watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“ Đi thôi, đi thôi ! ”. Người thím vui mừng hớ hở phủ áo khoác tắm lên người cô : “ Mặc kệ mẹ con, chúng ta đi tắm nước nóng thôi ”

Bước ra khỏi phòng thay đồ, đám đàn ông con trai đang chờ bọn họ tại phòng nghỉ. Bùi Tử Mặc tay cầm điện thoại đang tựa người bên góc tường hút thuốc, chiếc áo choàng tắm màu trắng khoác trên người anh, không hề lộ dáng vẻ đẫy đà mà trái lại càng thêm gợi cảm.

Vừa nhìn thấy Đinh Thần , Bùi Tử Mặc liền dập thuốc, anh tiến đến trước kéo tay cô : “ Bà xã, chúng ta bắt đầu từ chỗ nào ”

“ Chậc, nhanh vậy đã muốn tách khỏi chúng ta rồi ”. Bà Bùi cất tiếng trêu ghẹo, thụi khuỷu tay vào người Bùi Tử Mặc. “ Mau đi đi, đừng nói bà già này là người không hiểu chuyện, hai vợ chồng son thoải mái âu yếm đi ”

Đinh Thần xưa nay da mặt vốn mỏng, khuôn mặt cô bỗng chóc ửng đỏ. Bùi Tử Mặc không thoải mái ho vào tiếng, anh siết chặt bàn tay của Đinh Thần , vẫy tay chào bậc trưởng bối, anh dẫn theo Đinh Thần ra chỗ khác.

Vì khách sạn họ ở thuộc khu Vip, nên không hề gặp cảnh tượng biển người đến ngâm suối nước nóng, giữa khoảng không gian rộng rãi, chỉ lác đác vào bóng người lướt qua giữa làn hơi nước mịt mù mờ ảo.

Bùi Tử Mặc khoác tay ôm Đinh Thần , họ tìm thấy một hồ nước không một bóng người, cả hai chậm rãi ngồi xuống, làn nước suối ấm nóng kích thích toàn thân cô nổi da gà, cô ra sức xoa xoa bàn tay, đến khi da cô thích ứng với nước ấm thì cảm giác thoải mái khiến cô không ngừng xuýt xoa cảm thán, tắm suối nước nóng quả là một hình thức tận hưởng cuộc sống.

“ Thoải mái không ? ”. Bùi Tử Mặc xoay lại, xoa bóp phần vai giúp cô, lực ngón tay anh chạm vào da thịt cô, làn suối nước nóng chu du chạy dọc trên lưng Đinh Thần , cô nhắm nghiền mắt, cất tiếng trầm trồ xuýt xoa lần nữa.

Bùi Tử Mặc mỉm cười : “ Thoải mái thế sao ? ”

Đinh Thần gật đầu, dễ chịu đến mức cô không muốn nói thêm gì nữa.

“ Phòng của chúng mình có bể nước nóng ngoài trời riêng, buổi tối ngâm mình, anh sẽ xoa bóp toàn thân giúp em ”. Bùi Tử Mặc dán chặt người vào Đinh Thần , giọng nói dịu dàng văng vẳng bên tai cô, khiến gò mà đỏ ửng vì hơi nóng càng thêm nóng ran.

Hai người ôm nhau, thời tiết buổi chiều âm u, nhiệt độ ngoài trời đã hạ xuống rất nhanh, may mà có nước suối ấm nóng giúp họ chống chọi cơn lạnh giá thấu xương cùng làn sương khói mịt mù, dường như cả thế gian này chỉ còn lại hai người.

“ Nếu như có thể ngồi mãi thế này, ngồi mãi đến già, vậy thì tốt biết mấy ! ”. Lúc này, Đinh Thần lĩnh hội sâu sắc câu nói được viết trong bài hát này của Lâm Ức Tiên, đó chính là : “ Hận một nỗi chẳng thể đầu tóc bạc trắng chỉ trong khoảng thời gian một đêm ”

“ Khờ quá ! ” Bùi Tử Mặc cúi đầu nhìn cô, đôi mắt sáng trong như pha lê, gò má ửng hồng, giữa làn hơi nước dày đặc là vẻ ngây thơ chân chất của cô gái nhỏ nhắn.

Bùi Tử Mặc càng ghì chặt lấy cô, cố ý cất tiếng trêu ghẹo : “ Nếu cứ ngồi đây mãi, da của em sẽ nhăn nheo sau đó toàn thân bị sưng phù, ngâm xong da vừa trắng cơ thể lại béo ra, tim mạch sẽ không chịu nổi, lại thêm cơ thể khó chịu, đến phút cuối cùng thì ngất xỉu ngay trong bể nước ”

“ Anh ! ”. Đinh Thần phẫn nộ đạp vào cánh tay Bùi Tử Mặc : “ Anh có thể đừng làm người ta cụt hứng được không, cảnh sắc tuyệt với đều bị anh phá hỏng cả rồi ”

Bùi Tử Mặc ôm lấy Đinh Thần cất tiếng cười vang, dựa đầu lên vai cô, anh thực sự rất thích nhìn bộ dạng của Đinh Thần những khi cô phẫn nộ, bình thường dáng vẻ của cô được che đậy khéo léo bởi trang phục cùng cách trang điểm, niềm vui nỗi buồn của cô mãi mãi chẳng bao giờ để lộ ra ngoài, Đinh Thần luôn giữ khoảng cách xa lạ, lạnh hạt với mọi gười. Duy chỉ có lúc này, cô mới bộc lộ dáng vẻ thẹn thùng, khép nép của một cô gái yếu đuối khiến anh chẳng thể nào nhịn được việc trêu chọc cô.

