Khẩu khí quen thuộc của cô ta khiến Đinh Thần hết sức kinh ngạc, cô ngẩng đầu nhìn người phụ nữ đứng trước mặt mình. Vu Tranh khoác trên mình bộ lễ phục đen tuyền khoét cổ chữ V thật sâu, sợi vải tơ tằm dãn chặt vào làn da cô, phần hông váy đính đầy những hạt ngọc cùng đá óng ánh, mái tóc dài uốn cong như làn sóng vắt trên vai, gương mặt cùng làn da trắng nõn nà, làn môi mỏng đỏ hồng vô cùng nổi bật.
Đinh Thần siết chặt bàn tay, người phụ nữ này bình sinh có khả năng làm điên đảo bao người, nhất cử nhất động của cô ta ngập tràn hơi thở quyến rũ khiến người khác không tài nào rời mắt khỏi cô ta.
“ Thì ra hai người quen nhau ”. Hướng Huy nói
Diệp Tử chau mày theo phản xạ, lần đầu tiên gặp Vu Tranh, cô liền cảm nhận cô ta là người khó ưa.
“ Chúng tôi quen nhau nhiều năm rồi, phải không, Tử Mặc ! ”. Vu Tranh cười rạng rỡ, đôi mắt quyến rũ của cô ta liếc sang khiến Bùi Tử Mặc ngẩn ngơ.
Đinh Thần khều Bùi Tử Mặc, anh như bằng tỉnh, bắt lấy tay Vu Tranh nói : “ Phải, lâu rồi không gặp ”
Vu Tranh mím môi, cười mà như không nhìn sang Đinh Thần : “ Sao anh không giới thiệu ? ”
Bùi Tử Mặc ôm lấy Đinh Thần : “ Đây là bà xã tôi ! ”. Anh siết chặt bàn tay Đinh Thần, khiến cô bất giác không thể kháng cự, anh càng ra sức ôm chặt khiến Đinh Thần ép sát người anh.
Cử động rất đổi bình thường nhưng ra oai thị uy của anh khiến con tim Đinh Thần lạnh toát, trực giác phụ nữ mách bảo, mối quan hệ giữa Bùi Tử Mặc và Vu Tranh không hề đơn giản. Ngoài mặt cô vẫn tươi cười đon đả : “ Chào cô Vu ”
Vu Tranh nhìn chăm chú rồi nói : “ Thì ra anh đã kết hôn ! ”. Gương mặt cô ta chẳng hề để lộ bất kỳ sự thay đổi nào.
“ Phải ”. Bùi Tử Mặc thấp giọng xác nhận.
Thoáng thấy bầu không khs có phần gượng gạo, Hướng Huy vội nói : “ Hình như tôi trông thấy sếp của hai người rồi. Thi Bách Đào, Vu Tranh, hai người sang bên kia chào hỏi đi ! ”
“ Lát nữa gặp, Tử Mặc ”. Vu Tranh tươi cười quyến rũ, xoay người bỏ đi.
“ Hồ ly tinh ”. Diệp Tử nhanh miệng nói, bản thân cô vốn là người hay bênh vực cho kẻ yếu thế, huống hồ hiện giờ, kẻ chịu thiệt thòi chính là Đinh Thần, bạn thân của cô, làm sao cô có thể nhẫn nhịn cho được.
Câu nói này của Diệp Tử lọt vào tai Bùi Tử Mặc, anh trừng mắt nhìn cô : “ Cô đừng hễ mở miệng là đả thương người khác ! ”
“ Tôi mắng cô ta thì can hệ gì đến anh, cô ta là gì của anh mà anh bảo vệ chứ ! ”. Diệp Tử xưa nay vốn chướng tai gai mắt với Bùi Tử Mặc, không hề tỏ vẻ yếu thế, cô ngoác miệng cãi lại.
“ Được rồi, đừng nói nữa ! ”. Đinh Thần lên tiếng : “ Diệp Tử, mình đói rồi, bọn mình đi lấy thức ăn đi. Bùi Tử Mặc, anh…có đi cùng không ? ”
“ Anh phải đi tiếp khách, hai người tự nhiên đi ”. Bùi Tử Mặc đưa tay sửa sang lại mái tóc cô : “ Em ăn nhiều thức ăn một chút, bớt ăn đồ ngọt linh tinh lại, không có dinh dưỡng đâu ”
Đinh Thần gật đầu, Bùi Tử Mặc đặt nụ hôn lên trán cô : “ Anh biết em đang nghĩ gì, lát nữa về anh sẽ giải thích với em ”
“ Vâng ”. Đinh Thần trả lời, hoàn toàn không phát giác ra sắc mặt phức tạp không sao kể xiết của Bùi Tử Mặc sau lưng mình.
Đinh Thần nhấc ly sâm panh nhấp một ngụm, cô ngồi một mình nơi góc phòng nhìn dáng vẻ cử chỉ của mọi người, mỉm cười.
Buổi tiệc tất niên lần này tổ chức rất long trọng, Diệp Tử cũng bị lôi đi để tiếp khách.
Đinh Thần suy nghĩ về chuyện giữa Bùi Tử Mặc và Vu Tranh, thoáng chốc trở nên thẫn thờ, cô luôn cảm thấy những buổi ctieecj náo nhiệt này không phù hợp với mình.
“ Này ! ”. Một người ngồi chếch với cô cất tiếng gọi.
Chắc là lại có người muốn đến lân la trò chuyện, Đinh Thần chẳng buồn ngẩng đầu lên nhìn.
