watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Nhìn ngắm bộ dạng của mình trước gương, hai mé của Kiều Chinh đỏ bừng vì e thẹn. Cô chưa từng ở tình trạng gợi cảm như thế này, cho dù là váy ngủ cũng không ngắn đến thế này.
Tim Kiêu Chinh đặc biệt đập mạnh khi mà chiếc áo cô đang mặc là của Cảnh Phong, nó có hương vị của anh. Cô đưa tay áo lên mũi hít một hơi thật sâu, trên áo có mùi bạc hà dịu mát, thật dễ chịu, dễ giúp người ta thoải mái đầu óc sau một ngày căng thẳng.
Kiều Chinh nghĩ, căn nhà chỉ có hai phòng, là phòng của Cảnh Phong và căn phòng còn lại – phòng của em gái anh ấy, có lẽ cô sẽ ngủ ở phòng em gái anh. Cô ngượng ngùng bước chân ra khỏi nhà tắm, bước chân của cô nhẹ đến nỗi như sự knh động đến một loài động vật rất thính nào đó. Chỉ đáng tiếc là Cảnh Phong đã đứng sẵn ở bên ngoài chờ cô, anh dường như đã tắm rửa và thay luôn cả băng ở trên vai mình, quần áo sạch sẽ đứng dựa tường. Kiều Chinh không ngờ lại gặp Cảnh Phong sớm như vậy, vốn cô định lén lút chạy thẳng vào phòng đó, nhưng bây giờ….bộ váy bẩn trên tay cô rơi xuống đất để lộ thân hình mỏng manh vẫn còn mang chút hương vị ẩm ướt ẩn hiện qua lớp áo, mái tóc vẫn còn đọng hơi nước rũ xuống khiến cô trở nên quyển rũ hơn bao giờ hết. Đôi chân dài để lộ cả ắp đùi quả thực khiến nhiều người chẳng thể rời mắt.
Cảnh Phong không ngờ Kiều Chinh khi vừa tắm xong lại có sức quyến rũ đến như vậy, trong lòng anh tuôn trào một dòng lửa nóng. Nhất là khi Kiều Chinh hốt hoảng cuối xuống nhặt chiếc váy bẩn lên, khoảng cổ rộng bị rơi xuống để lộ một phần ngực phập phồng ẩn hiện. Cảnh Phong đỏ bừng mặt anh vội vã quay mặt đi, khẽ tằng hắng một cái rồi nhắc:
- Ngủ đi. Đã khuya quá rồi – Nói xong anh tiến về phía cô, Kiều Chinh sợ hãi lùi mình về sau vài bước, nhưng chỉ bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Cảnh Phong cùng cái nhìn khinh thường. Anh đưa tay mở cửa phòng em gái mình rồi đi vào đó đóng sầm cửa lại.
Cảnh Phong lần nữa làm Kiều Chinh không tài nài nắm bắt được. Cô không nghĩ Cảnh Phong sẽ vào căn phòng đó ngủ, một căn phòng đầy màu hồng dành cho con gái.
Anh vào đó, vậy còn cô thì sao? Kiều Chinh đứng trước cửa phòng mà ngây dại. Lẽ nào cô sẽ ngủ ở phòng anh. Vì sao lại như thế. Kiều Chinh lấy làm khó hiểu, cô định gõ cửa hỏi Cảnh Phong, nhưng cô cũng sợ, nên mãi cũng không dám đưa tay gõ.
Kiều Chinh quyết định liều lĩnh đi vào phòng của Cảnh Phong ngủ.
Tim cô run lên bần bật khi mà cánh cửa phòng anh mở ra, lần đầu tiên cô bước vào phòng Cảnh Phong, tất cả đều mang màu xám, một màu thoạt nhìn tưởng ấm áp nhưng thật ra lại vô cùng cô độc, mang không khí lạnh lẽo và cô đơn.
