong nhẹ nhàng buông ra một câu giễu cợt.
- Á ....- Kiều Chinh hoảng hốt bật mình ngồi dậy, cô vội vàng kéo chiếc váy ngủ của mình ngay ngắn lại, gương mặt nín thở nãy giờ đỏ bừng lên, giờ càng đỏ bừng hơn vì xấu hổ.
Cảnh phong đứng im nghiêng đầu nhìn cô cười thích thú, Kiều Chinh lúc đó mới phát hiện mình bị người ta trêu chọc. Cô tức giận hét lên:
- Anh lừa em.
Kiều Chinh tức giận trừng mắt nhìn Cảnh Phong, anh cố gắng thu lại nụ cười nhìn gương mặt của cô một lát rồi đưa tay chạm nhẹ khóe mắt của cô, cái chạm nhẹ khiến trái tim Kiều Chinh xao động không ngừng.
- Xem ra tối qua em khóc rất nhiều, mắt sưng cả lên rồi – Trong giọng Cảnh Phong có phần xót xa vô cùng.
- Không mượn anh quan tâm – Kiều Chinh lạnh lùng hất tay Cảnh Phong ra, cô lớn giọng xua đuổi – Ai cho anh vào đây, anh có biết phép lịch sự là gì hay không?
- Anh có gõ cửa mà – Cảnh Phong trước sự giận dữ của cô, anh thản nhiên đáp – Có điều em không lên tiếng mà thôi.
- Biết rõ tôi không lên tiếng vì sao anh còn tự tiện bước vào – Kiều Chinh lớn giọng chất vấn.
- Bởi vì đây là nhiệm vụ của anh, anh cần phải biết em như thế nào. Được rồi, đừng hờn dỗi nữa, mau ngồi dậy ăn cơm đi, mẹ em lo lắng đó – Cảnh Phong nhẹ giọng khuyên lơn cô.
- Tôi không đói, không muốn ăn – Kiều Chinh bướng bỉnh nói, nhưng ngay sau đó cái bụng cô lại phản chủ, nó kêu ầm lên biểu tình khiến Cảnh Phong bật cười khúc khích còn Kiều Chinh thì lần nữa xấu hổ đến đỏ mặt.
- Được rồi, đi ăn cơm thôi. Nếu em còn không đi, anh buộc lòng phải bế em xuống lầu đó – Cảnh Phong nheo mắt cười một cách rất hạ lưu bảo.
Kiều Chinh ném cho anh một cái nhìn rồi quyết định đứng dậy đi ăn cơm, cô cũng không cần phải hành hạ mình quá nhiều như thế.
Trong lúc Kiều Chinh ngồi ăn, Cảnh Phong kéo ghế ngồi bên cạnh nhìn cô. Ánh nhìn của anh cứ như xoáy vào cô khiến Kiều Chinh chỉ có thể cuối đầu ăn mà thôi, không dám ngẩng lên.
Một lúc sau, bà Kiều Lan từ trên lầu xách va li đi xuống nhìn Kiều Chinh , vuốt ve mái tóc cô nói:
- Con gái ngoan, ở nhà đừng đi đâu nhiều có biết không. Ba mẹ đi sẽ tranh thủ về sớm với con.
- Con biết rồi – Kiều Chinh ngồi trầm mặt như một đứa trẻ hờn dỗi. Cô đảo đảo một vòng cái chèn cháo trước mặt mình. Chuyện ba mẹ cô đi nước ngoài là chuyện chẳng có gì đáng ngạc nhiên, là chuyện thường xuyên xảy ra, cho nên mấy cái chuyện chia tay bùi ngùi gì đó, cũng chẳng có nhiều – Ba mẹ đi cẩn thận.
Bà Kiều Lan nhìn Cảnh Phong ra lệnh:
- Chăm sóc con bé cho tốt.
Cảnh Phong đứng dậy nhìn bà gật đầu, sắc mặt lạnh tanh.
Kiều Chinh tiễn mẹ đi rồi, cô quay đầu nhìn Cảnh Phong lạnh nhạt nói:
- Anh có thể về được rồi, tôi không cần anh bảo vệ. Anh cứ yên tâm, tôi sẽ nói ba mẹ trả đủ tiền lương cho anh.
- Em nghĩ anh chấp nhận đến đây làm là vì mấy đồng tiền lương đó sao.