“ Xem ra trí nhớ của cô Đinh không được tốt cho lắm ”
Đinh Thần ngẩng đầu , mỉm cười : “ Là anh à ? ”
Thẩm Dịch Trần khoác trên người bộ comple màu xám bạc càng làm nổi bật khí chất hiền hậu ôn hòa của anh : “ Cô Đinh thường hay lãng quên người khác lắm sao ? ”
Đinh Thần nhíu mày kinh ngạc.
Thẩm Dịch Trần cong khóe môi, nhắc nhở cô : “ Chiếc áo khoác của cô… ”
Đinh Thần chợt bừng tỉnh hiểu ra vấn đề, cô bật cười : “ Chút chuyện nhỏ nhặt đó anh Thầm không cần phải bận tâm ! ”
Kẻ thì nhất định phải bồi thường, người thì sống chết không nhận, cả hai đưa qua đẩy lại, Bùi Tử Mặc chẳng rõ từ đâu lướt đến, chen vào vị trí chính giữa hai người ngồi, bàn tay anh ghì mạnh gác lên vai Đinh Thần, anh cười hỏi : “ Bạn em à ? ”
Đinh Thần cười dịu dàng : “ Chính là người đã làm vấy bẩn chiếc áo măng tô của em tại Thanh Đảo, may mà anh đã đem đi giặt rồi ”. Ngưng một lát, cô nói tiếp : “ Đây là ông xã tôi, đây là anh Thẩm ”
Bùi Tử Mặc hít một hơi, anh đã âm thầm quan sát rất lâu, trông thấy Đinh Thần cười rạng rỡ như hoa, lần đầu tiên anh cảm nhận được ruit ro nguy hiểm liền lập tức bất chấp tất cả chạy đến hòng phá rối hai người họ
“ Chào anh, chẳng rõ anh Thẩm đây nhậm chức vụ gì ? ”
Bùi Tử Mặc hỏi những lời này, Đinh Thần cũng sửng sốt. Nếu như cô nhớ không nhầm thì Thẩm Dịch Trần là bác sĩ, không liên quan nhiều đến buổi tiệc tất niên của Quốc Tế Hồng Kỳ
Thẩm Dịch Trần mỉm cười : “ Tôi là bác sĩ riêng chăm sóc sức khỏe cho bac Tom ”
Thì ra là vậy.
Bùi Tử Mặc gật gù : “ Tình hình sức khỏe của bác Tom tại Thượng Hải xưa nay đều do bác sĩ Trần phụ trách, nghe nói gần đây ong ấy vừa về hưu, sang Mỹ đoàn tụ cùng con gái. Trước khi ra đi ông ấy có tiến cử một người tiếp quản công việc, thì ra người đó là anh ”
“ Phải, bác sĩ Trần là ân sư của tôi ”. Đáy mắt Thẩm Dịch Trần lóe lên nét cười lạnh nhạt.
Bùi Tử Mặc bĩu môi, thầm nghĩ : Kiểu cách nói chuyện thì có vẻ thư sinh nho nhã nhưng lại ngước mắt nhìn trộm Đinh Thần, cô chắc hẳn không thích mẫu người đàn ông thế này, Nghĩ cho cùng, Đinh Thần là vợ của mình, còn phải lo lắng gì nữa. Anh chớp mắt nhìn Đinh Thần cười.
Trống ngực Đinh Thần đập dòn dập trước nụ cười của anh, cô lườm anh.
Bùi Tử Mặc khẽ ho : “ Tôi có chút việc, xin phép cáo từ,để bà xã tôi tiếp đón anh vậy ”
Đinh Thần chẳng thể nào nhịn thêm được nữa, cô chợt phì cười, hiếm khi cô nghe thấy những lời lẽ này của anh, cô cười ngả nghiêng.
“ Chồng cô rất có tính hài hước ”. Thẩm Dịch Trần nói.
Đinh Thần không lên tiếng trả lời, ánh mắt cô mải phiêu du theo hình bóng Bùi Tử Mặc, sau đó dừng ngay trước Vu Tranh đang đủng đỉnh bước đến gần anh, lông mày cô nhíu chặt theo tiềm thức.
Hai người trò chuyện đôi ba câu, Vu Tranh đưa tay túm lấy Bùi Tử Mặc. Dường như anh giằng co cùng cô ta trong giây lát nhưng rồi vẫn bị Vu Tranh kéo ra chỗ khác. Phạm vi tầm nhìn đã bị hạn chế, Đinh Thần càng cau mày chặt hơn, hàm răng cô cắn chặt môi.
Thẩm Dịch Trần trông thấy sự việc, tuy chẳng rõ ngọn nguồn nhưng tâm trạng anh bỗng chốc nặng trĩu.
Tiệc rượu kết thúc, Bùi Tử Mặc là người phụ trách bộ phận hành chính, anh phải ở lại giải quyết mọi chuyện đến phút cuối cùng. Đinh Thần bèn ngồi xe Hướng Huy về nhà trước.
Trước lúc ra về, Bùi Tử Mặc hôn lên má cô, thì thầm bên tai cô : “ Ngoan ngoãn đợi anh về ”
Diệp Tử ngồi bên ghế xe phụ ngoái đầu lại, nói với giọng điệu nghiêm túc : “ Cậu đừng suy nghĩ nhiều, nghe Hướng Huy nói Vu Tranh vừa từ nước ngoài về, cứ cho là Bùi Tử Mặc và cô ta quen nhau thì cũng là chuyện quá khứ rồi, con người anh ta tuy không nghiêm chỉnh trong những mối quan hệ nhưng mình tin rằng anh ta là kẻ chân thành trong hôn nhân. Vả lại,có bọn mình giúp cậu trông chừng anh ta mà ”...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