Mọi đồ vật trong đây đều hết sức đơn giản, Kiều Chinh mơ màng mở tủ quần áo của Cảnh Phong, cô đưa tay lướt nhẹ từng bộ quần áo được treo ngay ngắn trên đó. Căn phòng dường như được dọn dẹp sạch sẽ kỹ càng đến nỗi không thấy nếp nhăn nơi ra đệm.
Kiều Chinh nhẹ nhàng ngồi xuống tấm đệm được bọc ra màu xám, cô thích thú nằm dài xuông nó, vùi mình vào trong gối cảm nhận hương vị của anh. Khắp nơi đâu đâu cũng tràn ngập hương vị của anh. Kiều Chinh khẽ cười sung sướng khi nghĩ đến việc hàng ngày anh đều nằm lên đây ngủ, ở đây thay quần áo.
Kiều Chinh đỏ bừng cả mặt, dù không ai ở đây nhưng cô vẫn dùng chăn chùm kín mặt. Cô vừa nghĩ cái gì cũng không biết nữa, cô thật là vui đến điên rồi, sao lại có suy nghĩ đến việc anh thay đồ chứ.
Nụ cười hạnh phúc khiến cô quên đi nỗi ám ảnh ngày hôm nay mà chìm dần trong giấc ngủ….chỉ đáng tiếc là….

- Em gái xinh đẹp, đến đây với anh nào ….- Giọng nói của Hưng đại bàng cùng nụ cười dâm đãng đáng ghét của hắn ta vang lên, khiến Kiều Chinh sợ hãi, giọng nói của hắn vang vọng khắp nơi như đeo bám lấy cô, ánh mắt thèm khát của hắn nhìn lên về phía cô khiến cô thấy lạnh run.
Dù cô cố gắng bỏ chạy, nhưng hắn vẫn có thể bắt lại cô một cách dễ dàng. Bàn tay nháp nhúa của hắn ta chạm vào tay cô làm nên một cơn ớn lạnh đáng sợ , cô muốn rút tay lại nhưng không được. Kiều Chinh vùng quẫy muốn thoát khỏi bàn tay hắn ta, nhưng tay hắn như gọng kiềm, kiềm chặt cô lại rồi đẩy ngã cô xuống giường. Hắn nở nụ cười nham nhở bắt đầu cới nút áo của mình ra, Kiều Chinh thấy rõ không chỉ trên đầu hắn xâm hình con đại bàng mà ở sau lưng hắn cũng xâm một con đại bàng to. Hắn nhìn cô cười điên dại, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cô, Kiều Chinh hoảng sợ hét lên:
- Không, đừng mà….
Một bàn tay nắm lây bàn tay đang đưa lên cao vung vẫy của cô, bàn tay đó cũng vô cùng mạnh mẽ giữ chặt lấy tay cô, nhưng nó không nhớp nhúa đáng ghê tởm như bàn tay của Hưng đại bàng. Bàn tay đó vô cùng ấm áp, giữ chặt tay cô vỗ về, nhẹ nhàng an ủi cùng giọng nói thều thào:
- Đừng sợ, chị là ác mộng mà thôi.
Lời nói êm dịu khiến Kiều Chinh từ từ tỉnh lại khỏi cơn ác mộng đáng sợ kia, cô bất giác thở gấp, cả người mồ hôi ròng rã. Bàn tay ấm áp đó lướt nhẹ gương mặt cô, tém giúp cô những sợi tóc mong manh phủ trán, lau giọt nước mắt vừa rơi. Kiều Chinh hơi thở nhẹ lại rồi mơ màng mở mắt, cô nhìn người vửa giúp mình gõi khẽ:
- Cảnh Phong.
- Ừhm …..- Anh chỉ đáp nhẹ như hế nhưng cũng có thể khiến Kiều Chinh thấy nhẹ nhỏm vô cùng – Ác mộng sao.
- Phải! Đáng sợ lắm – Kiều Chinh trong lúc mơ hồ nữa tỉnh nữa mê bất giác co rút người về phía Cảnh Phong như muốn tìm kiếm sự bình an quen thuộc từ anh.
