Máu chảy nhiều như thế mà anh vẫn mặc kệ bỏ đi tìm cô như thế, Kiều Chinh xót ca vô cùng. Kiều Chinh định đưa tay lên xem xét vết thương của Cảnh Phong , thì anh đã quay đầu lại nhìn cô hờ hững ra lệnh:
- Đến nhà anh ngủ lại một đêm đi.
Kiều Chinh há miệng kinh ngạc, thật không ngờ cô chưa kịp mở miệng nhờ, anh lại lên tiếng đề nghị trước, càng không ngờ anh lại đưa cô về nhà mình. Bàn tay đang đưa lên của cô đành thu về, cô ngồi im lặng, lòng cũng hơi bối rối. Cô chưa từng qua đêm ở nhà người khác, càng chưa từng ở nhà của một người con trai độc thân nào cả.
Nhưng cảnh phong đã lên tiếng, cô không dám lên tiếng phản đối, cô cúi đầu không nói gì xem như đồng ý.
Chiếc xe cũng nhanh chóng đỗ trước nhà cảnh Phong. Cả hai bước xuống, Kiều Chinh thấy gã đàn em cũng xuống theo nhìn Cảnh phong lo lắng e dè nói:
- Anh Phong! Anh Hải bảo em ở lại băng bó cho anh. Vết thương của anh….
Cảnh Phong khẽ đưa mắt nhìn Kiều Chinh, anh thấy cô cũng đưa mắt nhìn e ngại về vết thương của mình, anh liền đáp:
- Không cần đâu, cậu về đi.
- Nhưng mà…- Vậu đàn em đó vẫn lo lắng.
- Về đi – Cảnh Phong trừng mắt ra lệnh.
Cậu ta bất đắc dĩ phải lái xe đi về.
Cảnh Phong thấy xe đã rời thì liền lấy chìa khóa từ trong túi ra đưa cho Kiều Chinh rồi cất giọng lớn bảo:
- Mở cửa.
Kiều Chinh giật mình vội vàng cầm lấy chìa khóa run run mở cửa để Cảnh phong vào nhà.
Trong lúc Kiều Chinh còn đang loay hoay đóng cửa nhà, Cảnh Phong đã xách một hộp thuốc đi đến bàn khách. Kiều Chinh tưởng anh muốn băng bó vết thương, cô vội chạy đến nói:
- Để em giúp anh.
Không để Cảnh phong trả lời, cô vội đưa tay cởi nút áo của Cảnh phong. Không ngờ anh lại lạnh lùng trừng mắt nhìn cô. Kiều Chinh xấu hổ đỏ mặt cúi đầu thu tay về, cô lí nhí giải thích:
- Em chỉ muốn giúp anh thôi.
Cảnh phong chẳng nói gì, kéo cô ngồi xuống ghế, rồi bắt đầu lôi thuốc ra, anh là muốn giúp cô làm sạch vệt thương. Kiều Chinh không ngờ Cảnh Phong lại vì mình mà làm những chuyện này. Cô định ngăn lại bảo:
- Mấy vết thương này là chuyện nhỏ thôi. Tay anh chảy máu nhiều, để em giúp anh trước đi.
Nhưng Cảnh Phong vẫn mặc kệ cô, vẫn tiếp tục giúp cô lau sạch vết thương nơi đùi gối. Sự rát bỏng khiến Kiều Chinh nhăn mặt xuýt xoa. Cảnh phong hừ mũi một cái khinh thường nói:
- Bây giờ con xem là chuyện nhỏ hay không? Thật không hiểu em, đang yên đang lành vì sao tự nhiên bỏ đi ra ngoài cho xảy ra chuyện như thế. Nếu tôi không đến kịp thì em sẽ thế nào có biết không?
Bị mắng, Kiều Chinh cúi đầu uất ức , muốn khóc, giọng khàn khàn lí nhí đáp:
- Em không muốn giống hai người họ…cái trò chơi đó…bọn họ…
Cô thật sự nói không nên lời, đành cắn chặt môi, cúi gầm mặt, hai tròng mắt đỏ hoe chực trào. Cảnh Phong đương nhiên hiểu cô đang nói gì. Hai người kia vừa chơi trò chơi xong thì dắt tay nhau ra ngoài, ai chẳng biết họ đi làm cái gì. Không ngờ hai kẻ này lại bị Kiều Chinh bắt gặp như thế. Mẫu con gái nhà lành như cô, nếu chứng kiến cảnh đó, không bỏ chạy thật nhanh, anh sẽ thấy lạ cho xem. Vốn hơi tức giận vì cô bỏ đi, còn xảy ra chuyên như thế, nhưng nghe cô nói, lòng Cảnh phong cũng không còn nổi nóng nữa.
Anh buồn cười nhìn cô trách:
- Em nghĩ với tình trạng vết thương của tôi mà có thể chơi được trò chơi đó à. Trừ khi tôi muốn phé cách tay đi mới tham gia trò chơi. Em nghĩ tôi là hạng người thích chiếm đoạt như thế sao?
Kiều Chinh há hốc miệng, mắt cũng không buồn chớp. Không ngờ cô lại ngu như thế.
Nỗi xấu hổ xâm chiếm toàn thân Kiều Chinh, giờ thì cô với anh, ai mới là người có suy nghĩ xấu xa nhất. Kiều Chinh mặt đỏ bừng hơn cả một trái cà chua, môi cắn chặt cúi đầu không dám nhìn anh.
