watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“ Thần Thần, sao con còn đứng đó, ngồi xuống xem ti vi đi ”. Bà Bùi bưng đĩa hoa quả, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bà vội nói : “ Nào, ăn hoa quả đi ! ”

Đinh Thần nghe lời mẹ chồng ngồi xuống một góc sô pha. “ Mẹ, con muốn về nhà thăm bố mẹ. Hôm nay là ngày giao thừa, con muốn ở bên bố mẹ con ! ”

“ Cúng phải thôi ! ”. Bà Bùi cất tiếng. “ Tử Mặc đưa con đi, luôn tiện mang biếu bố mẹ con chút quà ! ”

“ Không cần đâu mẹ ”. Đinh Thần nói.

Bùi Tử Mặc nói : “ Mẹ, mẹ đừng nóng ”. Anh trầm ngâm trong giây lát : “ Thần Thần, em ngồi lại đợi anh, anh đưa Vu Tranh về nhà trước, anh sẽ trở lại ngay rồi chúng mình cùng đến nhà bố mẹ em được không ! ”

Thấy Bùi Tử Mặc nói với vẻ dứt khoát, Đinh Thần ngại ngùng không dám tiếp tục hùng hổ nữa. Dù giữa anh và Vu Tranh có mối quan hệ gì đi chăng nữa thì cô ta cũng là khách, anh chăm sóc Vu Tranh trước cũng phải thôi, bản thân cô vừa rồi làm như vậy thực sự có phần không thỏa đáng cho lắm : “ Được, em đợi anh ”. Đinh Thần gật đầu

Bà Bùi đưa miếng táo sang cho cô : “ Thần Thần, ăn táo đi con, giòn lắm ! ”

“ Bác trai, bác gái, cháu xin phép chào tạm biệt, chúc hai bác năm mới vui vẻ ” Vu Tranh mỉm cười với mọi người rồi cất bước đi ra.

Ong Bùi chuyển kênh sang chương trình liên hoan xuân, bà Bùi lo âu nhìn Đinh Thần : “ Thần Thần, con không sao đó chứ, bố mẹ con chẳng phải đi du lịch đảo Bali rồi sao ? ”

Lúc này, Đinh Thần mới sực nhớ ra, bố mẹ cô đã đi du lịch Bali theo đoàn đến mồng 3 mới về. Việc này Bùi Tử Mặc cũng biết rất rõ. Vừa rồi anh không hề vạch trần cô mà còn ngấm ngầm để mặc cô quấy rối làm càn , xem ra anh đã nể mặt cô lắm rồi.

Bùi Tử Mặc lúc này nhất định đang nghĩ cô gây sự vô cớ, Đinh Thần chợt cảm thấy mình là kẻ thất bại, đầu óc trống rỗng, cô uể oải đứng dậy, nói với mẹ chồng : “ Mẹ, con thấy hơi mệt, con muốn lên nhà nghỉ một lát ”

Bà Bùi vẻ mặt lo âu : “ Con đi đi ! ”.

Trở về gian phòng trống trải, Đinh Thần ngồi phịch xuống thảm, gian phòng tuy bật lò sưởi nhưng cô vẫn thấy run rẩy. Kẻ mù cũng nhận ra được mối quan hệ giữa Bùi Tử Mặc và Vu Tranh không phải mối quan hệ bình thường, vậy mà anh còn có thể vờ như không hề có chuyện gì.

Điện thoại đổ chuông giữa lúc Đinh Thần ngơ ngác.

Thì ra là Diệp Tử gọi điện chúc tết cô.

Cô vừa cất tiếng “ alo ”, thì đầu dây bên kia vang lên tiếng thét chói tai phấn khích của Diệp Tử : “ Đinh Thần , ăn xong cơm tối chưa, không có việc gì làm cùng mình ra ngoài ngắm pháo hoa đi, bọn mình mua rất nhiều ”.

Đinh Thần nghe tiếng pháo nổ trầm bổng từng đợt đầu dây bên kia, cô hít một hơi thật sâu, trăm ngàn từ ngữ muốn được bày tỏ cùng Diệp Tử nhưng đến phút cuối cùng cô chỉ khẽ khàng thốt lên : “ Diệp Tử ! ”

“ Cậu nói gì ? ” Diệp Tử hét to, tiếng pháo nổ xung quanh át cả âm lượng của Đinh Thần : “ Cậu ra chứ ? ”

Sống mũi Đinh Thần cay cay, nước mắt chảy vòng quanh hốc mắt, đúng ngày tết vui vẻ như hôm nay, cô làm sao có thể nói với Diệp Tử nỗi đau đớn trong con tim cô chứ. Cô trả lời giọng trong trẻo : “ Thôi, mình thấy hơi mệt, muốn đi ngủ ”

Diệp Tử rốt cuộc đã nghe rõ câu nói này của Đinh Thần : “ Đinh Thần , mình không biết là cậu tuổi heo đấy ! ”. Câu nói này của Diệp Tử nhằm chọc cười Đinh Thần .

Cô từ chối : “ Mình thấy hơi mệt ! ”

Diệp Tử lập tức ân cần hỏi : “ Cậu bệnh à ? Có nặng không ? ”

“ Mình ngủ một lát sẽ không sao, cậu chơi vui vẻ nhé ? ” Đinh Thần sợ nói chuyện tiếp cô sẽ chẳng thể nào kìm nén được cơn thổn thức, cô vội bụm miệng rồi gác điện thoại. Cô không muốn để Diệp Tử nghe thấy tiếng khóc của mình, không muốn Diệp Tử lo lắng, không muốn cô nhìn thấy sự yếu đuối của mình, càng không muốn để cô ấy tìm Bùi Tử Mặc hỏi tội.