Đúng lúc đó thì tiếng chuông điện thoại phá vỡ bầu không khí vang lên, Đinh Thần vừa thu mình vào vỏ ốc vừa để lộ vẻ mặt dửng dưng lãnh đạm, cô rời khỏi vòng tay của Bùi Tử Mặc, ngồi trên mép bể.

Bùi Tử Mặc sững sờ trong giây lát, sau đó anh mới sực nhớ điện thoại trong túi áo khoác tắm liền bơi ngay đến bên mép bể nhận diện.

Đinh Thần nhắm mắt tựa vào thành bể, mùi lưu huỳnh lan tỏa khắp nơi, xộc thẳng vào mũi khiến cô dợm cơn buồn nôn. Đinh Thần nghe thấy Bùi Tử Mặc cos tình thấp giọng trả lời, theo tiềm thức cô liên tưởng ngay đầu dây bên kia có lẽ chính là Vu Tranh.

Nghe thấy tiếng anh gác máy, Đinh Thần đập tay xuống nước, cố tỏe vẻ bình thản : “ Ngâm nước nóng mà anh còn mang theo điện thoại, không sợ rơi xuống nước sao ? ”

Bùi Tử Mặc cười ngượng ngùng : “ Anh quen rồi ”, sau đó liền đổi đề tài : “ Hay là chúng ta đổi sang ngâm bể khác ? Hình như còn có sữa ngâm dưỡng da, tác dụng làm đẹp ”

Đinh Thần chẳng nói lời nào, đứng dậy khoác áo tắm lên người.

Cơ thể vừa ngâm trong suối nước nóng, luồng gió lạnh lẽo thấu xương thổi đến, Đinh Thần bất giác khẽ rùng mình, toàn thân cô lập tức run bần bật.

Bùi Tử Mặc dang rộng áo khoác tắm ôm lấy Đinh Thần vào lòng, hai người cùng nhau cất bước đi trên cơn đường rải sỏi, một bóng người chợt lao ra, suýt nữa đụng ngay vào họ.

“ Hai người tình cảm quá đấy ! ” .Âm tiết cuối cùng kéo dài giữa luồng gió lạnh lẽo, người cất giọng nói đó đang lạnh lùng nhìn xoáy về phía Đinh Thần , cô nhếch cằm ra khỏi lồng ngực Bùi Tử Mặc, người đó chính là kẻ Đinh Thần không muốn gặp.

Đinh Thần lập tức đề phòng cảnh giác, mỉm cười khách sáo nói : “ Ở chỗ này mà cũng chạm mặt cô Vu, khéo làm sao ”

“ Mấy ngày tết ở nhà thấy vô vị quá, nơi này môi trường tốt, cũng không đông lắm, không ngờ bao nhiêu năm rồi mà nơi này vẫn chẳng hề thay đổi chút nào, Tử Mặc nhỉ ? ”

Vu Tranh rõ ràng có ẩn ý trong lời nói, Đinh Thần lý nào không hiểu ý của Vu Tranh. Cô cúi đầu không nói, đầu ngón tay cô run rẩy.

Bùi Tử Mặc ôm chặt Đinh Thần , vuốt mái tóc tơ của cô, lừ mắt như muốn cảnh cáo Vu Tranh đừng nên quá đáng. Vu Tranh chẳng hề tỏ vẻ yếu thế trước Bùi Tử Mặc, cô ta trợn mắt nhìn trừng trừng về phía anh.

“ Chúng tôi xin phép ”. Bùi Tử Mặc khom người ôm Đinh Thần rồi bỏ đi.

Vu Tranh đứng giữa luồng gió lạnh buốt, cười lạnh lùng nhìn theo bóng hai người.

Bùi Tử Mặc và Đinh Thần đến bể nước nóng pha sữa dưỡng da thì gặp mẹ chồng đang ở đó, cô liền lao như bay lại gần, Bùi Tử Mặc đứng ngẩn ngơ.

“ Thần Thần, một lát nữa chúng ta đánh mạt chược nhé ! ” Bà Bùi hắt làn nước suối trắng xóa lên người, không quên dặn Đinh Thần : “ Chúng ta ăn cơm tối rồi về phòng gây sòng thôi ”

Đinh Thần nhận lời mẹ chồng, mỗi năm đến dịp tết, mẹ chồng lần nào cũng kéo cô chơi vài ván. Mẹ chồng cô chuyện gì cũng tốt, chỉ có nhược điểm là nghiện chơi mạt chược, bà không những chỉ chơi ở nhà mà còn sang cả nhà người thân để chơi.

Đinh Thần tựa người vào thành bể ngủ thiếp đi, toàn thân đỏ ửng, mẹ chồng tiến đến trước xoa mặt cô : “ Thần Thần, tỉnh dậy đi, lên phòng thôi ”

Đinh Thần chọt bừng tỉnh, lúc này cô mới nhận ra ngoài trời tối đen, chỉ còn mình cô vẫn đang ngâm mình trong bể. Cô khẽ thốt lên : “ Mẹ, Bùi Tử Mặc đâu rồi ? ”

Bà Bùi đưa chiếc áo khoác tắm cho cô : “ Nó đi tìm bố con rồi ”

Đinh Thần rửa mặt chải đầu qua loa rồi sang phòng mẹ chồng. Tại phòng khách, bàn mạt chược đã bày ngay giữa phòng, chú chồng và thím chồng đang nhâm nhi uống trà, bà Bùi vừa thoa kem dưỡng tay vừa cười nói : “ Thần Thần đến rồi, chúng ta có thể bắt đầu được rồi ”...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Mắt biếc - Nguyễn Nhật Ánh [Full]
» Mắt Híp Và Môi Cuốn Lô - Nguyễn Thu Thủy
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Phía sau một cô gái - Ploy
» Này anh! Tôi không phải là ôsin - Hà Cindy
1234»