Lời Canh Phong nói khiến hơi thở Kiều Chinh dồn dập nhiều hơn. Lời anh vừa nói chẳng khác nào ngụ ý rằng: Vì người anh bảo vệ là cô nên anh mới đồng ý. Nhưng nhớ lại cảnh ngày hôm qua, cô vẫn thấy trong tim đau nhói.
- Anh có điều gì muốn giải thích với em hay không? – Cô nhượng bộ nhìn Cảnh Phong hỏi. Cô vẫn muốn cho anh một lời giải thích, cô có thể tự nhủ rằng, Cẩm Tú yêu thầm Cảnh Phong và đã cưỡng hôn anh trong bất ngờ và bị cô nhìn thấy.
- Không có.
“ Không có” lời vừa nói ra, đã cắt đứt tia hy vọng cuối cùng của Kiều Chinh, cô đùng đùng nổi giận, chẳng nói chẳng rằng, giận dự đẩy Cảnh Phong đi:
- Đi ra khỏi nhà của tôi, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.
Nhưng sức cô chẳng là bao, chỉ đầy lùi Cảnh phong được vài bước, dù cô cố gắng hết sức. Đuổi không đuổi được, đánh không đánh được, Kiều Chinh hậm hực đá vào chân Cảnh Phong một cái thật mạnh rồi bỏ đi lên lầu.
Lát sau cô đã thay đồ đi học, cô đã bỏ lỡ buổi học sáng nên không thể tiếp tục bỏ buôi học chiều được, cô không nói một lời, cứ thế bước ra khỏi nhà, chạy xe đi đến trường, chiếc xe hơi màu xám bạc vẫn chầm chậm chạy theo chiếc xe tay ga của cô, không nhanh hơn, cũng không chậm hơn, luôn giữ một khoảng cách nhất định.
Lúc đến trường, gửi xe vào bãi đỗ xong, Kiều Chinh quay người đi ra thấy Cảnh phong ở đó, cô gầm gừ cảnh cáo anh:
- Tôi không muốn bị bạn bè chú ý, nếu anh mà dám theo tôi vào lớp, tôi sẽ nghỉ học cho anh xem.
Chẳng biết lời đe dọa của cô có thành công hay không? Nhưng Cảnh Phong chẳng theo cô vào lớp, anh ngồi thư thái trên ghế đá dưới sân trường của cô, gần lối lên xuống các phòng học. Kiều Chinh đi lên lầu rồi nhưng vẫn liếc mắt nhìn xuống tìm anh. Cảnh Phong không ăn bận kiểu cách hình sự, chiếc ao thun đỏ cùng quân jean khiến anh chẳng khác nào một sinh viên của trường. Thu hút rất nhiều ánh mắt của các bạn nữ đi ngang qua.
Điều mà Kiều Chinh không ngờ đến là Cẩm tú bình thường hay tránh né cô, nhưng hôm nay lại chủ động đứng trước mặt cô. Cả hai đối mặt với nhau, Kiều Chinh bước thật nhanh qua người Cẩm Tú để vào lớp, nhưng Cẩm tú đã giữ tay cô lại nói bằng một giọng rất nhỏ:
- Chúng ta nói chuyện đi.
Kiều Chinh gạt tay Cẩm Tú ra , cô tiếp tục cất bước. Cẩm Tú xoay người lại nhìn theo phía sau của cô nói :
- Chẳng lẽ Chinh không muốn biết chuyện ngày hôm qua sao?
Bước chân Kiều Chinh bỗng dừng lại.
Không muốn bỏ buổi học chiều nữa, nhưng cuối cùng Kiều Chinh cũng đành bỏ lỡ, cô ngồi đối diện với Cẩm Tú ở quán nước bên kia đường, đối diện với cổng trường đại học của cô. Cuộc nói chuyện của hai người, Cảnh Phong hoàn toàn không biết, bởi vì hai người đã lén lút chuồn đi từ cửa sau.
- Cảnh Phong không phải là anh họ của mình – Cẩm Tú lên tiếng trước phá vỡ không khí khó chịu xung quanh hai người.
Tay Kiều Chinh xiết chặt lại, trong lòng nổi lên ngọn lửa đau buồn giận dữ.
- Mình t
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