Cô từ từ ngã người xuống giường, cuộn tròn mình trên giường, lẳng lặng rơi lệ, chiếc áo gối nhanh chóng ướt đẫm. Sau một hồi khóc lóc thấm mệt, cô chìm dần vào giấc ngủ, Bùi Tử Mặc về bao giờ cô cũng không biết.

Anh nắng mặt trời chiếu xuyên qua rèm cửa chưa vén lên, hắt thẳng vào gian phòng.

Đinh Thần tỉnh giấc giữa ánh nắng mặt trời, sửng sốt trơ mắt nhìn trần nhà, phải mất một lúc sau cô mới nhớ ra mình đang ở nơi nào. Cô trở mình, thấy Bùi Tử Mặc nằm ngay cạnh đang chìm trong giấc nồng.

Ánh mặt trời rực rỡ chiếu sáng từng sợi lông tơ trên khuôn mặt Bùi Tử Mặc. Bộ dạng râu ria lởm chởm của Bùi Tử Mặc khiến cô nhớ đến cảnh tượng lần đầu tiên cô gặp anh.

Cô đã phải lòng người đàn ông nhỏ hơn cô hai tuổi tràn đầy sức sống này ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh. Đã bao năm nay cô chứng kiến anh từ chàng thanh niên ngây ngô trở thành người đàn ông trưởng thành, tình yêu cô dành cho anh tăng lên theo từng ngày từng tháng nhưng sự hiểu biết của cô về anh càng ngày càng vơi đi

Anh chưa từng nhắc đến Vu Tranh với cô nhưng người có đôi mắt tinh tường đều nhận ra mối quan hệ không bình thường giữa hai người họ. Đinh Thần ngẫm nghĩ phải chăng cô nên tìm cơ hội nào đó hỏi anh. Cô không muốn mình tiếp tục trở thành kẻ mong manh yếu đuối như ngày hôm qua.

“ Em đang nghĩ gì vậy ? ”. Bùi Tử Mặc thực ra đã tỉnh giấc từ lâu, anh trở mình ôm lấy Đinh Thần , gục đầu hít mùi hương thoang thoảng trên cổ cô, như thể chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì.

Đinh Thần xoa đầu anh, chần chừ do dự, cuối cùng cô cất tiếng hỏi : “ Anh và Vu Tranh, rốt cuộc giữa hai người có mối quan hệ gì ? ”.

Bùi Tử Mặc toàn thân cứng đờ, anh đẩy Đinh Thần ra, nhìn cô bằng ánh mắt xa lạ : “ Em hỏi vậy là có ý gì ? ”

“ Chẳng có ý gì cả, em chỉ muốn biết ”

Bùi Tử Mặc lấy tay xoa mặt, giọng hoàn toàn tỉnh táo : “ Em muốn làm gì ? Chất vấn anh ư ? Bới móc chuyện xưa của anh hay sao ? ”

Đinh Thần nghe những lời này của anh, cơn giận trong lòng bùng lên, cô đứng dậy, khoác áo lên người : “ Nếu anh đã không muốn thẳng thắn nói với em thì thôi ! ”

Bùi Tử Mặc sửng sốt, dường như đây là lần đầu tiên anh trông thấy dáng vẻ nổi giận của Đinh Thần , anh ngần ngừ do dự, Đinh Thần đã mặc xong quần áo bước xuống giường.

Anh nằm xuống, mùi hương thơm ngát lưu lại trên ga giường thức tỉnh anh : Đinh Thần là vợ anh, là người anh quyết định sống đến trọn đời, còn Vu Tranh…

Anh lắc đầu, ra sức cố gắng quên đi dáng vẻ đáng thương tội nghiệp của Vu Tranh tối hôm qua khiến con tim anh phải đau xót, mọi chuyện dường như quay trở về trước kia, khi cô vẫn chưa rời bỏ anh.

Suốt cả ngày hai người không nói với nhau lời nào, bố mẹ chồng dường như đoán ra mọi chuyện, ông bà không giữ cả hai lại, ăn xong bữa trưa liền nhanh chóng xua hai người về.

Dõi mắt nhìn chiếc xe Audi TT vàng sặc sỡ đầy phong cách, cơn giận của Đinh Thần vẫn chưa nguôi ngoai, chiếc xe này ngoài cô ra, còn chở biết bao người phụ nữ khác. Cô vùng khỏi vòng tay của Bùi Tử Mặc, giận dỗi ngồi vào chiếc xe honda cũ của mình, ra sức nhẫn ga cho xe chạy đi.

Bỏ lại một mình Bùi Tử Mặc đứng chết trân tại chỗ cười khổ sở, hóa ra khi Đinh Thần nổi giận tính khí nóng nảy vô cùng.

Mồng hai tết, Hướng Huy gọi điện thoại cho Bùi Tử Mặc, hẹn anh đi chơi bi a. Bùi Tử Mặc mơ hồ nhận thấy Hướng Huy có lời muốn nói với mình bèn vui vẻ nhận lời.

Tại khu Vip, Hướng Huy chọn phòng riêng, hai người không bị bất kỳ ai quấy rầy, yên tĩnh mà rèn dũa kỹ năng đánh bi a. Giữa gian phòng nhỏ, chỉ nghe thấy tiếng bóng bi a va chạm qua lại....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Mắt biếc - Nguyễn Nhật Ánh [Full]
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
» Nếu không phải là anh - Tiểu Chi
1234...91011»