Người Cảnh Phong căng cứng lại trước hành động của Kiều Chinh, tay cô đang siết chặt lấy tay anh, bàn tay cô nhỏ nhắn mịn màng nhưng yếu ớt, nếu muốn rời ra, Cảnh Phong dễ dàng thoát ra, nhưng anh lại chẳng muốn rời khỏi bàn tay nhỏ bé của cô.
- Kể chuyện đi – Giọng Kiều Chinh hết sức nhõng nhẽo vòi vĩnh anh, cô đưa ánh mắt mơ màng nhìn anh , tay khẽ lắc lắc bàn tay đang nắm của anh ra sức đong đưa.
Cảnh Phong biết Kiều Chinh là đang trong lúc mơ màng vô thức nên mới như thế, chứ bình thường, cô chắc chắn sẽ không bao giờ dám đòi hỏi ở anh một điều như thế. Anh không hề tức giận, trái lại còn thấy vui vui, vẻ mặt khi làm nũng của cô lần đầu anh mới được thấy, lại ẩn chứa đôi mắt mơ màng càng khiến người ta dễ dàng bị mê hoặc.
- Ngủ đi – Anh nhẹ nhàng bảo.
- Không thích, muốn nghe kể chuyện – Kiều Chinh mơ màng nhất quyết không chịu. Thật sự cô cũng quen với sự chiều chuộng của ba mẹ, trong lúc đầu óc mơ màng nên không phân biệt. Hồi nhỏ cô rất sợ ma, nên mỗi khi dỗ cô ngủ, ba mẹ đều phải ngồi kể chuyện cho cô nghe cho đến khi cô ngủ quên mất.
Thái độ khăng khăng của cô khiến Cảnh Phong trầm mặt, anh nhớ đến đứa em gái nhỏ cũng thường nắm lấy tay anh mà vòi vĩnh: “ Anh hai phải kể chuyện thì em mới chịu ngủ.” Trong lòng lại một trận đau đớn tràn về, anh muốn buông bàn tay của Kiều Chinh ra, nhưng tay cô vẫn giữ lấy tay anh.
- Được….- Cảnh Phong thở dài đáp, anh thả người dựa vào thành giường bắt đầu nghĩ đến câu chuyện kể.
- Anh kể đi – Kiều Chinh khẽ mĩm cười, nhìn anh chờ đơi.
- Có hai người bạn cùng hợp tác làm ăn với nhau. Người bạn hiền lành luôn đặt niềm tin ở bạn của mình. Ông thường dạy con trai con gái:” Ở trên đời này phải biết tin tưởng lẫn nhau, nếu cứ sống mãi trong sự ích kỷ nhỏ nhen, ganh tỵ lẫn nhau, thì mãi mãi sẽ chẳng tìm được sự hạnh phúc cho bản thân mình, khi mà chỉ nghĩ mãi đến tính toán thiệt hơn. Chỉ có điều, ông cuối cùng bị người bạn đó bán đứng, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu ông, ông bị bắt giam. Vì uất ức, ông đã tự sát ở trong tù, gia tài bị tịch thu, đứa con gái vì còn quá nhỏ, không chịu được đã kích, khóc lóc đòi cho bằng được cái gấu mà cô bé vẫn ôm hàng đêm, nhưng người ta vẫn lạnh lùng đẩy ngã cô bé đó. Chính vì thế cô bé buồn rầu sinh bệnh, lại không có tiền, dù đi vay mượn cũng chẳng ai chịu giang tay giúp đỡ. Cuối cùng đứa con gái cũng chết, chồng chết, con gái chết khiến người vợ phát điên . Mọi thứ đều đổ lên đầu cậu con trai nhỏ của họ, lúc đó mới hơn 10 tuổi đầu…....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Mắt biếc - Nguyễn Nhật Ánh [Full]
» Đồ tồi ! Tôi yêu anh - Nguyễn Bích Hồng
» Tình yêu Cappuccino - Bạch Sắc Kiên Hương
» Vẽ em bằng màu nỗi nhớ - TthanPham
» Bên nhau trọn đời - Cố Mạn
123»