Dường như nghe cô kêu đau, Cảnh Phong đã nhẹ nhàng hơn, cẩn thận hơn rất nhiều. Sự rát buốt nơi vết thương của Kiều Chinh đã từ từ dịu lại , cô im lặng nhìn Cảnh Phong bôi thuốc cho mình từ đầu gối đến cánh tay. Cô chưa bao giờ thấy sự dịu dàng và ân cần của anh như thế.
Khi đàn ông nghiêm túc làm một việc gì đó, ở họ luôn tỏa ra một sự quyến rũ chết người. Cảnh Phong lúc này quả thật khiến trái tim Kiều Chinh rung động không ngừng. Cô ngồi ngắm nhìn anh chuyên chú vào vết thương của cô, vẻ mặt không còn nét lạnh lùng, mà là một sự quan tâm lo lắng.
Cảm nhận được ánh mắt của Kiều Chinh trên người mình, Cảnh Phong ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt của cô, anh ho nhẹ một cái, dường như hai má ửng đỏ quay mặt đi che giấu. Anh nói với cô:
- Xong rồi.
- Cám ơn – Kiều Chinh khe khẽ đáp, cô vội vàng thu dọn mọi thứ mà anh vừa bày ra để lau rửa vết thương cho cô.
- Để đó đi. Mau đi tắm, người em nhìn bẩn quá – Cảnh Phong đã ngăn cô lại, anh lườm cô một cái rồi lạnh lùng phê phán.
Kiều Chinh xấu hổ, cô cúi đầu nhìn lại bộ dạng của mình, quả thật là quá sức thê thảm, té ngã mấy phen như thế, chiếc váy cũng dơ và bị rách rồi. Chỉ có điều….bây giờ cô có đi tắm thì cũng vẫn phải bận lại chiếc váy bẩn này mà thôi. Nhưng dù sao, được tắm sạch sẽ vẫn hơn.
Cô thở dài đứng lên xoay người định đi đến buồng tắm để tắm rửa, Cảnh Phong ở sau lưng cô đã lên tiếng ra lệnh:
- Lên lầu.
- Hả… - Kiều Chinh không hiểu Cảnh Phong đang nói gì chỉ biết tròn mắt nhìn anh bối rối.
Cảnh Phong bình thản đứng dậy bước đến bên cô rồi buông lời:
- Đi theo tôi.
Nói xong thì Cảnh Phong cho hai tay vào túi đi thẳng lên lầu bỏ lại Kiều Chinh với suy nghĩ ngổn ngang. Cô không biết có nên đi theo anh hay không. Dù sao thì đây cũng là nhà của anh, mà anh lại chỉ ở có một mình, trai đơn gái chiếc quả thật là…
- Con không đi lên đây – Cảnh Phong quay đầu nhìn thấy Kiều Chinh vẫn còn đứng im ở đó có chút khó chịu, cao giọng gọi.
Kiều Chinh nghe tiếng gọi có phần bực bội của anh, cô cắn môi, quyết định bước lên trên lầu.
Cảnh Phong thấy cô bước theo mình mới xoay lưng đi về phòng, anh bước đến tủ quần áo của mình mở nó ra. Kiều Chinh chỉ dám đứng lấp ló bên ngoài . Cho đến khi cô thấy vẻ mặt lạnh hơn tiền của Cảnh Phong đi ra chìa trước mặt cô một cái sao sơ mi trắng dài tay của anh cùng một cái khăn tắm màu nâu còn mới tinh, Cảnh Phong khẽ hắng giọng bảo:
- Mặc đỡ cái này đi.
Kiều Chinh ngây ngô gật đầu cầm lấy .
- Buồng tắm ở kia – Cảnh Phong chỉ tay về một cánh cửa phòng nhỏ màu xanh ở gần phòng của em gái Cảnh Phong mà lần trước Kiều Chinh đi nhầm vào.
Cô cúi đầu bước nhẹ nhàng đi đến buồng tắm, Cảnh Phong nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của Kiều Chinh đi ngang qua căn phòng bé gái kia, lòng anh chợt thấy đau, đau đến mức anh muốn nghẹt thở. Tay lặng lẽ siết chặt lại, ánh mắt của anh bỗng mờ đục, trước mặt xuất hiện gương mặt của đứa em gái nhỏ kêu anh: “ Anh hai anh hai…”, đồng thời gương mặt Kiều Chinh cũng xuất hiện:” Cảnh Phong”, cả hai đều nở nụ cười như cánh hoa đang hé nở dưới ánh mắt trời soi rọi vào trái tim khô cạn của Cảnh Phong.
Anh mệt mỏi dựa vào tường thở dài. Có phải là oan trái hay không?
Kiều Chinh quen tắm bằng bồn, cho nên cô mất rất nhiều thời gian cho nước ấm vào bồn sau đó ngâm mình thật lâu trong bồn để nước ấm xoa nhẹ những mệt mỏi của cô. Cô có chút xấu hổ khi mặc chiếc áo này. Vẫn thường thấy các cô người mẫu diễn viên mặc thề này để chụp hình khoe vẻ gợi cảm chết người của họ trước công chúng. Nhưng Kiều Chinh không ngờ khi mặc nó lên người mình lại cảm thấy kì cục đến như thế. Tuy chiếc áo khá dài, nhưng nó chẳng thể che phủ được hết đôi chân thon dài của cô, hơn nữa, ngoài bộ đồ lót ra, cô chẳng còn gì để che chắn cơ thể....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








